XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vẫn Là Tình Yêu

Vẫn Là Tình Yêu

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341447

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1447 lượt.

Phương Tình không vừa lòng chính là thái độ thù địch với Lục Hân. Dịch Trường Thanh ra ‘tam lệnh ngũ thân’ [3'>: Không cho phép Phương Tình buổi tối ở bên ngoài vượt qua mười một giờ, mỗi lần ra ngoài đều là tự bà hoặc có người đi cùng, khó mà được tự mình đi ra ngoài một chuyến mà về còn phải báo cáo hành trình với bà.
Phương Tình cũng không để ý, chỉ là cảm thấy buồn cười lắm, cô từ nhỏ tới lớn thú vui duy nhất đó chính là cùng ‘đấu đá’ với Phương thái hậu. Hai mươi năm qua đều bị mẫu thân xinh đẹp của mình áp chế. Cuối cùng cũng có lúc không phải vì bản thân cô mà một mình chiến đấu hăng hái, mượn sức phúc hắc tàn nhẫn Lục Hân, cô có tin tưởng có thể hát mừng nông nô vùng lên.
Nhưng Lục Hân khổ rồi, nhìn tới được ăn không được vốn đã vô cùng đau khổ, bây giờ ngay cả việc gặp mặt cũng khó, gọi điện thoại còn phải lén lút, mỗi ngày chỉ có thể dựa vào tin nhắn trao đổi, hắn lại càng tích giận.
Khi Dịch Trường Thanh con trẻ tên cũng nằm trong danh sách ngôi sao rực rỡ nhất, bà hoàng trong mọi thời thượng. Lần này trở về thành phố N ăn tết lại không thể không khuếch trương bốn phía. Các nhóm bạn bè tốt ngày xưa còn cố ý vì bà tổ chức buổi lễ hội chào đón, để nhớ lại khoảng thời gian thiếu nữ rực rỡ.
Dịch Trường Thanh tất nhiên hài lòng tới, đưa theo Phương Tình xuất hiện trên sân khấu… .
Chú thích:
[1'> Nhân mạch: ý nói thông qua mối quan hệ giữa các cá nhân giữa các cá nhân, thường được sử dụng cho các khu vực chính trị hoặc thương mại. Nhân mạch ý nói mạng lưới cá nhân cũng như mối quan hệ rộng rãi của cá nhân họ, để có thể dựa vào đó.
[2'> Tứ phía bình ổn là dáng ngồi của các vua chúa ngày xưa đó các bạn, hai chân dang vừa phải, bằng vai. Các quý phu nhân vương tướng ngày xưa ngồi trên ghế cao là hay có nhất.
[3'> Đồng Trị (1856–1875), tức Thanh Mục Tông, tên húy là Tái/Tải Thuần (載淳, Zǎichún); là vị hoàng đế thứ 10 của nhà Thanh trong lịch sử Trung Quốc. Đồng Trị là người ham mê nhục dục, ông đã mắc bệnh giang mai rồi qua đời khi mới 19 tuổi vì thú vui mua dâm tại các kỹ viện với gái lầu xanh
[4'> Tam lệnh ngũ thân: Câu thành ngữ này có xuất xứ từ “Sử ký- Tôn Tử Ngô Khởi liệt truyện”
Cuối thời Xuân Thu, có một nhà quân sự nổi tiếng tên là Tôn Vũ. Sau khi vua Ngô xem xong cuốn binh thư “Tôn Tử binh pháp” của Tôn Vũ, trong lòng vô cùng mừng rỡ bèn triệu ông vào cung, sai ông chỉ huy cung nữ thao luyện các chiến thuật đã viết trong sách.
Tức thì, nhà vua điều 180 cung nữ giao cho Tôn Vũ . Tôn Vũ chia các cung nữ ra thành hai đội, hai người thiếp yêu của nhà vua cầm kích đứng đầu làm đội trưởng, sau đó ra lệnh: “Nếu tôi hô đằng trước thì tiến về phía trước, hô trái thì quay sang trái, hô phải thì quay sang phải, hô đằng sau thì quay về phía sau”. Sau khi dặn xong, Tôn Vũ bèn đánh trống truyền lệnh. Các cung nữ đều không hiểu ra sao và coi đây là một trò chơi thú vị, nên ai nấy đều cười rộ lên. Tôn Vũ tưởng mình chưa nói rõ hiệu lệnh, nên nhắc lại một lần nữa, nhưng các cung nữ chẳng ai nghe theo vẫn cứ cười đùa thoải mái. Tôn Vũ tức giận bèn ra lệnh lôi hai người đội trưởng ra chém đầu, rồi chỉ định hai đội trưởng khác thay thế, các cung nữ sợ khiếp vía đều phải răm rắp nghe theo hiệu lệnh.
Ngô vương tuy bị mất hai người thiếp yêu, nhưng qua đó đã thấy được tài năng quân sự của Tôn Vũ, nên từ đó càng trọng dụng ông, qua đó khiến nước Ngô dần dần trở thành một cường quốc thời Xuân Thu.






Khi Dịch Trường Thanh con trẻ tên cũng nằm trong danh sách ngôi sao rực rỡ nhất, bà hoàng trong mọi thời thượng. Lần này trở thành phố N ăn tết lại không thể không khuếch trương bốn phía. Các nhóm bạn bè tốt ngày xưa còn cố ý vì bà tổ chức buổi lễ hội chào đón, để nhớ lại khoảng thời gian thiếu nữ rực rợ.
Dịch Trường Thanh tất nhiên hài lòng tới, đưa theo Phương Tình xuất hiện trên sân khấu… .
Phương Tình nhìn Dịch Trường Thanh đang soi mình trong gương, khinh thường bĩu môi, đã già rồi, còn ăn mặc thời thượng hơn cả bọn cô. Lễ phục bó sát người đỏ thẫm, váy xoè lớn, ôm sát thể hiện được độ lồi lõm. Phương Tình nhìn bộ ngực bà, cúi đầu nhìn ngực mình, tức khắc cảm thấy căm phẫn.
Dịch Trường Thanh buồn cười xoay người lại, đè bẹp suy nghĩ của cô, đeo lên tai cô đôi bông tai bằng hồng ngọc.
“Ai nha, chị Trường Thanh à nói thật đi, ăn mặc đẹp như vậy, có phải thừa dịp Phương đại ca không có ở đây hồng hạnh vượt tường à?”
Trong đại sảnh vàng son lộng lẫy, tươi cười chân thành vui sướng như vậy, trong đồng tử xinh đẹp lung linh áng sáng, lập tức lung lay ánh mắt Hạ Khải Minh.
Phương Tình không nhận ra ánh mắt khác thường từ anh ấy, giọng điệu chậm rãi: “Cũng may có anh, bằng không một mình ở giữa các bà cô này, phiền muốn chết!”
Hạ Khải Minh cười nói: “Ai nói chỉ có bà cô chứ?”
Nhìn dáng vẻ tự nhiên như không biết gì của cô, anh n