Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341435
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1435 lượt.
động không tiêu hóa, các người sẽ béo phì!”
Song Hỉ không đành lòng, đứng dậy đi theo: “Em giúp anh!”
Lưu Hiệp đứng trong phòng bếp cạnh bồn rửa chén, cười đến độ yêu khí bắn tung toé: “Vẫn chỉ có vợ thương anh!”
Song Hỉ ngượng ngùng nhéo hắn một cái, do dự hỏi: “Vừa mới Lục mặt lạnh nói anh không ăn cay….lần trước anh sinh bệnh có phải bởi vì ăn món Tứ Xuyên cùng em?”
Lưu Hiệp trong lòng thầm mắng Lục Hân lắm miệng, làm hại vợ ngốc nhà hắn áy náy trong lòng.
Lưu Hiệp nhã nhặn nhìn cô, dùng bàn tay sạch sẽ cọ cọ mặt cô, cúi đầu đầy cưng chiều nói: “Anh tự mình nguyện ý, anh thích cùng em ăn mọi món em thích!”
Rõ ràng không phải lời tình nói trước hoa dưới trăng, Song Hỉ lại thấy trong đó là thề non hẹn biển, cảm thấy trong lòng ấm áp đích, có một loại vụn vặt, dịu dàng chảy xuôi hiếm khi nào có.
Song Hỉ ngẩng đầu, có chút thẹn thùng nói: “Không thể ăn thì không nên ăn, về sau. . . . . . về sau chúng ta có thể cùng nhau ăn món khác. . . . . .”
Hoa đào trong mắt Lưu Hiệp sáng long lanh, giọng điêu cảm động: “Bà xã. . . . . .”
Chú thích:
[1'>/ [2'> Phúc hắc công + mỹ hình thụ; nữu thụ + mĩ hình công: Cái này bạn nào đọc đam mỹ thì quá rành rồi, tuy nhiên mình cũng muốn giải thích cho các bạn chưa rõ. Công – thụ là ám chỉ hai anh trong ĐM, (công chỉ anh hay ở trên, thụ chỉ anh ở dưới), còn phúc hắc công + mỹ hình thụ hay nữu thụ + mĩ hình công đó là một cách dùng từ ngắn gọn, từ lóng dùng miêu tả về nét đặc trưng của các anh ‘công-thụ’, mình chỉ giải thích chung chung thế thôi, chứ bạn nào muốn nghiên cứu chuyên sâu thì….
[3'> YY: đó là tự sướng
[4'> Yên chi ngẫu: là củ sen ngâm chua ngọt, màu sắc đỏ là do pha từ bắp cải tím mà ra, hoàn toàn tự nhiên. Hình minh hoạ
[5'> Kim ngọc lương duyên: là món bí đao nấu với cam, có sắc vàng và trắng như ngọc như kim. Hình món ăn đây
[6'> Minh nguyệt ánh phỉ thuý: chân gà rang với trứng cút là món này:
[7'> Du long hí phượng: mực xào thịt gà đây ạ
[8'> Hoa hảo nguyệt viên: tôm bóc vỏ xào vớitrứng
[9'> Mạn sơn hồng biến: là đây thịt bò nấu với ớt
[10'> Sườn heo nấu củ sen:
[11'> Phiên gia hoàng kim cổ: là món làm từ cà chua và dưa hoàng kim thì phải. Hình này mình không chắc chắn lắm, bạn nào biết món này thì chỉ mình với
Bởi vì hai người “rửa chén” rửa rất là chuyên chú kéo dài, thời gian tan cuộc cũng đã là gần mười giờ. Lưu Hiệp kéo qua Song Hỉ bước đi, không ngờ bị Phương Tình ngăn cản.
“Song Hỉ cùng tớ cùng về ký túc xá!”
Lưu Hiệp mất hứng : “Cô ấy nhiều ngày đã ở chổ tôi, buổi sáng đi làm tôi lái xe đưa đi cũng rất thuận tiện, huống chi đã trễ thế này, trường học xa như vậy, quay về cũng mất vài giờ a?”
Phương Tình giận trừng mắt nhìn hắn: “Tôi cũng không giống thế!”
Lưu Hiệp ý xấu nhìn Lục Hân: “Cô tư nhiên có người giữ lại . . . .”
Lục Hân lái xe vô cùng chậm chạp, trong khoảng đó cũng không nói tiếng nào. Phương Tình ngồi ở trong xe vô cùng lo lắng, rốt cục đến cửa trường, xe còn không có dừng yên ổn cô đã vội vàng nhảy xuống, vừa định chạy vào trong trường học lại bị Lục Hân giữ chặt.
“Có chuyện gì ngày mai hãy nói sau!”
Lục Hân cũng không theo ý, trầm giọng hỏi: “Vì cái gì trốn tôi?”
Phương Tình làm sao có thời giờ cùng hắn nói này đó, vốn còn có chút trong trẻo nhưng giọng nói lạnh lùng hơi lạnh: “Anh suy nghĩ nhiều quá, tôi có trốn anh hay không quan trọng sao?”
Lục Hân hừ lạnh một tiếng, không hề khách khí vạch trần: “Bắt đầu từ lần trước chúng ta cùng nhau ăn cơm, em không giống trước, Phương Tình em rốt cuộc suy nghĩ cái gì?”
Sự không kiên nhẫn trong lòng Phương Tình càng ngày càng nhiều, dùng sức bỏ tay hắn ra: “Anh sao cứ không chịu để yên! Lục Hân, anh nói sẽ cho em thời gian suy nghĩ cho tốt, nhưng anh thì sao? Anh như vậy là cho em có thời gian sao?”
Mặt mày Lục Hân trong lúc này giống như tuyết như băng, tay bỗng dưng nắm chặt, chậm rãi mở miệng: “Vậy em nói đi, em cần bao lâu, phải bao lâu em mới nguyện ý nhìn nhận tình cảm của tôi?”
Phương Tình phiền não cào tóc: “Tôi không biết. . . . . .”
Lục Hân lộ ra ý cười trào phúng: “Không biết? Tôi đây cũng không thể hiểu được, em không biết khi nào thì mới có thể nguyện ý cùng tôi, em cần thời gian vô hạn lo lắng quyết định, cho nên trong khoảng thời gian này tôi phải đợi em? Phương Tình, em công bằng chút đi”
Phương Tình giận dữ, kiềm nén suy nghĩ muốn đạp chân hắn, lạnh lùng phản bác lại: “Lục Hân, tôi chưa từng yêu cầu anh chờ, tôi cũng nhận nổi tình cảm của anh, anh muốn thế nào là quyền của anh, xin anh từ nay về sau tránh ra đi!”
Vẫn là chưa hết giận, Phương Tình đột nhiên cười cười: “Anh không phải muốn biết vì cái gì lần trước cùng nhau ăn cơm sau đó thái độ của tôi liền thay đổi sao? Tôi nói cho anh biết, tôi thích An Lập Nhiên, từ nhỏ đã thích! Nhiều năm như vậy theo đuổi cùng yêu say đắm như thế, làm sao có thể nói buông là buông được. Tôi quên không được anh ấy, nếu anh cảm thấy không công bằng, vậy tìm cô gái khác được rồi. Tôi tin rằng