Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341440
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1440 lượt.
g lại thái hậu nhà em, tôi sẽ không bị động như bây giờ!!”
Phương Tình chột dạ, bị hắn nói được có chút thẹn quá thành giận, bất mãn phản bác: “Cái gì thái hậu nhà em, một ngày nào đó bà cũng là thái hậu của anh, anh phải biết cúi đầu xưng thần..”
Lục Hân sửng sốt, lập tức cười sung sướng giống con mèo ăn trộm được thịt sống.
Phương Tình vừa nãy còn không có phản ứng lại, thấy Lục Hân cười đắc ý như vậy mới hiểu được bản thân mình nói cái gì, hận không thể lập tức cắn rớt đầu lưỡi của mình.
“Đúng đúng đúng, bà cũng là thái hậu của tôi . . . . .”
Phương Tình mặt càng đỏ ửng lên, như thiêu như đốt, tức giận dậm chân, không quan tâm gì gào to: “Không cho cười, không cho cười, không cho cười. . . . . .”
Lục Hân cười càng thoải mái, chẳng có ý dỗ dành cô, ôm cô đi ra ngoài.
Hà Nguyên nâng tay đẩy mắt kính, lại cẩn thận kiểm tra báo cáo trong tay, sau đó quan sát chàng trai tuổi trẻ ngồi đối diện cười rất hợp lòng người.
“Hà bác sĩ, thế nào?”
Hà Nguyên buông bản báo cáo trong tay, theo nghề y gần ba mươi năm, rất ít gặp phải tình huống này.
“Chàng trai thân thể tố chất rất tốt!” Hà Nguyên cười rất từ ái, nhẩm lại cũng có chút xúc động mà nói: “Bây giờ tuổi trẻ mọi người đều không có chút ý thân thể khoẻ mạnh, hoặc nhiều hoặc ít đều có chút tật xấu. Nhìn kết quả kiểm tra của cậu, các phương diện đều tốt, hằng ngày chắc rất chú ý rèn luyện nhỉ!”
“Dạ, thân thể là tiềm lực căn bản, không có thân thể tốt làm sao có thể mang tới hạnh phúc cho gia đình được?”
“Song Hỉ cũng không tệ lắm, chẳng qua là cùng chị gái náo loạn tranh cãi vài ngày”
Lưu Hiệp ngay tức khắc trưng ra dáng vẻ thâm tình u buồn: “Ba, con có thể gặp cô ấy không?”
Hà Nguyên vừa lúc bưng lên ly uống nước, nghe vậy một ngụm nước phun ra.
“Khụ khụ. . . . . .” Hà Nguyên hé ra mặt nghẹn đỏ bừng.
Lưu Hiệp vội vàng đi qua, vươn tay vỗ lưng giúp ông thuận khí, rất thân thiết nói, “Ba, ba đừng nóng vội!”
Hà Nguyên thư hoãn khí xong mới cười mắng “Tiểu tử này. . . . . . miệng lại rất ngọt” Dừng một chút, thấp giọng lẩm bẩm một câu, “Khó trách Hỉ Bảo vì cậu dám chống lại chị.”
Hà Nguyên nhìn đồng hồ trên tường, đứng lên nói: “Đi thôi, đi tới nhà bác, Song Hỉ đang ở nhà.”
Lưu Hiệp cười vui vẻ theo sát, ân cần đón nhận cặp xách trên tay ‘nhạc phụ đại nhân’ tương lai.
Bà Hà mở cửa nghênh đón chồng về thấy Lưu Hiệp đi phía sau, hai mắt bỗng dưng toả sáng.
“Ôi chao, chàng trai đáng yêu này là ai a?”
Nói xong bà Hà lướt qua chồng mình, nét mặt ửng đỏ cầm tay trắng nõn thon dài của Lưu Hiệp, vừa sờ sờ, vừa khen không dứt miệng “Cậu bé này, rất tuấn tú a”
Hà Nguyên thở dài, kéo vợ mình vào lòng còn chưa có mở miệng, Lưu Hiệp đã hồi phục lại tinh thần trưng ra dáng vẻ thiếu niên hiểu biết tinh khôn, khôn khéo chào hỏi: “Chào mẹ, con là Lưu Hiệp.”
Khuôn mặt bà Hà đang vui sướng trong chớp mắt có chút méo mó, nhéo cánh tay Hà Nguyên trợn tròn mắt: “Ông khi nào tạo ra một con riêng thế này hả??”
Hà Nguyên vẻ mặt đau khổ, vừa ra sức nháy mắt với Lưu Hiệp, vừa không ngừng giải thích: “Bà nó, bà ngắt nhẹ thôi, đây không phải con riêng của tôi, là con rể bà đó!!”
Bà Hà buông tay ra, nghi hoặc nhìn Lưu Hiệp: “Dáng vẻ thuộc loại đẹp, khí thế hơi kém chút, tôi lo lắng…. Giai Hỉ nhà chúng ta mạnh mẽ thế, có thể hay không…..”
Lưu Hiệp vội vàng tiến lên từng bước trịnh trọng nói: “Mẹ, con là bạn trai Song Hỉ.”
Bà Hà đầu tiên là kinh ngạc, sau đó mặt mày hớn hở hẳn lên, lôi kéo hắn vào trong “A, hoá ra cháu thích Hỉ Bảo nhà chúng tôi ư, tới đây, nói cho mẹ nghe, con làm sao phát hiện Hỉ Bảo mà đầu cơ kiếm lợi hả?”
Đầu cơ kiếm lợi. . . . . . Được rồi, Lưu Hiệp yếu thế rồi.
Lưu Hiệp kéo cánh tay bà Hà, một dáng chuẩn mực chờ ban ân huệ: “Mẹ, con đã sớm nghe Hỉ Bảo kể về mẹ… “
Lưu Hiệp cùng bà Hà ngồi trên sô pha phòng khách, một bên thao thao bất tuyệt khen tặng mẹ vợ, vừa lễ phép đánh giá phòng khách, đồ vật này nọ có nhiều chút, nhiều nhưng không loạn, chồng chất lại tạo cảm giác ấm áp của một gia đình bình thường
“Mẹ, ai tới vậy ?” Song Hỉ kéo cửa phòng ra, xoa xoa mắt đi tới.
“Song Hỉ!” Lưu Hiệp ánh mắt sáng quắc nhìn người nào mặc áo ngủ rõ ràng mới vừa bị đánh thức.
Song Hỉ cả kinh, nghĩ bản thân mình còn chưa tỉnh ngủ, nhéo mạnh mình một cái, đau đến nhe răng trợn mắt, còn không quên bước qua hỏi: “Sao anh lại tới đây?”
Lưu Hiệp bị hành động của cô chọc cho cười, cười tủm tỉm nói: “Anh tới gặp ba mẹ!!”
Song Hỉ hoảng sợ nhìn về phía ba mẹ mình..
Bà Hà vui tươi hớn hở: “Nhìn ta gì chứ? Ta cũng không phải thuộc dạng cha mẹ phong kiến chia rẽ uyên ương! Nhưng Hỉ Bảo con cũng thật là, sớm nói Lưu Hiệp đẹp trai thế này ta nhất định đứng về phía con… “
Hà Nguyên bất đắc dĩ thở dài, ôm chầm bà vợ khờ dại mê trai của mình hỏi: “Bà không sợ Giai Hỉ ?”
Bà Hà tức khắc vỗ vỗ ngực vang rung trời, ngẩng cao đầu nói: “Nó là con gái tôi, tôi là mẹ nó, tôi vì sao phải sợ nó? Nó nên ngoan ngoãn nghe lời tôi nói mới là…