Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vẫn Là Tình Yêu

Vẫn Là Tình Yêu

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341445

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1445 lượt.

mà anh, là hiện tại là tương lai của em!
“Lục Hân, em yêu anh, chỉ yêu mình anh!”






Phương Tình đem đầu tựa vào hõm vai hắn, không biết khi nào tuyết đã rơi, ngọn đèn cách đó không xa ánh sáng như ngọc, ca múa thăng hoa, nơi cô cùng hắn ngồi lại giống như một thế giới khác, im lặng đến độ trong trời đất này chỉ còn có tiếng tim đập của hai bên.
“Lục Hân. . . . . .” Phương Tình nhắm mắt lại nhẹ giọng, lại kiên định nỉ non, “Anh không cần đợi nữa !”
Lục Hân chấn động toàn thân, không thể tin xoay người nâng mặt Phương Tình lên, ánh mắt không muốn bỏ sót chút biểu cảm nào của cô.
“Em . . . . .em vừa mới là nói. . . . . .”
Trên mặt Phương Tình sau khi khóc có chút ửng đỏ, nghiêm túc nói: “Em cùng An Lập Nhiên từ nhỏ đã quen biết, anh ấy đều rất xuất sắc, có rất nhiều nữ sinh có suy nghĩ là bạch mã vương tử. Em cùng anh ấy sớm chiều ở chung, lại vừa lúc tuổi trẻ chìm đắm trong tình cảm thầm mến, thầm mến một chàng thiếu niên tuấn tú sáng rỡ như ánh mặt trời như vậy thực sự không thể tránh khỏi một vài chuyện. Sau đó . . . . em một mình chạy tới Vân Nam, không phải muốn chạy trốn tránh khỏi cái gì, em chỉ muốn bỏ đi đoạn tình cảm, muốn sau khi hết một chuyến du lich quay về bắt đầu lại. Lục Hân, em nói với anh này đó là vì để cho anh an tâm, nếu em quyết định buông bỏ quá khứ lựa chọn anh, em tuyệt đối sẽ không quay đầu lại. Cho nên, về sau anh không cần phải có bất an lẫn ghen tị gì nữa..”
Giọng điệu đó rất mềm nhẹ nhưng chứa tức giận, như là đứa nhỏ bướng bỉnh liều mạng ôm món đồ chơi yêu thích, tuyên bố nó là của mình.
Phương Tình nhịn không được cười ra tiếng, trong lòng tự nhiên có cảm động như sóng triều đánh úp tới.
“Không cho phép!” Lục Hân oán hận lại gặm cổ cô, “Nhìn tôi thế này em vui lắm sao?”
Phương Tình giờ phút này cảm thấy đó không phải là hắn, không có cao ngạo lạnh lùng thường ngày, mà là một đứa trẻ nghịch ngơm đang bực bội, nếu trêu chọc sẽ rất vui.
Mặc dù có Lục Hân ôm ấp, ở bên ngoài lâu vẫn khiến cho Phương Tình cảm thấy ớn lạnh từng cơn. Cô không muốn quay về phòng ứng phó với đám người kia. Lúc này bông tuyết bay hiếm thấy, cảnh ý như thế, khiến cho cô không tự chủ muốn làm càn một hồi.
Đem đông trong trẻo nhưng lành lạnh yên tĩnh, tuyết bay múa dưới ngọn đèn, giọng nói Phương Tình trong trẻo uyển chuyển rất là êm tai.
“Lục Hân, chúng ta bỏ trốn đi, ngay bây giờ!”
Lục Hân cái gì cũng chưa nói, gương mặt anh tuấn tràn đầy ngạc nhiên mừng rỡ cùng tình cảm dịu dàng, một phen kéo Phương Tình, cùng mười ngón tay cô đan xen, dẫn cô chạy ra ngoài cửa.
Tiếng bước chân cùng tiếng cười dễ nghe của cô gái biến mất thật lâu, trong góc đen tối có một người vẫn giữ dáng vẻ cô đơn không nhúc nhích, trên đầu vai đọng một lớp tuyết mỏng, lại khiến cho anh ta càng lộ rõ vẻ thê lương buồn bã.
Hạ Khải Minh ngón tay nắm áo khoác trở nên trắng, trong mắt kiềm nén buông xuống, tim như bị cắt thành mảnh nhỏ, trên mặt rốt cục không thể tiếp tục giữ vẻ thái bình giả tạo nữa rồi.
Dây dưa, thở dốc.
Lục Hân thậm chí không kịp mở đèn, cửa phòng vừa mở đã đẩy Phương Tình ở phía sau cửa, hôn liên tục. Phương Tình không kịp phản ứng, chỉ theo bản năng bị động đón nhận, vươn tay ôm lấy cổ hắn; vô cùng phối hợp hé miệng. Động tác Lục Hân bởi vì cô chủ động mà có chút thô bạo, lưỡi như lửa nóng lần lượt càn quét trong miệng cô không chần chừ; dẫn ra hương thơm mềm mại từ cô, quấn bện vào nhau, động tác trên tay nhanh hơn, nhanh chóng kéo cởi bỏ áo khoác ngoài bao bọc lấy cô.
Trần trụi. Làn da lộ ra bên ngoài bởi vì khí lạnh mà co rúm lại, Phương Tình không tự chủ được càng dựa sát vào vòm ngực nóng bỏng của hắn. Lục Hân một tay dùng lực ôm lấy cô, vừa hôn vừa đưa cô đi đến sô pha.
Môi Lục Hân hôn cô thật sâu, đặt cô lên sô pha rộng rãi. Phương Tình như là vừa mới xong bài kiểm tra chạy tám trăm mét, tiếng thở rất lớn, tim đập kịch liệt tựa như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Lục Hân chìm đắm trong mệ loạn cũng không quên rút ra một bàn tay lò mò tìm điều khiển từ xa mở hệ thống lò sưởi, bỏ qua điều khiển từ xa dần dần lả lướt lên làn da trần trụi của Phương Tình. Bờ vai trần, sau đó cầu vai vừa khít ôm trọn, dùng chút lực, bộ lễ phục màu hồng đào đã bị kéo mở ra từ cổ áo.
Hắn từ lâu đã nhìn thấy bộ quần áo để lộ cơ thể khiến hắn không vừa mắt, khi cô khiêu vũ những này đó không hề được che giấu khiến hắn phát điên lên, hận không thể lập tức móc xuống hết mấy con mắt không kiêng nể gì cứ nhìn chằm chằm vào cô.
Tiếng vải vóc bị kéo mở thanh thuý vang lên khiến cho Phương Tình kinh hô một tiếng, vừa định nâng lên trên thân ngồi dậy, đã bị Lục Hân một lần nữa hôn, bàn tay to không chút do dự phủ phục lên nơi đầy đã mềm mại, kỷ năng thành thục nhẹ nhàng vuốt ve..
Trước ngực nóng bỏng cảm giác như lửa to cháy lan ra đồng cỏ, nháy mắt đốt khắp người cô, ngay cả đại não cũng đều sôi trào, đem tất cả cố kỵ, bất an toàn bộ cháy sạch không còn một mảnh.
Phương Tình nửa thân trần mặc cho Lục Hân hàn