Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341420
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1420 lượt.
……….”
Đang nói ngoài cửa vang lên hai tiếng đóng mở cửa, Hà Giai Hỉ từ bên ngoài vừa mới quay về.
Bà Hà nuốt lại lời nói hùng hồn sau đó vào bụng, cẩn thận lui về phía sau hai bước.
“Cậu ở chỗ này làm gì?” Hà Giai Hỉ vừa nhìn thấy Lưu Hiệp, tức khắc xù lông nhím, bước chân vọt tới cạnh Song Hỉ, kéo cô tới sau mình, dáng vẻ gà mái bảo vệ con.
Lưu Hiệp ở trước mặt các trưởng bối vô cùng nhu thuận, hướng Hà Giai Hỉ gật đầu chào hỏi: “Chào chị!”
Hà Giai Hỉ lông mày nhướng cao: “Há, tôi cũng không có phúc làm chị Lưu công tử , đừng gọi khiến tôi tổn thọ!”
Lưu Hiệp cũng không hờn giận, duy trì vẻ phong độ nói: “Song Hỉ cùng em bên nhau, bất kể thế nào cũng phải đến chào hỏi người nhà cô ấy, không chào hỏi, là do em mạo muội rồi!”
Bà Hà nhú đầu ra khỏi Hà Nguyên: “Không mạo muội, không mạo muội. . . . . .”
Hà Giai Hỉ tức giận trừng mắt liếc nhìn bà ta một cái, bà ta sợ tới mức rụt cổ về.
Hà Nguyên thấy chiến tranh trong nhà sắp bùng nổ nên vội ngồi thẳng, khụ khụ hai tiếng nói: “Giai Hỉ à, con vừa trở về cũng mệt mỏi rồi, đi nghỉ ngơi một chút, trong nhà có khách tới chơi để cho chúng ta đón tiếp là được”
Hà Giai Hỉ bất mãn hô một tiếng: “Ba. . . . . .” , nhìn thần sắc Hà Nguyên kiên định, cũng không cam tâm phải trở về phòng .
Bà Hà lúc này mới chạy đến vỗ vỗ cánh tay Lưu Hiệp, rất thân thiết nói: “Tiểu Hiệp, hôm nay mẹ nấu món ngón cho con!”
Lưu Hiệp lặng lẽ thở một hơi, đi theo bà Hà vào phòng bếp: “Mẹ, con đến giúp mẹ!”
Bà Hà kiễng chân lên rất từ ái sờ sờ đầu Lưu Hiệp: “Ngoan a, con ra phòng khách nói chuyện với ba con là được rồi.”
Lưu Hiệp bị động tác của bà khiến thành dở khóc dở cười, đành phải gật gật đầu, quay lại ngồi lên sô pha.
Hà Nguyên nhìn con gái đang ngồi trên sô pha xấu hổ không biết làm sao, lại lướt qua ‘con rể’ mạnh mẽ giả vờ bình tĩnh, cười cười nói: “Hỉ Bảo, đi lấy nước uống cho Lưu Hiệp”
Song Hỉ gật gật đầu, vô cùng vui vẻ rời khỏi phòng khách, rời khỏi bầu không khí quỷ dị.
“Ba, ngài muốn nói gì với con?” Lưu Hiệp cung kính hỏi.
Hà Nguyên thả lỏng tựa vào sô pha: “Tiểu tử như cậu rất thông minh… kể một chút đi, cháu cùng Song Hỉ làm sao quen biết?”
Lưu Hiệp thành thành thật thật kể lại quá trình bọn họ quen biết tới yêu nhau khai báo rõ ràng. Đương nhiên bản thảo đặc biệt đưa qua cho Phương Tình trau chuốt lại, lời nói này rất thành khẩn, ca từ hoa lệ lại rành mạch nói có thể khiến cho cỏ cây cũng đau đớn theo, phong vân rơi vào biến sắc, hiệu quả đạt tới mức cảm động cả trời đất.
Hà Nguyên thoáng tưởng tượng cũng có thể hiểu vì sao Hà Giai Hỉ lại biểu hiện như vậy khi thấy hắn. Một người gia thế bối cảnh không tầm thường lại anh tuấn như thế, sẽ coi trọng Song Hỉ thực sự khiến cho người ta…. khó mà tin được.
Lưu Hiệp lăn lộn ở thương trường nhiều năm như vậy, rất hiểu sắc mặt người khác. Lúc này vô cùng thành khẩn nói với nhạc phụ đại nhân: “Ba, con có thể hiểu tâm tình của người làm cha quan tâm con gái. Con không dám nói lời thề mãi mãi, cũng không dám cam đoan có thể mang lại cho cô ấy tương lai đại phú đại quý. Con chỉ muốn nói, vì cô ấy, con muốn càng thêm cố gắng. Hy vọng có thể cho cô ấy vui vẻ hạnh phúc, quyết không để cho cô ấy chịu đau khổ. Con sẽ cố gắng như ba bảo hộ cô ấy, để cho cô ấy cả đời khờ dại không lo lắng, có thể ở ở trong thế giới của mình tuỳ hứng làm bậy”
Ánh mắt Hà Nguyên chậm rãi thay đổi, trong lòng cảm giác gì đều có — Cùng lúc là con gái rốt cục trưởng thành có thể tìm được một người tốt rất vui mừng; cùng lúc đã có tâm tình của người cha đã có cả thiên hạ, lại là cảm giác con gái bảo bối nâng trong lòng bàn tay hơn hai mươi năm, phiền muộn và mất mát vì sắp bị gã thanh niên này đón đi mất.
Bà Hà thi thố tài năng làm một bàn đồ ăn.
Lưu Hiệp dọn bàn bày trí đũa, biết vâng lời đi theo giúp Hà Giai Hỉ.
Hà Giai Hỉ nhìn cũng không nhìn hắn, túm lấy em gái ngồi ở cạnh mình, cùng Lưu Hiệp cách một cái bàn tương đối xa.
“Tiểu Hiệp, đến nếm thử cái này!” Bà Hà nhiệt tình quơ chiếc đũa gắp món ăn cho con trai.
Song Hỉ biết Lưu Hiệp từ trước đến nay có tính ưa sạch sẽ, không ăn người khác gắp gì đó, đang muốn mở miệng giúp hắn, đã thấy Lưu Hiệp chẳng có chút bất bình nào gắp thức ăn ăn..
“Ăn ngon ăn ngon, tay nghề mẹ thật tốt!”
Bà Hà cười toe toét, liên tục gắp thức ăn cho hắn, rất nhanh trong chén Lưu Hiệp liền nổi lên ngọn núi nhỏ.
Song Hỉ chẳng còn cảm giác vui sướng như mới gặp Lưu Hiệp, toàn bộ đã mất sạch, bĩu môi chọc chọc cơm trắng trong chén, trong lòng bất bình vô cùng bất mãn mẹ mình thờ ơ với cô.
Lưu Hiệp vươn tay dài gắp chân gà bỏ vào chén cho Song Hỉ, lại cưng chiều dịu dàng nhìn cô: “Này, chân gà em thích nhất”
Bà Hà vừa thấy, lập tức xoay mặt nói với Hà Nguyên bên cạnh: “Rất ngọt ngào nha, tôi cũng muốn!”
Trong lòng Hà Nguyên bất đắc dĩ địa thở dài, nhưng dịu dàng cười thoả mãn yêu cầu tính trẻ con của bà.
Hà Giai Hỉ mắt lạnh nhìn thấy cảnh này, cười cười châm chọc: “Lưu công tử lăn lộn trong son phấn nhiều năm như vậy, quả nhiên tay nghề lão luyện ‘g