Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341708
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1708 lượt.
rất – đàn – ông?
Ánh mắt đen sâu thẳm không còn ngây thơ như trước, mà ngược lại nhìn chằm chằm vào bàn tay cô đang chạm vào Tiêu Yêu Cảnh một cách lạnh lùng, đôi môi anh hé mở, giọng nói thoát ra để cho người bên cạnh nghe: “Bác gái, nguyên nhân con không thể là con dâu bác là gì, bác có thể hỏi bạn gái cũ của con trai bác”.
“Ủa? Hai đứa quen nhau à? Các nàng dâu phải sống hoà thuận với nhau, đừng cãi nhau tranh tài sản chứ! Tiểu Áo tâm giao, con đã làm gì với con dâu bác?”
“Không có gì.” Quý Thuần Khanh cười lạnh: “Chỉ khiến con trở thành đàn ông mà thôi”.
“Trở… thành đàn ông?” Bà Tiêu hoàn toàn ngơ ngác nhìn cậu con trai lớn: “Yêu Diệp à, chuyện gì thế này? Thuần Khanh không phải đến làm hoà với con sao? Mẹ đồng ý cho hai đứa tự do yêu nhau mà”.
Tiêu Yêu Diệp nhướn mày không nói, anh ta chỉ nhắn một tin ngắn ngủi mà thôi: “Mèo nhà cậu bị mẹ tôi bắt cóc, mẹ tôi nói sẽ tặng con bé cho em trai tôi làm điểm tâm, lát nữa tôi sẽ tường thuật trực tiếp cho cậu biết, chờ nhé”.
“Sao… sao anh lại ở đây? Chẳng phải anh đang ở thư viện hay sao?”
“Phải rồi, tại sao tôi lại ở đây nhỉ?” Quý Thuần Khanh cười quái dị, vừa tự hỏi vừa ngoắc ngoắc tay với cô. Cô đứng dậy định rời khỏi nơi nguy hiểm này, nhưng vẻ ngoan ngoãn nghe lời hiếm thấy không được báo đáp, chân ríu vào nhau, khiến chiếc vòng cổ mèo ôm trong lòng rơi khỏi túi, văng ra phía trước, chiếc vòng đáng yêu có nơ bướm và chiếc chuông kêu “đinh đinh đang đang” dừng lại trước mũi giày của anh.
Xung quanh im phăng phắc.
Hồi lâu sau, cô thấy anh nở nụ cười lạnh lùng, cúi người xuốgn hỏi: “Đưa vòng cổ mèo của tôi cho người khác dùng, hà hà, sao em lại hư hỏng đến mức này?”.
“Cách!”
“Hả?” Chiếc vòng khoá lại khiến Tô Gia Áo sực tỉnh, cô cúi đầu nhìn chiếc vòng có nơ trên cổ mình, rồi lại ngẩng lên ngơ ngẩn nhìn dây xích bị người ta nắm trong tay. Quý Thuần Khanh mỉm cười vẻ nhã nhặn, ném lại một câu rất không thành ý: “Cáo từ, sau này tôi sẽ quản giáo kỹ thú cừng nhà mình!”, rồi bỏ đi.
Bà Tiêu chưa hết sững sờ, lắc lắc cậu con trai lớn: “Con nói Thuần Khanh dịu dàng, nữ tính, hiếu thuận với trương bối, là ứng cử viên sáng giá cho chức thiếu phu nhân, nhưng… nhưng… nhưng mẹ thấy hôm nay cậu ấy có dịu dàng, nữ tính chút nào đâu, ôi… rõ ràng là rất nam tính, xấu xa thì có!”.
“Có thể thấy công hiệu của việc chuyển thành đàn ông rất phi phàm. Chỉ nhớ dắt thú cưng đi, đến sách mượn về cũng quên mang theo.” Tiêu Yêu Diệp lật giở quyển sách mà Quý Thuần Khanh quên mang về, Thuần hoá mèo hoang thành mèo nhà thế nào? “Phì… quả nhiên cậu ấy rất thú vị đây mà”.
Nhược điểm nhỏ của Quý Thuần Khanh
Công viên vào ngày nghỉ, những cặp tình nhân chiếm đa số.
Bởi những đôi mới yêu vẫn còn ở trong rạp chiếu phim tối om tìm cảm giác “điện giật”, còn những cặp tình nhân quá gắn bó rồi thì càng bận rộn hơn, dạo trung tâm mua sắm mua củi, gạo dầu, tương, mắm, muối, qua các trung tâm địa ốc hỏi giá cả bao nhiêu tiền một mét vuông, kết hôn còn phải đợi bao lâu, lo lắng rằng nên cho con học trường nào ở khu nào thì tốt hơn, chuyện tình cảm nấht mà họ làm nhiều nhất cũng chỉ là mua quà cho đối phương.
Thế nên, ngày lễ công viên bị các đôi yêu nhau nồng nhiệt đã bị “điện giật”, vẫn còn đang trong giai đoạn tê dại cùng những người thích dẫn chó đi dạo, ôm mèo đi chơi… chiếm cứ. Nhưng thế giới vốn rộng lớn, thế nào cũng có sự lạ, luôn có người khác thường, kết hợp cả hai việc đó lại, vậy bản beta của đôi yêu nhau nồng nhiệt và người dắt chó đi dạo là gì?
Cặp tình nhân biến thái dùng vòng cổ mèo dắt người đi chơi.
“Anh đừng thế mà, lấy cái vòng này xuống giúp em, em không muốn bị dắt đi, mọi người đều đang nhìn, mất mặt quá!”.
Quý Thuần Khanh làm như không nghe thấy lời van nài đó, tiếp tục đi.
“Anh đừng đi đến chỗ đông người nữa chứ, em nhận sai là được mà!”
Anh vẫn không dừng bước, dường như không mong đợi cô kiểm điểm bản thân.
Thấy anh vẫn không nhượng bộ, cô đành giải thích ý định ban đầu của mình để giải vây: “Được thôi! Vòng cổ này không phải mua cho anh ấy, mà là mua cho anh!”.
Cô biết anh giận nhất là chuyện đó, sở thích biến thái của anh không muốn để người khác cũng có. Quả nhiên cô vừa thốt ra đã thấy hiệu quả, anh khựng lại, nhưng vẫn không chịu quay người.
Anh không ngờ cô lại gian xảo như thế, chỉ một câu mà gần như đã xoá sạch cơn giận của anh, tuy cô đã hơi hơi thích anh, cho anh một góc trong trái tim, nhưng anh không được để lộ tâm tư, nếu cô biết anh dễ lừa phỉnh như thế nào, nhất định cô sẽ lợi dụng anh để diễn kịch nhiều hơn và cả trả thù nữa.
“Meo.” Một tiếng mèo kêu nũng nịu vang lên từ phía sau, khiến thần kinh anh căng ra. Cơ thể cứng lại, đến hô hấp cũng trở nên nặng nề, có thứ gì đó đang dâng lên trong tim anh.
Dường như động vật họ mèo gian xảo kia đã chú ý đến sự thay đổi rất nhỏ của thợ săn, đưa móng vuốt lên cào cào vào lưng áo anh, lại phát ra tiếng kêu nịnh nọt nhắm trúng vào phần yếu đuối nhất của anh: “Meo… me