Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Ơi, Chào Em

Vợ Ơi, Chào Em

Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341476

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1476 lượt.

hái độ không thể nhiệt tình hơn được nữa. Nhất thời, Tô Nhạc nghĩ, mình thật ra không phải nhân viên của Bách Sinh mà là của Kim Sở mới đúng.






Đi tới thang máy quen thuộc, Tô Nhạc nhìn thấy nhân viên tiếp tân hai lần trước đón mình đã ở bên trong cùng với hai người một nam một nữ trên năm mươi tuổi. Trên người người phụ nữ đều là hàng hiệu, nhưng không biết vì sao làm người ta cảm thấy xa cách, trên gương mặt có lẽ từng rất xinh đẹp có vài phần chua ngoa. Bên cạnh bà ta là một người đàn ông hơi mập mạp, nhưng vẫn có thể nhìn ra khi còn trẻ ông ta nhất định là một người đàn ông tuấn tú, nhìn nét mặt có vẻ cũng là người dễ gần. Không hiểu sao Tô Nhạc cảm thấy người đàn ông này hơi quen mắt, nhưng cô không nhớ ra đã từng gặp ông ta ở đâu. Cô đoán đây là khách của Kim Sở, nhìn cửa thang máy còn chưa đóng lại, cô suy nghĩ không biết mình có nên chờ thang máy sau hay không.
"Tô tiểu thư." Cô gái tiếp tân nhiệt tình chào hỏi Tô Nhạc: "Vừa rồi tổng giám đốc có dặn nếu Tô tiểu thư tới thì trực tiếp đưa tới phòng tổng giám đốc, không ngờ Tô tiểu thư đã tới."
Tô Nhạc nói thầm trong lòng, đây là chuyện của phòng kế hoạch, Ngụy Sở định tham gia vào làm gì? Nhưng cô vẫn mỉm cười nói cảm ơn với nhân viên tiếp tân, khóe mắt liếc nhìn người đàn ông bên cạnh vài lần.
Thang máy dừng lại, Tô Nhạc còn chưa kịp bước ra ngoài, người phụ nữ bên cạnh đã nhanh chân bước ra trước, Tô Nhạc bị bà ta đụng phải. Cô nhất thời nghĩ đến những lúc phải chen chúc trên phương tiện công cộng, một số người có lực sát thương rất mạnh, nhưng người này không phải khách của Kim Sở sao, vậy mà lại có loại hành vi không văn hóa này, không phải có chút mất mặt sao?
Hay người này cho rằng như vậy mới là có phong độ? Tô Nhạc nhìn thấy nhân viên tiếp tân bên cạnh mỉm cười áy náy, cô nhún vai, không để ý phải ra ngoài chậm một bước, dù sao những người như vậy trong xã hội này không ít, chỉ cần cô không như thế là được, những loại hành vi này tốt nhất là không nhìn, sớm muộn gì người ta cũng sẽ phải trả giá vì những hành động như vậy, đây mới là trả thù chân chính.
Không ngờ lại nhìn thấy một cảnh tượng quen thuộc như thế, Tô Nhạc có chút hoảng hốt. Cô nhớ khi học đại học, cô và Trang Vệ cũng từng tới nơi này tản bộ, nào ngờ hiện tại cô và Trang Vệ đã thành người xa lạ, còn cái hồ này lại vẫn đẹp đẽ như thế.
"Tổng giám đốc Trầm, việc hợp tác thế này đối với Kim Sở mà nói cũng chẳng có bao nhiêu ích lợi." Ngụy Sở lắng nghe kế hoạch hợp tác của đối phương xong, mở miệng không chút do dự: "Kim Sở vốn không có hứng thú với phương diện này, hơn nữa công ty của tổng giám đốc Trầm cũng chưa chắc đã gánh vác được số vốn lớn như vậy, nếu xảy ra vấn đề, cuối cùng không phải chỉ tập đoàn của hai người bị tổn thất mà Kim Sở chúng tôi cũng sẽ bị ảnh hưởng."
Lưu Phân, cũng chính là người phụ nữ thích khoe khoang, nhíu mày, tranh lời của Trầm Khai: "Tổng giám đốc Ngụy, cậu nể mặt Trần Húc, suy nghĩ một chút đi."
Đúng lúc Trần Húc vừa bước vào cửa nghe thấy như vậy, lông mày nhíu thật chặt, chưa nói đến chuyện anh và nhà họ Lưu chẳng có mấy quan hệ, cho dù có cũng không thể vì tình cảm cá nhân mà làm chuyện không có lợi với Kim Sở.
"Lời này của Lưu phu nhân đã coi Kim Sở chúng tôi là cái gì?" Ngụy Sở sa sầm mặt nói: "Trước nay việc hợp tác của Kim Sở sẽ không vì quan hệ của bất cứ ai mà thay đổi, hơn nữa lời này của Lưu phu nhân đã sỉ nhục tác phong chuyên nghiệp của trợ lý Trần Húc, Kim Sở chúng tôi không muốn hợp tác với một đối tác như vậy."
Lưu Phân nghe xong lời này, vẻ mặt xấu hổ, nghĩ tới cô gái trẻ kia, lại mở miệng nói: "Vậy còn người của công ty đồ uống kia thì sao, chẳng lẽ không phải vì tư tình?"
"Tiểu Phân." Thấy Lưu Phân càng nói càng quá đáng, Trầm Khai ngắt lời bà ta: "Công ty đồ uống Bách Sinh là một công ty lớn, bà đừng nói bậy."
"Thế nào là nói bậy, ông xem thái độ của cậu ta với cô ta xem, giống như không có chuyện gì à?" Lưu Phân trừng mắt liếc Trầm Khai, nhưng cũng không tiếp tục tranh cãi về vấn đề này nữa.
Kiểu hành vi chua ngoa của những người phụ nữ như thế này quả thật Ngụy Sở chưa gặp nhiều, bình thường khi hợp tác mọi người đều khẩu Phật tâm xà, trong bông có kim, hôm nay gặp phải loại người không biết xấu hổ, khóc lóc om sòm này, nếu không nể mặt Trần Húc, có lẽ anh đã gọi bảo vệ trực tiếp mời bọn họ ra ngoài.






Sắc mặt Trần Húc đã vô cùng khó coi, người là do anh giới thiệu tới, hôm nay biến thành thế này, cho dù anh có tiễn người đi cũng sẽ ảnh hướng tới danh tiếng của anh tại công ty. Anh suy nghĩ một lát, gật đầu với Ngụy Sở một cái rồi xoay người ra khỏi phòng tiếp khách.
Sau khi nói rõ chuyện này với mẹ mình, Trần Húc đã hoàn toàn không muốn khách khí nữa, đẩy cửa bước vào phòng tiếp khách nói: "Tổng giám đốc Trầm, Lưu phu nhân, đây là phòng tiếp khách của Kim Sở, không phải là nơi để hai người la lối om sòm, nếu hai người còn như vậy, chúng tôi sẽ gọi bảo vệ t