Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Tác giả: Bát Bảo Trang

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342109

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2109 lượt.

tôi chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình thôi.
Tôi gắp một miếng thịt kho tàu cho vào bát cơm của Mục Thần Chi, cắm mạnh đôi đũa vào bát anh ta, nói như rít qua kẽ răng: “Đồ lừa đảo, ăn nhiều vào! Gắp thịt mà ăn!”.
Đáng tiếc là đôi mắt đầy căm giận của tôi không hề có sức sát thương nào đối với Mục Thần Chi, anh ta cười nhã nhặn: “Ồ, cảm ơn vợ yêu!”
Tôi ăn bữa cơm trong sự căm giận ngút trời, đến khi đồng hồ điểm hai mươi hai giờ mười tám phút, Mục Thần Chi vẫn ngồi ì trên ghế sô pha như con chim già ấp trứng không chịu rời tổ. Trông điệu bộ anh ta nói chuyện với mẹ tôi hòa hợp như thể quen biết đã lâu.
Tôi vừa bước được một chân vào phòng ngủ thì đã thấy mẹ tôi theo sát đằng sau, khệ nệ ôm chiếc chăn mới màu mật ong che hết nửa mặt. Bà nói vọng xuống phòng khách: “Con trai, tối nay hai đứa dùng tạm cái chăn này nhé!”.
Thế giới này đúng là sắp sụp đổ thật không? Còn gọi là “con trai” rồi cơ đấy.
Tôi đóng chặt cửa rồi kéo tay bà đến trước cửa sổ. “Mẹ không có con trai đến phát điên rồi sao? Mới gặp nhau lần đầu mà anh ta nói gì mẹ cũng tin được sao?”
“Mẹ có ngốc đâu. Không giấu gì con, trước đây một tháng, Tiểu Mục đã đến thăm nhà ta, mẹ cũng đã gặp bố mẹ nó.”
Tim bỗng như ngừng đập, tôi tròn mắt lắp bắp hỏi: “Gặp… gặp rồi sao?”.
“Ừ, họ cũng hiểu lễ nghĩa lắm.”
Chắc chắn không phải Tần Vãn Chiếu, đến giấy kết hôn mà anh ta còn làm giả được thì chuyện thuê hai diễn viên đóng thế chẳng phải cũng dễ như trở bàn tay sao? Tô Na Na nói quả không sai, đây là một âm mưu! m mưu này đã bắt đầu từ một tháng trước hoặc có thể sớm hơn thế, khi tôi còn chưa biết điều gì. Anh ta lao tâm khổ tứ bày trò như thế, rốt cuộc là định làm gì?
Mẹ tôi nắm tay tôi hết lòng khuyên nhủ: “Mật Mật à, Tiểu Mục là người rất tốt, giúp đỡ chúng ta không ít trong việc kinh doanh, lại thực lòng quan tâm đến con. Con cứ nghe mẹ đi, đừng nhớ đến Tần Niệm nữa, cố gắng sống tốt với Tiểu Mục nhé!”.
“Con phải nói với mẹ rằng chuyện này kỳ quặc đến mức không thể lý giải được, chúng ta cẩn thận không thì lại bị rơi vào bẫy. Đến lúc đó mẹ có chịu được không? Thế nên thôi đi.”
Mục Thần Chi ở ngoài không để tay chân ngơi nghỉ phút nào, diệt hết vi rút cho cái máy tính, còn giúp mẹ tôi cài trò Nông trại vui vẻ, rồi tắm rửa xong xuôi đâu đấy mới vào phòng ngủ.
Mục Thần Chi vừa khóa trái cửa lại, tôi đã nhảy dựng lên giường hét lớn: “Mục Thần Chi!”.
“Muộn rồi, nhảy nhót cái gì?”. Anh ta vừa lau đầu vừa nhìn tôi bằng ánh mắt lười biếng. “Anh sẽ giải thích cho em, em cứ ngoan ngoãn nằm đó. Anh nói gì thì em cũng đừng ngắt lời, chỉ nghe thôi, được không?”
Giọng nói dịu dàng, chân thành của Mục Thần Chi như cái kim vô hình đâm vào quả bóng đã bơm căng khí. Cho dù trong đó là nộ khí, dũng khí hay oán khí thì nó cũng có thể nổ tung trong chớp mắt. Cổ nhân nói không sai: Phải hăng hái xông trận đến lần thứ ba thì hơi sức mới cạn. Giờ tôi có cảm giác sức lực của mình tiêu tan hết, cũng hiếm khi anh ta muốn nói chuyện thành khẩn thế này. Mà thẳng thắn đối với ai cũng là điều tốt! Tôi lấy lại tinh thần, ngồi với tư thế thật nghiêm túc, đợi anh ta mở lời.
Mục Thần Chi ngồi bên tôi, với tay tắt đèn, trong bóng tối, không khí bỗng trở nên âm u lạnh lẽo. Tim tôi bắt đầu đập thình thịch, thình thịch.
Giọng nói trầm ấm như tiếng đàn dương cầm của Mục Thần Chi ngân nga bên tai tôi: “Anh vốn muốn cắt đứt quan hệ với em… Nhưng lý do thứ nhất khiến anh hòa giải chính là anh không thể chứng kiến cảnh tượng em vui vẻ bên người đàn ông khác!”.
“Cái gì mà vui vẻ bên người đàn ông khác?” Tôi từ đầu chí cuối chỉ ở bên một người, còn là một tên du côn nữa chứ!
“Ngồi yên, ngồi yên.” Mục Thần Chi đặt tay chân tôi ngay ngắn lại rồi tiếp tục nói: “Thứ hai, vì việc của người khác mà dày vò bản thân, đó không phải là tính cách của Mục Thần Chi. Anh muốn nói đến việc của bố em với mẹ anh. Cái nào quan trọng hơn cái nào, anh còn không phân rõ được, vậy thì dựa vào đâu để có thể lấy em?”.
“Cái đó tôi có thể phân rõ nhưng tôi cũng chưa từng nói là sẽ lấy anh. À, những việc trước kia đã nói thì bây giờ không tính nữa! Anh đừng có nheo mắt đe dọa như vậy, không dễ dọa được tôi đâu.”
“Anh sớm biết em sẽ chơi xỏ anh nên một tháng trước đã đến gặp mẹ em. Chuyện giấy đăng ký kết hôn giả hay bố mẹ giả thì có thể khó chấp nhận nhưng nếu không làm thế, liệu em có chịu ngoan ngoãn ngồi đây nghe anh nói hết chuyện này không?”
“Giải thích đủ rồi sao?” Đây gọi là giải thích cái nỗi gì, nói trắng ra là không muốn chia tay thì có!
“Còn những chuyện khác, đợi xong việc hãy nói.” Xong việc gì?
Mục Thần Chi bỗng nheo nheo mắt, tia nhìn gian tà rồi vòng hai tay qua đầu tôi. Tôi đoán sắp có sự chẳng lành nên vội lấy tay bịt miệng, quả nhiên anh ta cúi xuống hôn rối rít lên cổ tôi.
“Nham hiểm.” Đến chuyện này cũng bày trò lừa bịp!
“Này, em nói gì đấy?” Mục Thần Chi cắm cúi hành động, phát ra những tiếng rên rỉ như nam châm hút sắt.
“Em mệt rồi.” Tôi khó nhọc lên tiếng.
“Vậy để anh.”
Để anh cái gì chứ?
Tôi vừa định mở lờ