Tác giả: Bát Bảo Trang
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342101
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2101 lượt.
m mắt chờ vòng tay anh vươn lên xiết cổ mình. Chiếc giường rung lên, sau đó là tiếng đóng cửa cái “rầm”.
***
Tôi ngủ một mạch đến khi mặt trời lên cao, không mơ thấy gì. Tỉnh dậy, tôi dọn dẹp đồ đạc lên đường về nhà. Về đến nhà, chìa khóa tra vào ổ còn chưa xoay được một vòng thì cánh cửa đã mở.
“Con xin lỗi! Mẹ, tối qua…” Cứ tưởng là mẹ nên tôi vội vàng xin lỗi, ai dè vừa ngước lên nhìn thì cằm suýt rơi xuống đất.
Mục Thần Chi mặc chiếc áo phông màu vàng nhạt rộng rãi, ống tay áo xắn lên tận khuỷu, một chú mèo con đang ngủ ngon lành trong vòng tay. Nhìn điệu bộ anh ta vô cùng trẻ trung, chẳng khác sinh viên đại học là mấy. Trong khi anh mỉm cười thì tôi lại chớp mắt liên tục rồi lùi lại nhìn số nhà trên cửa. Phòng 303 dãy 3, không sai, đây chính là nhà tôi.
“Anh ở đây làm gì?” Tôi hét lên không chút khách khí rồi đưa mắt nhòm ngó xung quanh. “Mẹ tôi đâu?”
“Mật Mật, sao lại ăn nói với chồng như thế?” Mẹ từ trong bếp bước ra, trừng mắt với tôi.
Chồng cái gì chứ?
Bà lau tay vào chiếc tạp dề, cười tít mắt với Mục Thần Chi. “Tiểu Mục, con đừng để bụng, con bé này từ nhỏ đã không hiểu chuyện rồi. Đúng rồi, món sườn xốt mật ong, xương sườn mẹ đã ướp gia vị ba mươi phút, giờ làm thế nào nhỉ?”
“…” Thế giới này phải chăng sắp sụp đổ đến nơi rồi?
Phó Tiểu Mật! Không nên kinh ngạc, không nên căng thẳng, chẳng qua chỉ là một cơn gió vừa thổi từ sao Hỏa đến thôi!
“Để con.” Mục Thần Chi đặt con mèo vào tay tôi, cười hi hi rồi cùng mẹ tôi đi vào bếp. Sau đó là tiếng hai người họ trò chuyện vui vẻ.
“Xương sườn nhúng qua nước sôi, không cần cho quá nhiều dầu ăn, để lửa vừa phải, sau khi cho đường thì phải đảo liên tục.”
“Ừm ừm, Tiểu Mục, thế ba muỗng đường có đủ không?”
Kiểu quan hệ thân mật này quá sức tưởng tượng. Những tưởng tối qua, thái độ của tôi rõ ràng như thế, Mục Thần Chi đóng sầm cửa ra đi thì coi như mọi chuyện đã chấm hết chứ? Xem ra tôi đã đánh giá thấp năng lực của anh ta. Mục Thần Chi chính là tên gian thần xảo quyệt, mẹ tôi nhất định là đã bị anh ta mua chuộc. Mẹ tôi mà biết vị Thực Thần “Tiểu Mục” này chính là con trai của Tần Vãn Chiếu thì đã sớm ném anh ta vào chảo dầu chiên chín rồi!
Trước khi biết rõ được ý đồ của Mục Thần Chi khi xuất hiện tại nhà tôi, tôi lựa chọn phương pháp im lặng, vểnh tai nghe ngóng.
“Năm muỗng đi, Mật Mật thích ăn ngọt, nhưng nhiều đường quá thì cô ấy sẽ bị đau dạ dày. Năm muỗng là vừa đủ.”
“Tiểu Mục, công việc của con bận như thế mà còn có thời gian đích thân xuống bếp nấu nướng sao?”
“Mật Mật vẫn luôn nói đồ ăn mẹ làm là ngon nhất, muốn con rèn luyện tay nghề, mau mau đạt tới trình độ như mẹ. Mẹ à, có gì mẹ chỉ bảo con nhiệt tình vào nhé!”
Trời ơi! Cái kẻ bóp cổ tôi không thành này chớp mắt đã dùng lời đường mật đánh vào hậu phương là mẹ tôi như thế đấy. Còn dùng tôi làm đòn bẩy để nâng hình tượng anh ta lên cao nữa chứ. Gian tặc! Một tên gian tặc khẩu phật tâm xà! Đợi đã, anh ta gọi gì nhỉ? Mẹ?
Tràng cười của mẹ tôi vọng ra, tôi biết rằng đại cục đã được định đoạt. Chả trách tối qua anh ta bỏ tôi mà đi, hóa ra ồn ào cãi vã cả buổi như thế là để chuyển biến thế trận. Đợi khi tôi phản công thì hậu phương cuối cùng của tôi đã bị rơi vào tay địch. Anh ta bài binh bố trận như thế thì đến đội quân tiên phong của chị Giang[1'> cũng bị thu phục. Giờ thì Mục Thần Chi chỉ đợi tôi hạ vũ khí đầu hàng thôi! Đúng là nham hiểm!
[1'> Tên gọi thân mật của nữ liệt sĩ Giang Trúc Quân.
Lúc ngồi ăn, Mục Thần Chi luôn gắp cho mẹ tôi đầu tiên, nhìn bà mừng ra mặt khen anh hiểu lễ nghĩa, tôi cũng không tiện cãi lời. Hiếm khi thấy mẹ vui vẻ như thế, sao tôi có thể nhẫn tâm vạch trần chân tướng sự việc ngay lúc này được, nhưng khi hai người họ bàn đến việc hợp tác giữa hai công ty thì tôi không thể ngồi yên được nữa.
“Mẹ, sao mẹ có thể suy nghĩ đơn giản như thế được? Chúng con còn chưa kết hôn mà.” Sự việc vốn đã rối rắm chẳng đâu vào đâu, nếu việc kinh doanh lại lằng nhằng nữa thì liệu tôi còn có ngày ngóc đầu lên được không? Ai mà biết cái chết của bố tôi có liên quan gì đến mẹ của Mục Thần Chi hay không? Anh ta là một tên gian tặc, liệu thứ anh ta đem đến lần sau có phải là sợi dây chuyền vàng?
“Con thì không suy nghĩ đơn giản chắc? Tiểu Mục đợi con bao nhiêu năm như thế mà con lại lấy cớ này cớ nọ để kết hôn với Tiêu Hàn Ý. Chẳng trách Tiểu Mục để bụng, bây giờ con còn nhiều chuyện gì chứ?”
“Con…” Tôi đã trở thành một đứa con gái lưu manh ruồng bỏ chồng con. “Mẹ, chúng con vẫn chưa kết hôn mà!”
Mẹ tôi đứng dậy đi lấy từ trong ngăn kéo ra một quyển sổ màu đỏ, mở ra và chỉ vào tấm ảnh người con gái trên đó, hỏi: “Đây có phải là con không?”.
“Phải.” Loại sổ đăng ký kết hôn tự tạo này chỉ mấy trăm tệ là có thể mua trên mạng được mà!
“Vậy thì được, kết hôn rồi thì sống cho tốt.”
Tôi có nói gì thì cũng vô ích. Người ta đến đây là có chuẩn bị từ trước, giấy kết hôn giả cũng chuẩn bị đâu vào đấy. Ngay cả con mèo giống Mỹ, lông ngắn mà mẹ tôi thích cũng xuất hiện. Tôi có nói thế chứ nói nữa cũng chẳng ăn thua gì, việc này