Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341363
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1363 lượt.
dịch vụ chăm sóc sắc đẹp, chúng ta đi SPA đi, ngồi uống trà thật nhàm chán."
Trần Húc nhìn một đám đồng nghiệp rủ nhau bỏ đi, lại nhìn hai người đang tới gần, anh nhíu mày: "Chi bằng mình cũng đi đánh bi-a đi?" Làm bóng đèn của sếp thật áp lực.
Tô Nhạc cho rằng nướng thịt chỉ đơn thuần là nướng thịt, sau khi đi bộ ở đây vài vòng mới biết, chỗ này thú vui tiêu khiển gì cũng có: "Đúng rồi, vì sao em không nhìn thấy nhân viên công ty anh?"
Ngụy Sở đưa cô đến một bàn uống trà lộ thiên kiểu dáng Châu Âu, rất nhanh đã có bồi bàn đi đến, anh gọi hai tách hồng trà rồi mới đáp: "Có lẽ bọn họ đều tự đi chơi rồi, em muốn chơi cái gì?"
Những nơi càng cao cấp chi phí lại càng cao, Tô Nhạc nhất thời có chút áp lực, nghĩ một lúc rồi mới mở miệng: "Vừa ăn sáng xong, ngồi một lát rồi tính."
"Phúc lợi cho nhân viên công ty anh đúng là tốt." Tô Nhạc nhìn bốn phía, thở dài nói: "Công ty trước đây em làm được nghỉ phép cũng chỉ cùng nhau đi dạo công viên, cùng đi liên hoan hay ăn tiệc đứng tiện lợi, người với người đúng là lắm thứ khác biệt."
"Có cho mới có nhận." Ngụy Sở nhìn vẻ mặt hậm hực của Tô Nhạc, cười nói: "Những người này đều là nhân tài của công ty, anh phải đối xử tốt với bọn họ thì bọn họ mới dốc sức làm việc cho anh. Công ty của anh phúc lợi tốt hơn những công ty khác sẽ không sợ không giữ được nhân tài."
"Thưa anh chị, đây là hồng trà của hai người, cảm ơn." Cô gái bồi bàn ngắt lời đặt hồng trà xuống, còn kết hợp với hai chiếc bánh ngọt tinh xảo, Tô Nhạc nói một câu cảm ơn với bồi bàn.
"Đây là chiêu phải biết tiêu tiền mới kiếm được tiền trong truyền thuyết." Tô Nhạc nhướng mày, cầm tách hồng trà lên nhìn Ngụy Sở: "Chẳng trách anh có thể trở thành thanh niên kiệt xuất, còn loại người chẳng có tài cán gì như em chỉ có thể làm công ăn lương."
"Anh không ngại để em tới công ty bọn anh làm bà chủ." Ngụy Sở vui miệng nửa đùa nửa thật: "Nếu em tới công ty bọn anh làm bà chủ, quyền hành tài chính thuộc về em, xử lý công việc là phần của anh."
Sắc mặt Tô Nhạc không thay đổi, bình tĩnh đặt tách trà xuống, cẩn thận quan sát Ngụy Sở từ trên xuống dưới vài lần: "Công ty các anh không phải thiếu nợ vài khoản đấy chứ? Còn nữa, rất nhiều kẻ định giở trò lưu manh với em sau đó cả đời không còn cơ hội làm lưu manh nữa."
Nụ cười trên mặt Ngụy Sở cứng đờ, anh nghĩ nếu anh còn muốn theo đuổi Tô Nhạc, trái tim cần phải gia cố thêm mới được.
Uống trà xong, Tô Nhạc và Ngụy Sở cùng đi đánh golf, tương đối đau thương là Tô Nhạc có đánh thế nào cũng không thể khiến quả bóng nho nhỏ kia lăn vào trong lỗ, nhìn quả bóng mỗi lần đều tự ý giúp cô chọn một con đường cách xa vạn dặm, cô cảm giác mặt cũng nóng lên.
Tự trọng bị tổn thương, Tô Nhạc không chơi golf nữa, kéo Ngụy Sở tới khu vui chơi, sau đó bắt đầu chơi... ném bóng rổ, những trò chơi uyên thâm khác cô đều không biết chơi, chỉ biết duy nhất một trò ném bóng vào rổ này, nếu trong hai mươi quả có thể ném trúng mười tám quả, ít nhất cũng có thể đổi được một con thú bông.
Vô cùng đáng tiếc, sau hai mươi quả, cô chỉ ném vào rổ được bốn quả, cô nghĩ mình tới đây là một sai lầm, hôm nay không phải cô đến để nướng thịt mà đến để đả kích lòng tự tin của cô, làm tan nát trái tim cô.
"Sao vậy?" Ngụy Sở ra ngoài nhận điện thoại, quay lại thấy Tô Nhạc đang ôm vai đứng bên cạnh, cơ bản cũng đã đoán ra chuyện gì. Anh lại nhìn những con búp bê bằng vải đủ mọi biểu cảm to bằng nắm tay trên giá trưng bày: "Muốn cái đó à?"
Tô Nhạc gật đầu, sau đó thấy Ngụy Sở chạy đi ném rổ, cô yên lặng nghĩ, vì sao màn này lại giống tình tiết nam chính đánh thắng phần thưởng để dỗ nữ chính vui vẻ trong phim thần tượng như vậy? Tô Nhạc không thích phim thần tượng máu chó, không biết mình nên vui vì cũng được coi như một nữ chính hay nên cảm thán cuộc đời thật sự máu chó như vậy.
Cô cho rằng đại thần Ngụy Sở hẳn là ném ra hai mươi quả bóng trong chớp mắt, sau đó đổi lấy một con thú bông, không ngờ cô đoán được phần đầu mà không đoán được phần cuối, hai mươi quả bóng kia có ném ra, nhưng lại không vào rổ được mười tám quả, Ngụy đại thần bất khuất tiếp tục cố gắng.
Hai mươi phút sau, Ngụy Sở vẫn đấu tranh với mấy quả bóng rổ, Tô Nhạc đã bắt đầu ở bên cạnh đập chuột, ai có hứng nhìn người ta ném bóng rổ, còn mình đứng bên cạnh như một con ngốc chứ?
Tuy không ném bóng được, nhưng trình độ đập chuột của tô nhạc cũng đáng khích lệ, sau khi đánh mấy ván, cuối cùng cô cũng lấy được một con sao biển bằng bông. Vừa mới cầm trên tay, cô chợt nghe phía sau truyền tới giọng nói của Ngụy Sở: "Tô Nhạc, anh đổi được một con thú bông sao biển, cho em."
Nghĩ đến tài nghệ nấu ăn của Ngụy Sở, Tô Nhạc gật đầu: "Được, những người khác giờ đến đó cả rồi chứ?" Cuối cùng cũng có thể tìm được lòng tự trọng đang bay lượn trên mây gió của Ngụy Sở trở về.
"Hẳn là đã đến rồi." Ngụy Sở cười nói, khi khóe mắt liếc đến con thú bông xương rồng kia, nụ cười lại cứng đờ ra.
Mấy vị giám đốc đang chơi vui vẻ đột nhiên nhận được