Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vì Em Mà Anh Đến

Vì Em Mà Anh Đến

Tác giả: Huyền Mặc

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341338

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1338 lượt.

uảng trường Vườn hoa, hai cô đứng quay lưng lại với khuôn mặt nghiêm nghị của thầy Hiệu trưởng, bắt đầu phát tờ rơi.
Nhưng có một chuyện cần phải nỏi là, Trịnh Chí Ma hiểu rất rõ về nguyên tắc marketing, trong tờ rơi do Duy An thiết kế cô hoàn toàn không viết tên bất kỳ ai trong đội bóng rổ lên đó, nhưng cuối cùng khi Trịnh Chí Ma đi in, Trịnh Chí Ma đã thay đổi thiết kế, viết tên Kiều Ngự nổi bật trên đó.
Duy An nhìn hai chữ đó, lòng thầm than “không hay rồi”, quả nhiên, vừa phát được vài tờ đã thu hút được rất nhiều sự chú ý, rất nhiều người chạy đến đòi lấy tờ rơi. “Nhanh lên nhanh lên, Kiều Ngự thi đấu đấy, phải đi xem.”
Vậy là hai cô gái đứng ngẩn ra nhìn, các nữ sinh chạy đến mỗi lúc một nhiều, chỉ hơn nửa tiếng đồng hồ, số tờ rơi trong tay Cố Mộng Mộng và Duy An bị cướp hết sạch.
Hôm nay không khí ấm áp hơn một chút, dù sao cũng sắp đến mùa xuân rồi.
Duy An nhìn ánh nắng nhảy nhót dưới đất, bất lực vỗ vai cô bạn cùng phòng: “Đi thôi, Trịnh Chí Ma lo lắng quá mức rồi, có Kiều Ngự tham gia, chắc chắn sẽ có nhiều khán giả.”
Câu nói này vô cùng chính xác, mới mười giờ mười phút mà khắp trong ngoài sân bóng đã chật kín người. Đội bóng của trường Đại học A đang đứng khởi động, họ đến đây là để thi đấu, có lẽ họ không hề ngờ thế trận lại thế này. Hiện tại họ phát hiện khán giả đa phần đều đến để cổ vũ đại học G, lập tức lòng bất mãn, người nào người nấy vẻ mặt rất khó coi.
Duy An bị Cố Mộng Mộng lôi đi kéo hai thùng nước tới, sử dụng lao động nữ cho công việc chân tay nặng nhọc thật là chưa nghe nói bao giờ. Duy An thầm thương xót Cố Mộng Mộng, người bạn trai này của cô ấy chẳng biết thương hương tiếc ngọc gì cả, ngày nào cũng tới làm phiền Mộng Mộng.
Có điều, bọn họ yêu nhau theo cách ấy, một cách rất đặc biệt, rất đơn giản, không tính toán và lừa gạt phức tạp.
Khó khăn lắm họ mới tìm được một chỗ trống, dùng để tuyên truyền và ngồi nghỉ, hai cô gái cùng ngồi trên hai thùng nước suối, xung quanh là những người tới cổ vũ huyên náo ồn áo, còn có rất nhiều nữ sinh hét gọi tên Kiều Ngự.
Duy An giơ tay ra vỗ vỗ Cố Mộng Mộng, đột nhiên có chút cảm khái, nói: “Mộng Mộng, hãy sống thật vui vẻ cùng với đội trưởng.”
Cô thật sự rất ngưỡng mộ họ.
Cố Mộng Mộng lơ đễnh, nhìn cô chằm chằm, mãi mới hỏi: “Tại sao đột nhiên lại nói thế, cứ như cậu mắc bệnh nan y sắp chết ấy.”
Duy An lại bị đả kích lần nữa, cô cuối cùng khẳng định nói chuyện cảm động với đôi này thật sự không phải ý kiến hay.
Chỉ còn năm phút nữa là đến mười rưỡi, sân bóng bỗng im ắng, tất cả các cầu thủ đều đã đứng tập trung trước mặt đội trưởng đội mình, Trịnh Chí Ma nhìn quanh rồi lớn tiếng hỏi: “Kiều Ngự đâu? Kiều Ngự…”
Duy An cũng thấp thỏm không yên nhìn ngó xung quanh, Kiều Ngự mãi vẫn chưa xuất hiện.
Khán giả ngoài sân bắt đầu lao xao: “Này, đội trưởng, có phải anh nói dối không hả?”
Trịnh Chí Ma tức giận: “Sao tôi có thể nói dối chứ! Cậu ta nhất định sẽ ra sân! Tôi biết mọi người hy vọng được xem Kiều thiếu chơi bóng, đừng nóng, đừng nóng.”
Vừa dứt lời, các cầu thủ của trường Đại học A tỏ thái độ không vui, vài kẻ khoanh tay ném về phía bọn họ ánh mắt khinh bỉ, một nam sinh cắt đầu cua bèn đứng ra, người này chắc tính tình nóng nảy, cậu ta cố ý nói lớn: “Đều đến để trồng cây si cái người tên Kiều Ngự của trường các người phải không? Hê, nghe nói hễ cậu ta xuất hiện là giống như có động đất một độ richter, mọi người sẽ chạy hết ra ngoài? Hôm nay tôi phải chờ xem là chúng tôi chạy, hay Kiều thiếu phải cắp đít chạy vì thua…”
Vẻ bề ngoài của Kiều Ngự khiến trời đất cảm động là thật, nhưng người nổi tiếng thì thường lắm thị phi, người kia vừa dứt lời thì khán giả bên ngoài rần rần vang lên những lời chửi mắng, Duy An và Cố Mộng Mộng cũng túm chặt lấy lưới sắt mà nhìn.
Đột nhiên, Cố Mộng Mộng nói: “Duy An, nếu như cảnh này có trong phim, thì chắc cảnh tiếp theo sẽ xuất hiện một chiếc trực thăng, sau đó Kiều Ngự đứng trên đó ngạo thị quần hùng(*).”
(*) Ngạo nghễ nhìn mọi người
Duy An không đáp, cô đang băn khoăn trực thăng và ngạo thị quần hùng có liên quan gì tới nhau, lẽ nào gần đây Trịnh Chí Ma lại gạt sinh viên chăm ngoan Cố Mộng Mộng đọc tiểu thuyết võ hiệp rồi? Còn chưa tìm được đáp án, đã bị tiếng thét của khán giả đứng xung quanh làm cho giật nảy cả mình.
Không có trực thăng cũng không có fan cuồng nào ngất xỉu, thực tế thì, Kiều Ngự chỉ đang hai tay đút túi quần, mặt mày vô cảm lững thững đi tới, phía sau là Trình An Ni với đôi giày cao gót tám phân.
Sự xuất hiện của Trình An Ni vô tình đã nhắc nhở tất cả mọi người, hoa thơm hiếm có, đáng tiếc lại có chủ rồi.
Vậy là nhiệt tình của khán giả đột ngột giảm mất một nửa.
Cầu thủ của trường Đại học A vừa nhìn thấy Kiều thiếu trong truyền thuyết đồng loạt phát ra những âm thanh khinh miệt.
Trình An Ni vẻ mặt vẫn hằm hằm trừng mắt nhìn đám khán giả quanh sân, Duy An thấy may mắn vì mình đang đứng ở góc khuất nhất, ít ra cũng không bắt mắt.
Qua đám người và hàng cây cô lén quan sát Trình An Ni, thấy cô ấy quét mắt nhìn về p