Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Ơi, Chào Em

Vợ Ơi, Chào Em

Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341352

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1352 lượt.

ả chuyện này cũng để anh trả tiền."
Quản lí ở bên cạnh thấy vậy, cười bước lên phía trước: "Vị tiểu thư này cũng đăng ký thẻ VIP đi, chỉ cần đến với trung tâm chúng tôi là có thể nhận được chiết khấu trong vòng một năm."
Tô Nhạc suy nghĩ một chút, khu nghỉ dưỡng này quả thật rất thoải mái, vì vậy liền gật đầu: "Được, vậy làm phiền rồi."
"Không có gì." Quản lý thấy đã bàn thêm được một vụ làm ăn, nét mặt cười vô cùng dễ nhìn.
Ngụy Sở cũng không để ý đến việc làm này của Tô Nhạc, chỉ cười lấy lại thẻ VIP của mình rồi nói: "Nếu sau này em muốn tới đây có thể gọi anh đi cùng." Anh suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn không nói ra khu nghỉ dưỡng này có một nửa vốn đầu tư của nhà họ Ngụy, chỉ nháy mắt bảo quản lý khi làm thẻ VIP cho Tô Nhạc thì giảm đi một nửa giá thành.
Quản lí là một người thông minh, đã nhận ra cậu thiếu gia nhà họ Ngụy này có hứng thú với cô gái trẻ kia, cũng biết điều giảm đi một nửa giá, nhưng không nhiều lời nói ra.
Làm thẻ VIP xong, có hai nữ nhân viên đi ra, nhìn thấy Ngụy Sở, vẻ mặt hai người biến đổi, lại tìm cớ tạm biệt Tô Nhạc. Làm bóng đèn của sếp không có kết cục tốt, bọn họ chưa có can đảm ngáng đường sếp lớn.
Người ta nói đàn ông khi yêu không có lý trí, lá gan của bọn họ rất nhỏ, không dám hứng thú tìm hiểu xem lý trí của sếp vững vàng thế nào.
Tô Nhạc không biết những suy nghĩ đó, cô cùng Ngụy Sở ra khỏi khu chăm sóc sắc đẹp, lại bị Lâm Kỳ gọi lại.
"Tô Nhạc!" Lâm Kỳ nhìn thấy cô đang sóng vai cùng Ngụy Sở, vẻ mặt có chút phức tạp: "Trang Vệ, anh ấy... vẫn còn yêu cô."






Tô Nhạc không hiểu vì sao Lâm Kỳ lại nói một câu như thế, giống như đang đóng phim truyền hình vậy, cô ngẩn người ra rồi mới nói: "Tôi không có hứng thú với chuyện của Trang Vệ."
"Buổi sáng thức dậy anh ấy vô thức gọi tên cô, thỉnh thoảng giật mình tỉnh giấc cũng gọi tên cô." Lâm Kỳ nói đến đây, ánh mắt thoáng vẻ không cam lòng: "Tôi thích anh ấy năm năm, từ khi bắt đầu vào đại học đến nay, tôi đẹp hơn cô, dịu dàng hơn cô, vì sao anh ấy lại cứ nhớ tới một con người vô tâm như cô?"
Tô Nhạc vẫn yên lặng như trước, cô thích Trang Vệ, nhưng lại không thể chịu nổi kiểu phản bội này, cô vô cùng chán ghét kiểu phản bội này, thậm chí sự chán ghét đó còn lớn hơn cả tình yêu ở trong lòng, cô chưa bao giờ đặt tình yêu ở vị trí đầu tiên, vì vậy, khi bị tổn thương, cô vẫn có thể lành lặn bỏ đi.
Nếu Trang Vệ yêu cô, vì sao lại ở bên Lâm Kỳ? Cô cười trào phúng: "Tôi và cô chỉ là một bông hồng trắng và một bông hồng đỏ mà thôi, ai ở bên cạnh Trang Vệ thì mới có thể nói đó là vết muỗi đốt hay là hạt cơm. Người Trang Vệ yêu nhất chỉ có chính anh ta, chẳng nhẽ cô còn không hiểu, sau này tôi không muốn nói về con người này nữa."
Viền mắt Lâm Kỳ đỏ lên, cũng bật cười, không biết đang cười Tô Nhạc hay cười chính cô ta: "Có lẽ cô là một bông hồng trắng, nhưng tôi chưa bao giờ là một bông hồng đỏ, tôi chỉ là đối tượng chơi đùa của Trang Vệ mà thôi, hiện giờ thế này cũng là đáng đời."
Mở máy tính, trên trang cá nhân của Tất Cửu không có thông tin gì mới, chỉ có một câu nói từ đêm qua, rằng hôm nay sẽ ra ngoài chơi, tiểu thuyết lại có một chương mới, anh thành thật mua chương mới, chăm chú đọc, tử tế để lại bình luận, sau đó mới đóng trang web tiểu thuyết lại.
Khi còn ở trong hội sinh viên, anh đã từng nhân cơ hội xem qua hồ sơ của Tô Nhạc, cô theo họ mẹ, vì vậy, dù có muốn điều tra xem người đàn ông không chịu trách nhiệm kia là ai cũng không được, nếu mời thám tử tư tìm hiểu thì có vẻ không tôn trọng Tô Nhạc, anh không muốn làm vậy.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, Ngụy Sở nghe máy: "Trần Húc, chuyện gì vậy?"
"Công ty đó muốn hợp tác với chúng ta?" Ngụy Sở nhíu mày: "Mấy năm gần đây công ty này càng ngày càng xuống dốc, sớm muộn gì cũng phá sản, không có hứng thú."
Bên kia điện thoại, Trần Húc cười khổ, buộc lòng phải nói: "Đại ca, anh bớt chút thời gian gặp mặt bọn họ được không, bà chủ công ty này có chút qua lại với mẹ em, em cũng biết công ty này chẳng có gì đáng hợp tác, anh chỉ cần sắp xếp chút thời gian nói chuyện với bọn họ là em hoàn thành nhiệm vụ."
Ngụy Sở cũng hiểu quan hệ giữa người với người có rất nhiều thứ bất đắc dĩ, Trần Húc đã quen biết với anh nhiều năm, anh cũng đành nói: "Vậy đi, cậu cứ sắp xếp thời gian đi."
"Được, em sẽ không làm ảnh hưởng đến hành trình tìm vợ của anh." Trần Húc hoàn thành nhiệm vụ, tâm trạng lập tức tốt hơn, lại nghĩ tới người bạn cũ của mẹ, Trần Húc liền không nhịn được đưa tay day trán, không biết ngày đó làm thế nào mà mẹ già nhà mình lại quen một người phụ nữ như thế.
Đầu tuần, Tô Nhạc vừa mới bước vào công ty chưa lâu đã bị giám đốc dùng danh nghĩa hợp tác, đẩy cô đến Kim Sở, cũng có nghĩa rằng mỗi ngày cô đến công ty quẹt thẻ xong lại trực tiếp đến Kim Sở.
Tô Nhạc có cảm giác mình như một sản phẩm thanh lý còn nguyên tem nguyên mác được gửi đến Kim Sở vậy, ôm tài liệu, Tô Nhạc đi tới trước cửa tòa nhà Kim Sở, cô gái tiếp tân nhìn thấy cô mỉm cười chào hỏi, t