pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vẫn Là Tình Yêu

Vẫn Là Tình Yêu

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341439

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1439 lượt.

h động. Môi lưỡi Lục Hân dần dần di chuyển xuống, nhẹ nhàng gặm cắn xương quai xanh mê người, sau đó di chuyển xuống nơi mềm mại trắng như ngọc….
Lục Hân vừa hôn vừa nâng thân mình thoáng lên nhanh chóng cởi bỏ áo, lại lần nữa phủ phục xuống, trần trụi. Cơ bắp phô bài, da dán vào nhau, độ nóng như lửa đốt trên người hắn khiến cho Phương Tình có chút sợ hãi, hơi hơi hí mở đôi mắt đã bao phủ bời làn sương, thấy đầu Lục Hân đang chôn vui trước ngực cô.
Đầu Phương Tình nổ “ầm” một tiếng, xấu hổ không kiềm chế được, ưm một tiếng. Trong lòng có một cảm giác ‘đến đích’ , tuy rằng vẫn có chút bất an, nhưng cô không hề chống đối, thậm chí ẩn sâu có chút chờ mong.
Tiếng chuông điện thoại đương lúc vui vẻ này lại vang lên.
Động tác của Lục Hân hơi dừng lại, sau đó không quan tâm tiếp tục, tay kia thì lại từ đầu gối của cô lướt lên.
Phương Tình mặt đỏ tựa như sắp bắn ra máu, hai tay liều mạng bấu vào bờ vai của hắn, ngọ ngoạy muốn đứng lên.
Lục Hân bất mãn ngẩng đầu, đầu mày nhíu chặt, ngoài cửa sổ có ánh đèn len vào, làm nổi bật sườn mặt góc cạnh rõ ràng, sáng sủa hiện ra chút tà mị.
“Không cần để ý tới nó . . . . .”
Phương Tình nóng nảy, vội vàng thối lui một chút nói: “Không được! hay là…. mẹ em gọi điện thoại!”
Lục Hân toàn thân cứng đờ, vẻ mặt đầy dục vọng. Rất bất mãn, có chút thất bại xoay người ngồi trên mặt đất, nhào tới vươn tay mang tới di động đưa cho cô.
Phương Tình miễn cưỡng mượn tấm vải che lấp cảnh xuân trước mặt, cơ thể trần trụi, bình phục lại hô hấp mới nghe điện thoại..
“Đồ chế tiệt, con về ngay cho ta! Cũng không xem bây giờ là mấy giờ rồi. . . . . .”
Phương Tình vội vàng đưa điện thoại di động ra xa tai, đợi cho Dịch Trường Thanh không rống la nữa mới vội nói: “Dạ. . . . . . mẹ một mình ngủ trước đi. Con đã lớn như vậy rồi, muộn về cũng không có gì nghiêm trọng”
Lửa giận của Dịch Trường Thanh thông qua đường dây điện thoại đốt lại đây: “Mày có lớn cũng là con gái của ta, ta bảo mày về nhất đinh phải về cho ta!!”
Hơi hơi dừng lai, Dịch Trường Thanh mẫn cảm nhận thấy không thích hợp, bà là ai, hơi suy tư cũng liền đoán đại khái.
“Lục Hân ở bên cạnh con có phải hay không?” Dịch Trường Thanh trấn định lai, cưc kỳ bình tĩnh hỏi.
“Dạ, có” Phương Tình liếc mắt nhìn Lục Hân một cái, biết giấu không được bà, thành thật trả lời.
“Con nói với hắn, nếu còn muốn sau này con cùng có còn liên hệ, trong nửa giờ phải đưa con về đến nhà, bằng không. . . . . . Ta sẽ báo cảnh sát tố hắn lừa bán phụ nữ nhà lành!”
Phương Tình vừa nghe lập tức giận dữ: “Con không phải là phụ nữ!”
Dịch Trường Thanh cười nhẹ lạnh lùng nói: “Trong nữa giờ cũng chưa về, con cũng sẽ lưu lạc đến hàng ngũ phụ nữ!” Nói xong “rầm” ngắt liên lạc.
Phương Tình chột dạ đỏ mặt lên, lúng ta lúng túng liếc mắt nhìn Lục Hân một cái.
Lục Hân rất gần cô, bóng đêm yên tĩnh như vậy, nội dung trò chuyện được hắn nghe không sót một chữ, lúc nãy cũng đã bình tĩnh lại, trầm mặc cầm quần áo nhặt lên đưa cho cô.
“Thay quần áo tôi đưa em về” Lục Hân mạnh mẽ giả vờ bình thản nói, tự để thân trần, tự mình đi vào phòng vệ sinh.
Phương Tình trong lòng có cảm giác ngọt ngào lan toả, vì nhẫn nại cùng bao dung của hắn, vì hắn hiểu cô.
Khi tới nới, Lục Hân giúp cô cởi bỏ đai an toàn, trầm mặc nhìn thấy cô xuống xe, đóng cửa xe.
Phương Tình đi hai bước rồi lại quay trở lại, gõ cửa sổ phía lái xe, nhìn dáng vẻ Lục Hân uất ức mất mác, như đứa trẻ không chiếm được tình cảm cha mẹ, không khỏi khẽ mỉm cười nói: “Theo em vào đi thôi, đoạn này rất dài.”
Trong mắt Lục Hân toát rõ nét sung sướng vui mừng, không chút do dự đẩy cửa xe ra, khoác lên người cô áo khoác rộng thùng thình, kéo cô đi về phía trước.
Dịch Trường Thanh giống như phu nhân thời Trung cổ, ngồi ngay ngắn trong phòng khách đèn sang trưng chờ, nhìn thấy Lục Hân cùng đi vào, ánh mắt chợt lóe, nở nụ cười.
“Ôi chao, Tình Tình làm sao cũng không nói trước một tiếng có vị khách muốn tới?”
Phương Tình trở mặt xem thường, không trả lời bà, hỏi: “Ông ngoại ngủ rồi sao? Còn cậu đâu?”
Dịch Trường Thanh đứng lên, phong thái tao nhã trên làn váy cũng không có nếp nhăn: “Ừ, bọn họ đều ngủ rồi . . . . . .trễ như vậy con vứt ta lại thực sự là bất hiếu, may còn có Khải Minh đưa ta về”
Phương Tình mặc kệ bà, quay đầu hỏi Lục Hân: “Anh muốn uống gì không?”
Lục Hân lắc đầu, hào hoa phong nhã đối với Dịch Trường Thanh nói: “Dì, trễ thế này rồi con về trước!”
Dịch Trường Thanh biểu hiện ra dáng vẻ thật đáng tiếc, gật gật đầu: “Được rồi, vốn đang muốn giữ cậu ở lại nói chuyện… Nhưng xem ra hôm nay trễ như vậy, thực sự không có tiện!”
Phương Tình còn muốn nói nữa cái gì, di động vang lên.
Phương Tình nghe không nói tới hai câu, sắc mặt khẽ biến, giọng nói bình tĩnh: “Cậu cứ đứng đợi ở nơi nào nó trước đừng đi đâu, tớ qua liền! Yên tâm. . . . . . Tớ sẽ giúp cậu tìm được hắn!”
“Lục Hân, anh có biết Lưu Hiệp bây giờ ở đâu không?” Phương Tình tắt điện thoại có chút nghiêm túc hỏi hắn.
Lục Hân nghĩ nghĩ nói: “Hẳn là hắn ở trong nhà.”