Tác giả: Bát Bảo Trang
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342098
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2098 lượt.
i đại thần thế nào rồi?”
Tôi không tiện hỏi thêm, đem chuyện hôm trở về nhà kể cho cô ấy nghe, sau đó nói: “Tớ bị anh ta trêu đùa bao nhiêu lần rồi. Tớ còn có thể làm gì chứ? Thôi giờ việc đến đâu hay đến đó. Dù sao thì tớ cũng sẽ không lấy anh ta, kiên quyết chia tay. Tớ không tin anh ta có thể giằng co được mãi”.
Tô Na Na cười nhạt. “Phó Tiểu Mật, lý do đó của cậu hết hạn rồi. Tớ thấy cậu rõ ràng yêu anh ta đến mức không thể dứt ra được, ngay từ đầu đã yêu anh ta rồi!”
“Sao tớ có thể yêu con người đó chứ?” Người trong tim tôi mãi chỉ có Tần Niệm thôi. “Mục Thần Chi là thuốc phiện, còn Tần Niệm là cà phê đen của tớ. Mục Thần Chi có tác dụng làm giảm bớt đau đớn, còn Tần Niệm lại khiến tớ trằn trọc hằng đêm. Thuốc phiện là thứ mà nếu ta dùng lâu ngày thì sẽ bị phụ thuộc vào nó, không thể cai trong ngày một ngày hai được, cậu hiểu chứ?”
“Người khiến cậu trằn trọc hằng đêm là Mục Thần Chi mới phải chứ? Có phải anh ta thô lỗ đến mức cậu không thể phản kháng lại không? Có phải anh ta giống như những vị đế vương bá đạo trong tiểu thuyết, vừa sôi nổi vừa cứng rắn nhưng vẫn luôn ôm cậu rất chặt, chặt đến nỗi khiến cậu không thể thở được không? Hơi thở của anh ta có phải là hổn hển đến mức khó nghe? Còn nói thầm thì, còn…” Tô Na Na chồm lên cắn tai tôi một cách ám muội.
Tôi đỏ bừng mặt, đẩy cô ấy ra. “Thuốc độc trong mấy tiểu thuyết ngôn tình bắt đầu phát huy tác dụng với cậu rồi. Tớ là loại đàn bà chết mê chết mệt đàn ông thế sao?”
“Chuyện trai gái ở phía sau cánh cửa quả nhiên là chẳng có loại đạo lý nào nữa. Vậy cái chết của bố cậu, cậu định không truy cứu nữa sao?”
“Có chứ! Tớ đi điều tra về các cuộc gọi trong danh bạ nhưng tổng đài nói là thời gian quá lâu nên không thể kiểm tra lại được.”
“Xì, chỉ cần có đủ quan hệ thì những cuộc gọi của mười năm trước còn tra ra được nữa là.”
“Cũng đúng, cậu có số điện thoại của bánh nướng không?” Có lẽ Thiệu Bỉnh Hàm có thể giúp được việc này.
Tô Na Na đột nhiên đứng dậy, mặt mày biến sắc. “Cậu tìm anh ta làm gì?”
Mồm miệng tôi đúng là tai hại, sao có thể quên béng mất chuyện Tô Na Na thích tên bánh nướng chứ. “Điện thoại của tớ lần trước bị rơi hỏng rồi. Cậu biết tớ ngay số điện thoại của mình còn không nhớ nữa là. Số điện thoại không lấy lại được, tớ định nhờ anh ta giúp chút việc thôi.” Không có ý đồ gì khác.
“Tớ gọi giúp cậu là được rồi.” Tô Na Na cầm điện thoại do dự hồi lâu, lúc bấm nút gọi, hai hàng lông mày chau lại.
Tên người gọi đi nhấp nháy trên màn hình mười mấy lần thì mới nghe thấy giọng nói máy móc từ đầu dây bên kia: “Xin lỗi, số điện thoại bạn vừa gọi hiện không liên lạc được”.
Quan hệ của Tô Na Na và Thiệu Bỉnh Hàm không đến nỗi nào, không đến mức phải tắt máy lẩn tránh chứ? Nhìn những ngón tay nắm chặt điện thoại của Tô Na Na dần trắng bệch. Tôi quyết định không nên nhiều lời nữa. “Vậy để tớ tim Tiêu Hàn Ý cũng được.”
Tô Na Na “hứ” một tiếng lạnh nhạt. “Gặp chuyện cũng chỉ biết tìm người khác giúp!”
Câu nói này khiến tôi nổi cả gai ốc, có phải cô ấy bị ma nhập rồi không?
“Tớ nói chính tớ đấy!” Tô Na Na dúi tờ báo trong tay vào tay tôi. “Tớ hận một nỗi không cắt phăng được dây thần kinh của cậu, cậu tự xem đi, sau này gặp chuyện gì cũng nên để tâm một chút.”
Sau khi tan học, tôi bước vào thang máy đi thẳng lên tầng mười sáu, tờ báo đó vẫn nằm gọn trong túi xách. Thang máy kêu “ting” một tiếng rồi cửa mở, tôi thấy rất nhiều công nhân mặc đồng phục màu xám đang ra ra vào vào trong nhà mình.
“Nhẹ một chút, đừng làm bẩn những quyển sách ấy.” Tiểu Hàn nhắc nhở những công nhân đóng thùng, nhìn thấy tôi, anh ta lập tức gật đầu chào, nở nụ cười rất nghề nghiệp. “Phu nhân đã về rồi! Ông chủ đang ở trong thư phòng.”
Phu nhân cái gì chứ! Tôi không thèm thay giày mà chạy thẳng vào thư phòng. “Sửa soạn cái gì sao không nói trước với em một tiếng?”
Mục Thần Chi đang khom lưng thu dọn đồ đạc, tranh thủ ngơi tay cười với tôi. “Ừm, đang định gọi cho em đây.”
Đang định gọi sao? Đã bắt đầu tháo dỡ rồi thì gọi để làm gì?
“Lần trước anh nói là phải thay lại sàn nhà, không ở được nên phải đi du lịch. Lần này lại lấy lý do gì đây?” Tôi vứt túi xách lên bàn, ngồi trên ghế thở khó nhọc.
“Hi, heo con.” Mục Thần Chi cười tươi, tiến đến nhéo mũi tôi.
Tôi vội tránh. “Anh đừng có lừa em để đi bất cứ nơi đâu nữa! Nếu còn xin nghỉ học tiếp thì chắc học kỳ này em sẽ phải ca bài Đèn đỏ ký sự mất!”
“Em đúng là đồ não heo gan thỏ, đã học hành kém cỏi lại còn không dám quay cóp, vậy thì cứ ở đó mà hát Đèn đỏ ký sự đi.” Mục Thần Chi nhún vai, làm bộ mặt đừng có trách anh.
“Là em không muốn cùng hội cùng thuyền với tội phạm đấy chứ!” Tôi vênh cằm lên phản pháo. Nhưng chợt nhận thấy hình như có gì đó không phải. “Anh muốn chuyển chủ đề chứ gì? Thế tối nay em ngủ ở đâu?”
“Ngủ bên cạnh anh.”
Tôi chán nản khẩn cầu: “Mục Thần Chi, anh đã tìm cô gái nào khác chưa? Anh tha cho em đi, được không? Em xin anh! Đến bao giờ anh mới đồng ý chia tay em?”.
Mục Thần Chi mặt ỉu xìu, ném từng quyển sách vào thùng giấy kêu “