Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341444
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1444 lượt.
hã nhặn giải thích “Việc này trên danh nghĩa hoan nghênh bản chất là một ‘hội mai mối’, dì Dịch thả tin tức ra nói vì mai mối cho em, cho nên, rất nhiều nam thanh nữ tú đều đến đấy”
Phương Tình nghe thấy trán nổi vệt đen, trong cơn giận dữ tìm Dịch Trường Thanh đang giơ chén rượu cười đến mức phong tình vạn chủng, lôi kéo bà đi đến một góc yên tĩnh.
“Để làm gì, mẹ đang nói chuyện vui vẻ!”
Phương Tình hai mắt phát hỏa hỏi: “Mẹ, mẹ rốt cuộc muốn làm gì? Ai cho mẹ đi mai mối cho con?”
Đôi mắt đẹp Dịch Trường Thanh vừa chuyển, bất đắc dĩ nhún nhún vai: “Chẳng qua ngày đó mẹ thuận miệng nhắc tới tuổi của con không còn nhỏ nên nói chuyện cưới hỏi, là mấy bà này quá nóng tính, mẹ cũng chẳng có cách nào a!”
Phương Tình tức giận đến độ phổi cũng muốn bùng nổ rồi, về sau cô làm sao còn có thể ở thành phố N, rất mất mặt! Cái gì hội xem mắt?? Giống như cô là tìm không được người nào kết hôn nên điên cuồng mai mối
“Dì!”
Dịch Trường Thanh quay đầu lại, ánh mắt sáng ngời: “Ai nha, đây không phải là Khải Minh sao? Lâu không gặp lại đẹp trai như vậy!!”
Hạ Khải Minh cười cười nhã nhặn, miệng cực ngọt: “Dì, dì cũng hấp dẫn nhiều nha, còn trẻ hơn so với trước kia, con còn tưởng cô gái nào!”
Dịch Trường Thanh che miệng cười vô cùng sung sướng, ánh mắt tinh tường quét qua hai người, vẻ mặt như đã hiểu rõ, vỗ vỗ bờ vai hắn: “Thật sự là đúng lúc!! Vũ hội mau bắt đầu rồi, đi thôi, mời Tình Tình nhà ta khiêu vũ đi!” Nói xong ý vị thâm trường nhìn hắn ta một cái, yêu kiều tránh ra.
Hạ Khải Minh bất đắc dĩ lắc đầu, cười vươn tay về phía Phương Tình, rất thân sĩ hỏi: “May I?”
Phương Tình thở dài, quên đi, sau khi về sẽ tìm mẹ tính sổ!
Âm nhạc vui vẻ vang lên đến từng góc phòng, trung tâm một đôi nam nữa vô cùng đẹp mắt, nam tác phong nhanh nhẹn, nữ một thân lễ phục màu hồng đào xinh đẹp, váy rất ngắn, vũ điệu rất tuyệt loáng thoáng lúc ẩn lúc hiện đôi đùi trắng noãn, vẻ mặt hào hứng theo nhịp tiến bước, lui về sau xoay tròn… . . . . .
Lục Hân đứng ở cửa, ánh mắt lạnh như băng địa nhìn chăm chú vào cô gái đang cười rất tươi, nụ cười đó không thể nào tha thứ, cảnh tượng trai đẹp gái sắc kề sát nhau, rơi vào trong mắt hắn vô cùng ngứa mắt..
Phương Tình vừa kết thúc một vũ điệu, lướt qua bả vai Hạ Khải Minh thấy người nào đó đang ôm hận giận dữ cách đó không xa, tươi cười lập tức cứng lại, vội vàng có chút bối rối đẩy ra Hạ Khải Minh, bước nhanh hướng về phía hắn. Động tác đó không hề có chút do dự, khiến tim Hạ Khải Minh nhói đau.
“Anh vì sao ở đây?” Phương Tình lời vừa ra khỏi miệng hận không thể đem đầu lưỡi cắt xuống. Quả nhiên sắc mặt Lục Hân đen xuống, lạnh lùng nói: “Xem ra tôi thật không nên tới!”
Phương Tình vội vàng đuổi theo hắn, giữ chặt tay áo hắn, “Em không có ý này… . Lục Hân, anh lại làm sao vậy?”
Lục Hân dừng lại bước chân, mặt cau vùng chân mày nhíu lại, trong mắt ánh sáng rõ ràng bị dập tắt.
Phương Tình nhiễu đến trước người hắn, bả vai trần bị gió lạnh thổi khiến nổi lên da gà, cô không tự chủ co rúm lại chút, cắn môi dưới, bướng bỉnh nhìn hắn..
“Lục Hân, cái gì anh cũng không chịu nói ra, em làm sao đoán được anh đang nghĩ cái gì… như bây giờ, em có thể cảm giác anh đang giận, nhưng mà anh giận gì cơ chứ?”
Lục Hân cố nén lòng ghen ghét cùng lửa giận, di chuyển bước chân, mặt không đổi, đứng đầu gió lạnh chặn gió cho cô, không chút thay đổi mở miệng: “Em không biết? Tôi vừa nghe nói việc gặp gỡ này ngay tức khắc bỏ việc trong tay chạy tới. Sau đó thấy em cùng người khác rất thân mật ôm nhau khiêu vũ… . Phương Tình, em như vậy để tôi ở chổ nào? Em nếu thực sự để ý, sẽ biết tôi suy nghĩ cái gì?”
Phương Tình cũng nhíu mày, hơi hơi bất mãn nói: “Chỉ vì việc cỏn con đó? Lục Hân anh sao lại như vậy . . . . . Lòng dạ hẹp hòi a! Em cùng Hạ Khải Minh quen biết từ nhỏ, chúng em chỉ là bạn bè tốt mà thôi. Anh ấy vẫn luôn coi em là em gái, em cùng anh ấy nhảy một vũ điệu làm sao mà anh lại nói thành không chịu nổi như vậy?”
Lục Hân cười lạnh: “Tôi đây cũng tìm một em gái tới để yêu thương??”
Phương Tình bực bội cả đêm bị hoả giận thiêu lên, cho nên tính tình không nhẫn nại lẫn việc đã có thiện ý giải thích, hắn còn nói khiêu khích như vậy! Cô không khỏi tức giận rống: “Kệ anh! yêu ai tìm ai thì tìm đi!”
Lục Hân hận đến độ ngứa răng, vừa lui về sau vừa gật đầu, nghiến răng nghiến lợi nói: “Được, tốt lắm!”
Sau đó cũng không quay đầu lại đi về phía cửa lớn.
Phương Tình có hơi ngây ngốc đứng trong sân, gió lạnh thổi từng cơn trúng cô không ngừng run lên, không muốn quay về phòng gặp những người đó, ăn mặc mang giầy cao đứng cả đêm cũng đã sớm mệt mỏi. Phương Tình đành phải tìm một góc ngồi xuống.
Làm sao lại cãi nhau?? Phương Tình ôm đầu gối lạnh như băng, trong lúc này nhất thời cảm thấy vô cùng uất ức.
Một áo khoác ngoài kiểu nam mang theo nhiệt độ cơ thể ấm áp không chút dịu dàng nào từ đâu chụp lên bờ vai cô, mùi hương ấm áp quen thuộc chớp mắt làm hai mắt cô nóng bừng, sau đó mũi không thể ức chế chua xót.
Lục Hân ngồi ở cạnh hừ lạnh: “May mà em