Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341428
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1428 lượt.
t Thượng đế sáng tạo một Eva, sẽ làm sống lại Adam và có thể hoá giải kìm hãm nó. Phương Tình xuất hiện, đó là vì nghiệm chứng câu nói “vỏ quýt dày có móng tay nhọn” vĩnh hằng không thay đổi tính xác thực. Cô như ánh rạng đông trong đêm đen của anh ta, chiếu sáng con đường tương lai. Cho nên không thể không nói, Lâm Phong trưng ra vẻ mặt nô tài tri kỷ, năng lực quả thực rất độc đáo.
Lâm Phong nghe vậy nhìn cô một cái, bỗng nhiên cười: “Đương nhiên có thể, công ty chúng tôi rất có tình người!”
Phương Tình tươi cười vừa lòng, ý tứ hàm xúc trong đó không cần nói cũng biết.
Lục Hân thực ra có chút buồn phiền, khó có khi cô chịu đến cúi đầu, sớm biết cô sẽ cứ như vậy bỏ đi, hắn sẽ không ra vẻ không gặp cô.
Lục Hân vẻ mặt bình tĩnh nhưng trong lòng không yên ngồi cho hết cuộc họp, mới vừa vào phòng làm việc của mình thì thấy Phương Tình ngồi trên ghế sô pha cười mím chi.
Trong lòng Lục Hân vui vẻ, nhưng sắc mặt vẫn lạnh đạm như cũ hỏi: “Em ở đây làm gì?? Ai cho em vào?”
Phương Tình đứng lên cười nịnh: “Anh nói thời gian làm việc không gặp khách, em chỉ có thể đợi sau đó mới tới, bây giờ là thời gian nghỉ trưa.”
Lục Hân lạnh lùng đi đến một bên ngồi xuống, rất bình tĩnh mở tài liệu trong tay, thực ra hắn cũng chả biết xem gì, chỉ là muốn cái này che dấu cảm xúc mà thôi.
Phương Tình bưng mấy món ăn mua ở dưới toà nhà đem để lên mặt bàn hắn.
“Đây là cơm trưa vừa mới mua, nhân lúc còn nóng ăn đi!”
Lục Hân khẽ liếc mắt một cái nhìn thức ăn rất thịnh soạn, rất có khí phách từ chối: “Tôi không đói bụng!”
Phương Tình cũng không để ý lạnh nhạt của hắn, xoay trái xoay phải tìm chổ ngồi xuống cạnh hắn, vươn ngón tay nhỏ dài trắng như ngọc chọc chọc cánh tay hắn, giọng điệu hơi tủi thân: “Em phải xếp hàng thật lâu mới mua được, bây giờ anh còn chưa có ăn cơm, như vậy đối thân thể không tốt, ít nhiều cũng phải ăn chút nha . . . .”
Giọng nói cô vốn có phần mát lạnh, lúc này nhẹ nhàng hơi có phần nũng nịu, mềm êm khiến cho trái tim Lục Hân lạnh cứng trong chớp mắt cũng bị hoá tan.
Hắn bị cô tiếp xúc nhẹ qua cánh tay lại giống như tê dại, vừa mềm vừa ngưa ngứa chạy thẳng vào đáy lòng hắn. Lục Hân không được tự nhiên xoay mặt qua không thèm nhìn cô. Nói như thế nào cũng là cô sai, liên tục làm cho hắn mất mặt như vậy, bất kể thế nào cũng phải lấy lại chút
Phương Tình trong lòng thầm rên một tiếng, lặng lẽ cảnh cáo chính mình, là trước đây bản thân mình sai, không được cùng hắn chấp nhặt.
“Ài, em đút cho anh là được chứ gì? Ngoan — mở miệng!” Phương Tình cầm lấy thìa múc một muỗng cơm đưa tới trước mặt hắn.
Quên đi, coi như bản thân mình đang dỗ một đứa trẻ tính tình lạnh lùng bên trong nóng nảy khó chịu.
Lục Hân một ót đầy vệt đen, cau mày trừng mắt nhìn cái muỗng trước mắt, ngay tại lúc tay Phương Tình cũng run lên nghĩ hắn lại muốn từ chối, thì mới buồn bực mở miệng nói: “Tôi không muốn ăn cơm trắng!”
Phương Tình sửng sốt, lập tức cười tủm tỉm hỏi: “Em đút canh cho anh được không?”
Lục Hân vì thế lúc này bỏ qua tư liệu vô cùng vướng bận, làm đại gia hưởng thụ cô phục vụ.
Kỳ thật, hắn làm sao cam tâm phớt lờ cô? Hắn là giận, giận cô đối với tình cảm của hắn không có chút để ý nào. Bây giờ cô chịu thế này, ăn nói khép nép, chứng tỏ trong lòng cô không phải không có hắn, hắn mừng còn không kịp chứ làm sao còn tức giận chứ?
Lục Hân rất mãn nguyện dùng xong cơm trưa, nhìn dáng vẻ cô nhất nhất ra vẻ là ‘cô vợ nhỏ’ thu dọn đồ đạc, hờn dỗi mấy ngày tức khắc đã tiêu tán.
Có điều . . . . . Lục Hân không cười nổi, một cái tát kia, tóm lại vẫn phải bồi thường cho tốt mới được.
Lục Hân nhàn nhàn mở miệng: “Đa tạ Phương phóng viên phục vụ, tôi sẽ hết sức phối hợp cùng Phương phóng viên, lấy cái này làm cảm tạ của tôi.”
Phương Tình cứng đờ, ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn hắn: “Anh nghĩ rằng em gặp anh là vì muốn có được phỏng vấn?”
“Không thì là gì chứ?”
Phương Tình chậm rãi bỏ xuống này đó trong tay, ánh mắt loé sáng nhìn chăm chú vào Lục Hân hỏi: “Anh không thể thứ lỗi cho em?”
Lục Hân đột nhiên nhẹ nhàng cười rộ lên: “Có cái gì tha thứ không tha thứ chứ?”
Phương Tình có chút lo lắng, cúi đầu thành thành thật thật nhận sai: “Rất xin lỗi. . . . . .tối ngày đó là em sai, em không nên nói vậy……lại càng không nên, không nên. . . . . . đánh người. . . . . .”
Lục Hân bình tĩnh nhìn cô: “Phương phóng viên cho rằng quan hệ của chúng ta trong lúc đó tốt đến độ phải tranh cãi vô lý và nói lảm nhảm dẫn đến tình cảnh này sao?”
Phương Tình ngẩn ra, theo bản năng hỏi lại: “Chúng ta quan hệ thế nào?”
Lục Hân trong đồng tử ngưng tụ đóng băng, lạnh giọng hỏi: “Phương phóng viên cảm thấy rằng quan hệ chúng ta là cái gì?”
Phương Tình cúi đầu, sau một lúc lâu mới nhỏ giọng trả lời: “Lục Hân, em không muốn cùng anh đôi co mãi, anh nếu cảm thấy em phiền hà không chịu tha thứ cứ việc nói thẳng, không đáng phải nói kích em như vậy. Em biết em không tốt, tính tình nóng nảy táo bạo còn già mồm cãi láo lập dị, anh…. nếu muốn buông, em cũng không có gì để nói, về sau em… sẽ