Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vẫn Là Tình Yêu

Vẫn Là Tình Yêu

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341432

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1432 lượt.

Hiệp vô cùng thâm ý nhìn cô một cái, đầu lông mày nhíu có phần thuần chất, cười như không nói: “Hắn gần đây rất là bận . . . . . Từ trước đến nay người như Lục thiếu gia Thành Hân luôn làm việc điên cuồng, thời gian trước đó không biết có chuyện gì, tự nhiên mọi việc đều bỏ lại, công ty cũng mặc kệ, nói phải nghỉ dài hạn chuyên tâm theo đuổi vợ… . Nhưng mà ai biết chứ, không tới hai ngày lại quay trở lại, hơn nữa làm việc còn ‘trâu bò’ hơn trước, quả thực không để cho bản thân rảnh rỗi lúc nào!”
Sắc mặt Phương Tình dần dần thay đổi, Lưu Hiệp vừa lòng nhấp ngụm cà phê, tiếp tục dùng giọng điệu thờ ơ nói: “Chị dâu không cần lo lắng, thân thể hắn có tố chất tốt, chống đỡ tới ba năm cũng không chết được. Tuổi trẻ mà, đàn ông nào chưa từng đem bản thân mình làm ‘trâu bò’ chứ? Huống chi hắn cũng chỉ mỗi ngày làm việc không tới hai mươi mấy giờ mà thôi, ngủ chỉ có một hai giờ cũng có là gì đâu! Chị dâu chắc là không biết a, kế hoạch mấy năm tiếp theo của Thành Hân cùng Hoa Nguyên do hắn mấy ngày nay cố gắng lập xây dựng tương lai, chờ tới cuối năm lúc chia lợi nhuận nhất định phải mời chị dâu đây một bữa tiệc lớn!”
Phương Tình lặng lẽ buông đũa, sắp xếp lại cố gắng trưng ra tươi cười miễn cưỡng nói: “Song Hỉ hai người cứ tiếp tục ăn, tớ đột nhiên nhớ tới tớ còn có việc, phải đi trước !”
Lưu Hiệp cũng vội đứng lên, vỗ vỗ Song Hỉ đang mơ hồ nói: “Em ăn đi, anh tiễn chị dâu ra ngoài!”
Phương Tình đi ra nhà hàng, xoay người, sâu sắc nhìn thoáng Lưu Hiệp đi theo phía sau ra tới, chậm chạp mở miệng: “Anh không cần phải nói những lời đó để kích tôi. . . .”
Lưu Hiệp biết rõ Phương Tình không phải người dễ lừa, vốn không định lừa được cô nàng, cười cười nói: “Em có thể không tin tôi nói.. . . . .” Dừng một chút, lại đổi vẻ mặt nghiêm túc thật sự nói, “Lục Hân từ nhỏ cũng rất lãnh đạm, ba thước trong vòng quanh thân đều là lạnh, người lạ chớ gần. Hắn luôn rất thông minh, chuyện gì đều giữ nắm được. Tôi cho tới bây giờ chưa từng thấy hắn như vậy không thể không chế được, chưa từng thấy qua hắn vì cái gì mà hao hết tâm tư, cưỡng ép bản thân chấp nhận thứ mình không yêu thích gì đó. Nhưng mà là hắn vì em, luôn luôn tỏ ra mạnh mẽ phát huy khả năng ghi nhớ siêu đẳng của mình, trong thời gian ngắn ngủi không biết nhớ bao nhiêu thi từ ca phú; thậm chí đặc biệt mở một phòng sách, bên trong chưa đầy sách văn học thư tịch sưu tầm, cổ kim trong ngoài nước cái gì cần có đều có. Hắn cố gắng như vậy là lựu ý hùa theo sở thích của em, nhưng chẳng qua là em thỉnh thoảng tỏ vẻ quái dị để thoả mãn tính văn nghệ sĩ tuổi thanh xuân ôm hoài mối tình! Chị dâu, em có thể ngẫm nghĩ cho kỹ, người như vậy em cam lòng bỏ qua sao?”
Phương Tình trong lòng rất cảm động, Lưu Hiệp nói những này đó gây cho cô rung động rất lớn. Cho tới nay, đều là Lục Hân chủ động, dùng hết thủ đoạn kéo khoảng cách bọn họ lại gần. Mới đầu, cô nghĩ rằng hắn theo đuổi cô chẳng qua là vì hiếu thắng muốn gây chuyện. Hắn người như vậy, dễ dàng khoan dung cho người phụ nữ làm mình thất bại hai lần trong tay, cho nên mới muốn chinh phục cô. Sau đó, tiếp xúc với nhau, cô phát hiện Lục Hân là nghiêm túc, nhưng cô không nghĩ tới hắn có thể vì cô làm những tình cảnh này.
Trước kia Phương Tình không biết Lục Hân, nhưng sau lần lấy tin tức, cô cũng ít nhiều hiểu được. Lục Hân người như vậy ở trên thương trường sát phạt quyết đoán không lưu tình chút nào, hoàn toàn cũng không để vào mắt cái gì, càng miễn bàn vì chuyện gì người nào mà thỏa hiệp, nhưng hắn có thể vì mình lần nữa lui bước, thậm chí hạ thấp thể diện quấn lấy cô, cô làm sao có thể tiếp tục thờ ơ?
Lưu Hiệp nhìn tròng mắt cô xoay chuyển, trên nét mặt dần dần hiện ra vẻ kiên định, trong lòng cười đắc ý, trên mặt lại làm ra vẻ mặt đau khổ kịch liệt, cố ý xuống thêm một vị thuốc đắng mạnh: “Chị dâu nếu là thật sự không muốn cho hắn một cơ hội, vậy không bằng sớm kết thúc, nói với hắn rõ ràng, để cho hắn sớm hết hy vọng, như vậy đối với hai người cũng tốt!”
Kết thúc? Làm sao có thể! Phương Tình rất rõ ràng tình cảm của mình, cô nếu bỏ qua Lục Hân, tuyệt đối sẽ tiếc nuối cả đời.






Buổi tối Phương Tình trằn trọc rất lâu, gần rạng sáng mới ngủ được, sáng sớm ngày hôm sau đã dậy.
Cô chưa bao giờ từng có tâm tình như vậy, có chút thẹn thùng cùng lo lắng, có phần bất an cùng chờ mong, càng lúc càng nhiều cũng bởi vì sắp nhìn thấy người nào đó mà có vui sướng mãnh liệt.
Lấy cớ phỏng vấn dự án mua đất, Phương Tình rất thuận lợi đi vào Thành Hân. Lâm Phong nhìn thấy cô, mắt sáng lên, gương mặt vốn đang vô tình trong chớp mắt lại giống như gặp ánh sáng mặt trời chuyển qua ngạc nhiên mừng rỡ.
Phương Tình rất nghi hoặc biến chuyển vẻ mặt của anh ta, nhưng cũng không nghĩ nhiều, mỉm cười đi lên nói: “Lâm trợ lý xin chào, tôi có thể gặp Lục tổng của anh chứ?”
Lâm Phong liên tục gật đầu, trong mắt ngân quang chớp động, rất có cảm giác mừng rỡ đến độ sắp khóc. Anh ta lần đầu tiên nhìn thấy Lục tổng ở trước mặt cô có lúc nhún nhường, chỉ biế


XtGem Forum catalog