Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341427
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1427 lượt.
cảm giác khó chịu càng ngày càng mãnh liệt.
Đây là . . . . . nhớ hắn sao?
Đập vào mắt Cố Mạch, rốt cục không biết cô bạn đây là lần thở dài thứ mấy, kìm không được trừng mắt liếc xéo cô bạn một cái.
“Tao chẳng qua là ăn một bữa cơm của mày, khiến mày đau lòng như vậy đến độ luôn luôn làm cho tao cảm thấy ngột ngạt sao?”
Phương Tình cười gượng hai tiếng: “Đâu có mà tao mời tao mời, mày chỉ cần ăn thôi!”
Cố Mạch buông đũa, tao nhã cầm lấy khăn ăn lau lau khoé miệng, thản nhiên hỏi: “Nói, mày cùng Lục Hân làm sao?”
Phương Tình kinh hãi: “Mày làm sao biết!?” Nghĩ nghĩ không đúng, đây không phải tự mình thừa nhận cô và Lục Hân có chuyện gì sao! vội chữa, “Tao cùng Lục Hân có thể làm sao? Chúng tao quan hệ không tốt đến tình trạng ‘làm sao’!”
Cố Mạch cười cười châm biếm: “Còn che giấu? Được rồi, mày đừng có mà mạnh miệng !”
Phương Tình vô ý thức chuyển tay cầm đũa, buồn bực sau một lúc lâu mới đem sự tình đầu đuôi ngọn ngành nói hết.
Cố Mạch chăm chú nghe xong, gật gật đầu, “Không tệ, lời nói sắc bén, nói trúng tim đen!”
Phương Tình càng buồn bực thêm: “Tao có cần mày nói lời cay độc thế không?”
Cố Mạch lắc đầu, cười dịu dàng: “Tao nói chính là Lục Hân, ánh mắt độc đáo, nói rất đúng!”
“Cố Tiểu Mạch mày giúp ai vậy!!”
Cố Mạch hơi hơi cười lạnh: “Phương Tình, nếu tao không giúp mày, tao ngồi ở đây cả buổi mưu toan cái gì?”
Phương Tình câm miệng, lần đầu tiên cảm nhận tâm tư rối loạn.
“Vậy mày nói. . . . . . Tao sai rồi sao?”
Cố Mạch cười cười: “Không, Tình Tử mày đúng, mày không giữ quy tắc nên máu lạnh như vậy dùng tình cảm người khác làm vũ khí. Mày đánh người ta một cái tát thì có là gì, lần này không đánh ngã người ta được thì cho là ‘thủ hạ lưu tình’ rồi ! Mày có làm gì sai đâu, mày chẳng qua là làm kiêu chút, lời nghệ sĩ tràn đầy, tự cho là đúng chìm lún vào quá khứ buồn cười đến mức bỏ qua hạnh phúc trước mắt mà thôi, có cái gì sai đâu?”
Phương Tình vẻ mặt đau khổ, Cố Mạch nói lời cay độc thực sự không nể tình chút nào.
Cố Mạch ‘dạy bảo’ đủ rồi, mới hỏi: “Mày đối với Lục Hân rốt cục là tình cảm thế nào, tự mày không phải rõ ràng rồi sao? Kỳ thực mày rõ rồi, chẳng qua mày không muốn tin thôi!”
Phương Tình lưỡng lự nhìn cô bạn nói: “Tao. . . . . . trước kia cảm tình đó thì coi là gì chứ?”
Cố Mạch kiên định nói: “Tuổi trẻ mù quáng yêu say đắm mà thôi! Sao có thể để nó làm ảnh hưởng đến mình khi còn sống? Mày hãy tự hỏi lại trái tim mày, mày không buông xuống được người kia, hay là bỏ xuống không được tình cảm khi đó? Mày hoài niệm đoạn năm tháng đó, chẳng qua nó gắn liền với đoạn tuổi xanh tốt đẹp mà thôi!”
Phương Tình thở dài, hỏi: “Vậy mày cảm thấy tao nên làm cái gì bây giờ?”
“Làm sao, trong lòng mày không phải đã có quyết định rồi sao?” Phương Tình tuy rằng già mồm cãi láo, không muốn thừa nhận tình cảm trong lòng, cũng không phải nói là cô không có chủ kiến. Đúng là bởi vì còn trẻ, tình cảm khi đó trong sáng thuần tuý, mới có thể toàn tâm chìm đắm. Mà tình cảm thuần khiết đầu tiên như vậy lại không được đáp lại, càng khiến tổn thương hơn. Cuộc tình thầm mến đó đã làm mất hết tự tin của cô, khiến cho cô ở trước mặt tình yêu rất tự ti, sợ lại một lần ‘hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình’, cho nên bây giờ cô gặp phải tình yêu liền hoài nghi bàng hoàng, sẽ sợ sệt trốn tránh.
Phương Tình sửng sốt, cân nhắc lời cô bạn, lập tức hiểu ý cười. Khoảnh khắc cô bước chân lên đoàn tàu kia đi Vân Nam, cô đã quyết định buông tay với dĩ vàng, bắt đầu một hành trình mới. Cô từ trước đến nay không phải là người dễ dàng quay đầu lại, một khi quyết định rời đi, sẽ xoay người dứt khoát, cũng không có chút dây dưa nào. Cho nên hắn cần gì phải rối rắm với quá khứ đó? Nếu là vì điều đó mà mất đi Lục Hân, cô sẽ cảm thấy hối hận.
Song Hỉ bây giờ hầu như không quay về ký túc xá, Tạ Xuân Hồng thường thường cảm khái: Hủ nữ rất ‘trạch’ rất ‘tiểu bạch’ lại có thể có mối lương duyên đi trước, trước khi tốt nghiệp đại học đã dứt khoát ra ngoài ở chung, thật sự là tiên phong, khiến cho phong tình gợi cảm như cô cũng không chịu đựng nổi!
Mấy ngày này, Phương Tình luôn tìm mọi cách lừa, lôi kéo Song Hỉ. Song Hỉ rất trì độn không hiểu ám chỉ của cô, Phương Tình lại chẳng thể hỏi thăm tình hình gần đây của Lục Hân qua cô nàng, khiến cho cô càng cảm thấy hận nghiến răng Song Hỉ.
Hôm nay tan tầm Phương Tình theo thường lệ lấy cớ tìm Song Hỉ kéo ra ngoài. Khi ở cửa hàng, thấy không chỉ có Song Hỉ, phía sau còn đi theo Lưu Hiệp vẻ mặt không hờn giận.
Phương Tình mắt sáng lên, cẩn thận nhìn về phía sau bọn họ, vẫn như cũ không có nhìn thấy bóng dáng quen thuộc.
Lưu Hiệp người rất sắc bén, vừa thấy thần sắc Phương Tình liền hiểu rõ mấy ngày này Lục Hân khác thường là vì cái gì .
Hai người đều có tâm tư đưa Song Hỉ đi dạo cửa hàng một lát, không có gì muốn mua, ba người đi ra khỏi cửa hàng tới nhà hàng ăn chút gì.
Khi ăn cơm, Phương Tình nhịn nhẫn vẫn là không nhịn được xuống, giống như vô ý hỏi: “Đúng rồi, Lục Hân gần đây đang làm cái gì? Hình như rất bận?”
Lưu