Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vẫn Là Tình Yêu

Vẫn Là Tình Yêu

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341380

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1380 lượt.

em! Phương Tình, em hiểu chưa!”
Phương Tình khi nghe hắn nói câu đầu tiên đã ngừng khóc, ngây ngốc nhìn dáng vẻ dịu dàng trước nay chưa từng có ở hắn qua làn nước mắt mông lung. Góc cạnh trên mặt rõ ràng mang theo chút hờn giận cùng. . . . . . không dễ phát hiện hơi phiếm hồng. Đôi mắt từ trước đến này đều tràn đầy băng tuyết lúc này bị ánh mặt trời làm cho tan rã, chỉ còn lại quyến luyến cùng nồng nàn, dịu dàng dập dờn.
“Anh… anh ….nói bậy!” Phương Tình lắp bắp.
Lục Hân trịnh trọng nói: “Tôi tuyệt đối sẽ không lấy mấy chuyện này nói giỡn!”
Phương Tình cảm thấy ánh mắt hắn lúc này như muốn thiêu đốt người, cô chống đỡ không nổi, trốn tránh ánh mắt hắn
Lục Hân híp mắt mị hoặc, không muốn bức ép cô quá đáng, thở dài nói: “Tôi đưa em về trường học nghỉ ngơi trước, bản thảo không thành vấn đề em có thể đăng tải, không cần lo lắng .”
Một đường không nói chuyện, Phương Tình trong đầu lần lượt chỉ quanh quẩn ở chổ thổ lộ khi nãy, vẫn bị vây trong trạng thái tinh thần rời rạc.
Lục Hân. . . . . . làm sao có thể thích mình?
Khi xuống xe Phương Tình rất chật vật muốn chạy nhanh, lại vẫn là bị Lục Hân đúng lúc giữ chặt.
“Phương Tình, tôi nghiêm túc thực sự!”
Phương Tình qua quýt vội gật đầu, tránh khỏi tay hắn nhanh như chớp chạy vào trường học, bây giờ cô rất hỗn loạn, cần suy nghĩ lại mọi chuyện.
Từ ngày nào đó Lưu Hiệp “không” chọ phép gọi cơm, giữ vững truyền thống phẩm chất tốt không được lãng phí mời Song Hỉ cùng hắn ăn cơm trưa, sau đó, hắn liền thường xuyên có các loại lý do kéo cô cùng hắn dùng cơm ở văn phòng, mà bây giờ Lưu Hiệp đã chẳng còn cần tìm cớ cũng có thể rất tự nhiên ăn cơm trưa cùng Song Hỉ.
Chẳng qua cơm trưa hôm nay vừa mới dùng đến một nửa đã tới một vị khách không mời mà đến.
“Hiệp, mấy ngày nay anh cũng không đến chổ em!!” Áo sơ mi màu trắng bó sát người, để hở hai nút, lộ ra bộ ngực no đủ khe hở thật sâu, váy bút chì màu đen bó sát người, cách ăn mặc trang điểm thời thượng lại già dặn, giọng nói yêu kiều như giọt nước rơi trên ngói ngọc.
Song Hỉ trong chớp mắt toàn thân cứng chặt, không tự giác tay cầm thìa nắm chặt, đầu cúi thấp đi chút.
“Đan Đan? Em tới làm cái gì?” Lưu Hiệp sửng sốt, lập tức nhíu mày mất hứng hỏi.
“Bác Lưu nói anh gần đây công việc bề bộn, cho nên em sẽ mang cho anh cơm trưa tình yêu.” Đan Đan giơ lên gì đó trên tay nghiêng đầu cười tươi với hắn, lộ ra ý nghịch ngợm. Sau đó chẳng thèm nhìn Song Hỉ đang ngồi ở trên sô pha, một tay lấy thức ăn trên bàn gom lại, bỏ xuống hộp giữ ấm trong tay rất có khuôn mẫu kiểu nữ chủ nhân “Anh xem anh kìa, làm sao có thể ăn mấy thứ này đây? Bên ngoài làm nhiều mỡ không thể ăn, nhìn xem, em nấu canh anh thích nhất!”
Song Hỉ lặng lẽ buông thìa, đứng lên, Lưu Hiệp khẩn trương giữ chặt tay cô: “Chớ đi!”
Đan Đan rốt cục con mắt cũng nhìn về phía cô, ánh mắt chợt lóe, xinh đẹp cười cười: “Hiệp, em gái đưa hàng này thực sự đáng yêu, anh phải phụ cấp thêm ít phí nha!”
Thần sắc Song Hỉ dần dần thay đổi, hốc mắt hơi hơi phiếm hồng, lại vẫn là cực lực chịu đựng, cứ như vậy mặt không chút thay đổi nhìn mắt hắn, nhẹ nhàng nói: “Tổng giám đốc, buông tay.”
Hoa đào trong mắt Lưu Hiệp hiện lên bối rối, vẻ mặt của cô có chút ngỡ ngàng cùng khó chịu, thấy vậy tim hắn nhói đau.
“Để cho tôi đi ra ngoài.”
Trong giọng nói Song Hỉ mang theo chút khẩn cầu.
Lưu Hiệp hiểu rõ đây không phải lúc giải thích, chỉ có thể buông ra, Song Hỉ rút tay ra, cũng không quay đầu rời đi, đi rồi còn không quên có lòng tốt đóng cửa.
Lưu Hiệp có chút suy sụp ngồi xuống, vươn tay xoa huyệt thái dương.
Đan Đan có chút đăm chiêu nhìn hắn trong chốc lát, cầm lấy túi, đi về phía trước cười đầy quyến rũ, ý vị thâm trường nói: “Hiệp, cháu trắng cùng dưa cải thỉnh thoảng ăn bữa sáng cũng tốt, thường xuyên ăn sẽ phải gặp vị chát đó!”
Song Hỉ mờ mịt quay trở lại vị trí, còn không có ngồi xuống đã bị Phương Tình gọi điện thoại kêu đi ra ngoài.
Hạ Khải Minh không ở “Biệt lai vô dạng”, lý do là vì buổi chiều, khách ở quán bar không nhiều lắm.
Phương Tình đã gọi rất nhiều rượu, trên bàn đã có vài cái chai không, Song Hỉ đặt mông ngồi xuống, không nói một lời đã khui một chai uống.
“Ai nha, làm sao vậy, ai bắt nạt Hỉ Bảo nhà chúng ta??” Phương Tình vốn đang muốn tìm một người ra ngoài uống rượu phát tiết một chút, không nghĩ tới đến đây một người còn buồn bực hơn cả cô.
“Tình Tử –” Song Hỉ hai tay nắm chai rượu, rầu rĩ hỏi: “Cậu nói. . . . . . Thích một người là cảm giác thế nào?”
Phương Tình híp mắt: “Thích. . . . . . Chỉ không phải là đơn giản như vậy, tình yêu có rất nhiều dáng vẻ, trước khi cậu gặp nó vĩnh viễn không biết nó có tư vị như thế nào”
Tình cảm trong thế giới này đều tuyệt vời, yêu không cần phương thức, quan tâm, là yêu người kia. Tình yêu hoá ra là không có tên, trước khi gặp nhau, chờ đợi chính là tên của nó.
Song Hỉ khinh bỉ nhìn cô một cái: “Cậu ở đằng kia bày ra dáng vẻ nghiêng bốn mươi lăm độ ưu thương ngửa mặt nhìn trời, giả bộ cái gì nữ thanh niên nhà văn nghệ sĩ a!”
Phương


Snack's 1967