Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Tác giả: Bát Bảo Trang

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342105

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2105 lượt.

bồm bộp”. Thấy anh ta làm mặt lạnh, tay tôi đang vò đầu bứt tai cũng buông xuống ủ rũ.
Chuyện chia tay, tôi đã nói cả trăm lần, thế mà Mục Thần Chi phản đối một trăm linh tám lần, lại còn đến như cơn bão tuyết khiến tôi lạnh cóng. Anh ta dùng anh mắt đe dọa tôi. Khi tôi nói điều đó một cách nghiêm túc nhất thì anh ta lại giở tuyệt chiêu khiến tôi không còn chỗ nào mà lăn lộn, đập đầu vào tường thì bốn vách đều là bánh ga tô, rất mềm, rất ngọt và vô cùng mê hoặc.
“Hi hi, Mục Thần Chi…” Tôi mon men đến gần, còn chưa kịp giở kế sách lạt mềm buộc chặt thì Mục Thần Chi đã phóng ánh mắt sắc lẹm đến. Ý định nói ra hai từ “chia tay” lại bị dập tắt một cách tàn bạo. Tôi cười ha ha gõ vào chiếc hộp trong tay anh ta. “Trong này đựng thứ gì thế?”
“Thư tình!”
Mục Thần Chi nhăn mặt nhìn rồi đẩy tôi sang bên, sau đó ôm chiếc hộp quý hóa đó đi thẳng, ném lại cho tôi cái bộ dạng vừa lạnh lùng vừa kiêu ngạo.
Tôi vung túi xách vào tường cho hả giận. Mục Thần Chi, sẽ có ngày tôi bắt anh phải tự móc hai mắt, đâm đầu vào tường mà rời khỏi cuộc đời tôi!
Căn nhà mời ngoài sức tưởng tượng của tôi. Tôi cứ tưởng nhà đại tư bản chí ít cũng phải mua một căn biệt thự lãng mạn có hai bể bơi nước nóng, trước đây tôi từng nói, muốn sau này tân gia của chúng tôi phải có hai cái bể bơi như thế, một cái để tắm, còn một cái chuyên để rửa rau. Mục Thần Chi đồng ý, nói nhà của chúng ta sẽ có hai bể bơi, một cái để làm vệ sinh cho vợ yêu, một cái để rửa rau.






Thế mà hôm nay, trước mặt tôi là khu nhà vườn sơn màu trắng ngà trong khu Đông Nhị Hoàn, tòa nhà được ghép bởi rất nhiều căn nhà cao tầng lại với nhau thành một khối, trước mặt có vườn hoa rộng theo kiểu nhà phương Tây, các căn phòng được lắp cửa kính để đón ánh mặt trời rực rỡ, cách bài trí theo phong cách Bắc u tạo cảm giác rất thú vị. Chỉ có điều, quản gia và người hầu cứ đi đi lại lại như cảnh vệ, đặc biệt là hàng rào sắt được tạo hình nghệ thuật trong hoa viên khiến tôi vừa nhìn đã có cảm giác nơi đây giống như một nhà tù.
Đến cả cái bể bơi, anh ta đã nói thế rồi lại quên. Dù sao thì Mục Thần Chi là loại người thỏ khôn đào ba hang, nên bể bơi dẫn đến hang của vị mỹ nhân nào, e rằng ngay cả bản thân anh ta cũng không nhớ rõ. Bể bơi là yêu cầu của cô gái viết thư tình, hay là cái cô nắm tay anh ta trên mặt báo? Anh ta hơi sức đâu mà quan tâm chứ?
Tôi đổ ly cà phê nóng hổi lên cây hoa phù dung đang nở rộ.
“Vợ yêu lại buồn chán rồi sao?” Mục Thần Chi bỗng ôm từ phía sau làm tôi giật nảy mình. Anh ta kề môi vào cổ tôi rồi in lên đó một nụ hôn.
“Buồn chán cái con khỉ!”
Mục Thần Chi chớp mắt vô tội. “Anh dứt tóc em làm gì?”
“Chẳng phải chấy trên đầu anh chạy sang em, anh tiếc nên mới tìm cách bắt chúng về sao?”
“Ồ.” Anh ta nhướng mày rồi gật gật đầu, nghiêng nửa người về phía tôi. “Vợ yêu, chúng ta đều có chấy rận cả rồi, cùng nhau đi tắm thôi.”
Mục Thần Chi không đôi co gì thêm, lập tức vòng tay bế bổng tôi lên, đi vào nhà tắm. Túi xách mà tôi cầm nãy giờ rơi “phịch” xuống đất. Một góc tờ báo lòi ra, tôi cố gắng đấm vào vai anh ta. “Anh bỏ em xuống!”
Mục Thần Chi tưởng tôi đang đùa, bĩu môi nói: “Không!”.
Anh ta càng siết chặt tay hơn, cảm giác đau nhói từ chân chạy thẳng đến tim nhức nhối từng cơn. Trước đây, Mục Thần Chi có thói xấu là thích những kiểu va chạm thô bạo, tôi có thể chịu đựng được. Nhưng hôm nay, thấy gương mặt thản nhiên như không của anh ta, máu nóng trong tôi sôi lên sùng sục. “Đặt em xuống, anh có nghe thấy không hả?”
Trong lúc giằng co giãy giụa thì nghe “bốp” một tiếng. Tôi thần người. Mục Thần Chi đứng bất động, hai cánh tay siết chặt hơn, ánh đèn đỏ chiếu lên má anh ta làm lộ rõ năm vết ngón tay như nhuộm máu, đôi đồng tử chẳng khác nào hai hồ nước sâu thăm thẳm bị đóng băng, anh ta từ từ nhắm mắt. Khoảnh khắc ấy, tôi cứ ngỡ sẽ có hai con dao phi ra từ tròng mắt anh ta, đâm phập xuống rồi giết chết tôi. Thế là xong, không phải tôi vừa vuốt râu hùm mà là vừa cào rách mặt hổ.
Tôi nhắm mắt, lấy tay che kín mặt, hai hàm răng va vào nhau lập cập. “Xin lỗi, em không cố ý, thật sự em không cố ý.”
Mục Thần Chi không nói, đặt tôi xuống đất, lúc vào nhà tắm còn không quên đóng cửa thật mạnh.
Tôi đúng là quẫn trí thật rồi, gan hùm là thứ có thể ăn tùy tiện thế sao? Tôi vừa đau đớn vừa khổ sở, toàn thân nổi hết da gà.
Tôi ra phòng khách nhặt lấy túi xách rồi chuồn thẳng vào phòng ngủ. Nhớ lại cái tát ban nãy, trong đầu tôi lại hiện lên cảnh tượng trước đây Mục Thần Chi bóp cổ tôi đến ngạt thở trong lúc tức giận. Tay tôi bắt đầu run lên, không biết bao lâu sau mới nghe thấy tiếng cửa phòng ngủ khẽ mở, tôi vội lấy tờ báo che kín mặt.
Tờ báo trên mặt tôi phát ra tiếng sột soạt, hóa ra là bị Mục Thần Chi kéo khỏi. “Ồ, học hành chăm chỉ quá nhỉ!”
Thái độ của anh ta bỗng dưng thay đổi, tôi nhìn thấy cảnh tượng trời yên bể lặng trước cơn giông tố, cũng chẳng biết ánh mắt tôi rơi lạc nơi nào nữa, chỉ biết ngón tay cứ chỉ lung tung trên mặt báo. “Người