XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vì Em Mà Anh Đến

Vì Em Mà Anh Đến

Tác giả: Huyền Mặc

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341337

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1337 lượt.

>Cô của Duy An hình như nhận ra giọng nói khác thường của cháu giá, một mực truy hỏi: “Có phải bị ai bắt nạt không? Sức khỏe thế nào, ở đó lạnh lắm phải không, nhất định phải giữ ấm đấy nhé.”
Bố Duy An đã tái hôn nhiều năm, lâu rồi hai bố con không liên lạc, cô Duy An không có con, nên nuôi cô như con gái ruột. Hoàn cảnh gia đình cô không khá, hơn nữa… thực ra sau khi lớn rồi Duy An hiểu rất rõ một điều, chú chồng cô họ vẫn luôn không thoải mái về việc Duy An ở nhà họ. Dù chú ngại cô họ nên không nói gì nhiều, nhưng trong lòng rất khó chịu.
Cho dù là thế, cho dù bị chán ghét, Duy An vẫn cảm thấy nhớ nhà da diết, nếu được quay về thành phố B, nhất định nơi đó ấm áp hơn thành phố Lan rất nhiều. Ít nhất ở đó còn có cô họ thật lòng thương yêu quan tâm cô, bất cứ khi nào và ở trong hoàn cảnh nào cô họ cũng sẽ không dối gạt cô.
Duy An cầm điện thoại mãi không nỡ dập máy, cho tới khi tay lạnh cóng, cô vẫn không thể nào hiểu nỗi, tại sao ngay cả Tống Thư Minh cũng muốn lừa dối cô.
Cô họ lo lắng: “Được nghỉ cháu về nhà đi, cô đang đan một chiếc áo len, cháu về thử xem có vừa không, nếu vừa học kỳ sau có thể mặc luôn.”
Duy An khịt mũi cố gắng ngăn nước mắt tuôn rơi, giọng kiên định: “Không, cháu ở lại thành phố Lan ạ, dù sao cũng không phải trả phòng ký túc, không sao đâu cô.”
Cô họ nghe mà đau lòng, ngập ngừng hồi lâu mới khẽ khàng nói: “Cháu đừng nghĩ nhiều, về nhà đi, chú cháu sẽ không nói gì đâu. Cháu không về cô lo lắm.” Càng nói càng đau lòng, từ trong điện thoại vọng ra tiếng khóc. “Cô muốn đi thăm cháu, nhưng mấy hôm nay chú cháu lại ốm, cô không thể đi đâu được…”
Duy An càng khóc nhiều hơn, “Cháu biết, cháu biết cả. Nhưng cháu lớn rồi, đã mười chín tuổi rồi, cháu không muốn dựa dẫm vào cô nữa. Cô yên tâm ạ, được nghỉ cháu sẽ đi làm thêm, vẽ tranh cho phòng tranh, vẽ xong cũng là lúc kết thúc kỳ nghỉ… thật sự không sao đâu mà, cháu quen với cuộc sống ở trường rồi.”
Cô đang nói dối, nhưng nếu không nói dối, sẽ làm khó cho người thương yêu cô nhất, cuộc đời có rất nhiều nỗi khổ không thể nói thành lờ. Cô chẳng có ai để trút bỏ nỗi lòng, chỉ còn biết tự mình kiên cường nỗ lực hoàn thành mơ ước làm một họa sĩ, tìm cho bản thân một chỗ đứng, khiến những kẻ coi thường cô phải hối hận.
Cuối cùng lúc cúp máy, Duy An ngẩng đầu lên muốn nước mắt chảy ngược vào trong, cô thấy sương giăng khắp trời, không nhìn rõ cả ánh trăng.
Thì ra không có sự dịu dàng vĩnh hằng, đại dương sau lưng cô, liệu có phải là ảo ảnh?






Năm phút trước khi ký túc xá đóng của, Duy An mới quay về.
Cố Mộng Mộng đã mơ mơ màng màng sắp ngủ, cô ấy khoác áo ngồi trên giường, vừa thấy Duy An về đã tuôn một tràng: “Cậu đừng dọa mình nữa, vừa rồi cậu bảo ngoài hành lang có thứ gì đó, khiến mình sợ mãi. Lúc trong phòng còn có một mình, mình thấy… thấy hình như có bóng ai đó di chuyển ở bên ngoài cửa sổ.”
Duy An không nói không rằng, bỏ đi tắm.
Lúc Duy An quay vào, Cố Mộng Mộng đã định nằm xuống, nhưng thấy tâm trạng Duy An có vẻ không vui, nên Cố Mộng Mộng lại ngồi dạy, rụt rè hỏi: “Không sao chứ?”
Duy An lắc đầu, “Ra ngoài đi dạo, gọi điện về nhà, mình hơi nhớ nhà thôi.”
Hai người họ phải mất một lúc lâu mới dám thò đầu ra để thở, Duy An bật cười tắt điện, tiện thể trèo sang dọa Cố Mộng Mộng ở giường đối diện, tiếng kêu thét vang lên liên tục, cuối cùng Duy An cũng chịu thôi, sinh viên chăm ngoan Cố Mộng Mộng đẩy Duy An về giường ngủ: “Đừng đùa nữa, sáng mai còn phải đi xem đấu bóng rổ đấy, đến muộn Trịnh Chí Ma lại cằn nhằn.”
Duy An quay về giường mình đắp chăn, cô nhắm mắt lại ép mình phải ngủ thật nhanh, nhưng lăn qua lật lại mãi chẳng ngủ được. Cố Mộng Mộng quả nhiên là người đơn giản, chẳng bao giờ để tâm chuyện gì, một lúc sau đã nghe tiếng cô ấy thở rất đều.
Cả thế giới như chìm xuống đáy biển vậy, tối đen và không có bất cứ cảm giác nào, bức bối mà yên ắng. Những nỗi sợ hãi cùng hoài nghi tích tụ trong lòng khiến Duy An không dám đối mặt, cô chỉ có thể không ngừng tự nói với mình rằng, chuyện còn chưa chắc chắn, cứ phải chờ gặp được Tống Thư Minh đã.
Trằn trọc mãi, cuối cùng Duy An cũng ngủ thiếp đi. Hôm sau là thứ Sáu, hơn chín giờ sáng cô đã bị Cố Mộng Mộng kéo dậy, bị ép phải từ bỏ cơ hội ngủ nướng hiếm có này.
Bên ngoài sân bóng rổ giăng một băng rôn ngang rất lớn, hai cô gái mặc áo phao lông vũ dày cộp đi tìm một vòng, cuối cùng thấy đội trưởng đại nhân ở quảng trường Vườn hoa. Trịnh Chí Ma mặt đầy mồ hôi, hình như vừa mới chạy tới đây, anh lập tức rút một tập tờ rơi từ trong ba lô ra, không buồn nghĩ ngợi gì nhiều nhét luôn vào tay Cố Mộng Mộng và Duy An, hạ lệnh: “Cố lên các em! Gặp ai cũng phát, thấy người là lôi, càng nhiều người tới sân bóng rổ xem thi đấu càng tốt, đúng mười rưỡi trận đấu bắt đầu.”
Vừa dứt lời, anh ta đã chạy biến đi như một cơn gió.
Duy An và Cố Mộng Mộng đứng đực ra, bối rối nhìn tập tờ rơi trong tay, do dự mãi cuối cùng đành quyết định vứt bỏ thể diện, đau khổ đứng dưới bức tượng trong q