Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Ơi, Chào Em

Vợ Ơi, Chào Em

Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341348

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1348 lượt.

ách khinh thường, thủng thẳng nói: "Tổng giám đốc Trầm và phu nhân của ngài mau trở về đi, một người cha như ngài thật sự để vãn bối chúng tôi xem đủ rồi."
Vẻ mặt Trầm Khai lại càng khó xử, nhưng ngoại trừ nghe theo cũng không còn biện pháp nào khác, ông ta nhìn cánh cửa văn phòng tổng giám đốc đang đóng chặt, thấp giọng nói: "Là tôi có lỗi với mẹ con bọn họ." Nói xong, ông ta trả lại mười vạn tệ cho Trần Húc.
Trần Húc không nhận mà nói: "Nếu tổng giám đốc Trầm không cần mười vạn tệ này có thể ném vào thùng rác, tuy Tô tiểu thư cũng không dư dả, nhưng mười vạn tệ này vẫn có thể tự làm ra. Cho dù Tô tiểu thư không có mười vạn tệ này, trong mắt tổng giám đốc của chúng tôi, số tiền này cũng không đáng là gì, chúng tôi đã xuất ra ngoài, sẽ không nhận lại."
Những người bình thường càng nhã nhặn, đôi khi nói lại càng khó nghe, Trần Húc chính là một người như thế, anh nhìn sắc mặt Trầm Khai hết đỏ lại trắng, hết trắng lại hồng, cũng chỉ ung dung đẩy kính mắt lên mũi.
Trầm Khai buồn bã cúi đầu, xoay người đi về phía thang máy, bóng lưng thoạt nhìn có vẻ rất cô đơn, mệt mỏi.
Trần Húc hạ tầm mắt cười nhạt, nếu sớm biết sẽ thế này, năm đó không biết ông ta sẽ làm gì.
Không lâu sau, Lưu Phân đang khóc sướt mướt cũng được bảo vệ rước ra ngoài, Trần Húc xoay người nhìn cửa phòng tổng giám đốc đang đóng chặt, suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn không đẩy cửa đi vào.
Nếu đại ca có thể nhân cơ hội này để tăng tốc, kéo gần khoảng cách với Tô Nhạc thì cũng là một chuyện tốt.
Chỉ là, có một người cha như vậy, tuổi thơ của Tô Nhạc cũng coi như bất hạnh.






Nhận ra
"Vừa rồi cảm ơn anh, số tiền đó ngày mai em sẽ gửi lại cho anh." Tô Nhạc ngồi xuống sô pha, uống một ngụm trà đã hơi nguội lạnh, sau đó mới cảm thấy cơn giận chậm rãi tan đi, cô day trán, ngả người dựa vào sô pha, khi nhìn thấy chiếc máy tính bên cạnh, ánh mắt khẽ thay đổi.
"Không có gì, em đừng khách sáo như vậy." Ngụy Sở thấy tâm trạng Tô Nhạc không tốt, vì vậy nói: "Về chuyện công việc, buổi chiều hãy bàn tới đi, chỗ anh có mấy quyển tiểu thuyết bán chạy trong năm nay, em có muốn đọc không?"
Tô Nhạc cười lắc đầu: "Không cần, chỉ là bất ngờ gặp một người xa lạ mà thôi, em ngồi một lát rồi sẽ bắt đầu công việc, về phần bản kế hoạch, em đã sửa lại một số chi tiết, các anh xem qua đi, nếu có gì không thỏa đáng có thể đề xuất."
"Chuyện công việc nói lúc nào cũng được." Ngụy Sở thở dài, cầm lấy cốc trà trước mặt Tô Nhạc: "Em ngồi một lát đi, anh đi đổi ly trà khác cho em."
Tô Nhạc vô thức lật quyển sách trong tay, ánh mắt hướng về gương mặt của Ngụy Sở, nhưng khi Ngụy Sở ngẩng đầu lên nhìn thì cô lại nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Bên ngoài, ánh mặt trời chói chang, không biết nóng đến bao nhiêu độ, nhưng điều hòa trong phòng lúc nào cũng được để ở nhiệt độ thích hợp nhất, Tô Nhạc chống cằm, đột nhiên mở miệng nói: "Bên cạnh ngón tay thứ tư bên phải của em có một nốt ruồi, trước đây có một ông thầy tướng số nói đó là chứng minh cho việc chồng tương lai sẽ là quý nhân của em."
Ngụy Sở không ngờ Tô Nhạc đột nhiên lại nhắc tới loại chuyện này, anh ngẩng đầu nhìn về phía Tô Nhạc, nhưng chỉ nhìn thấy nụ cười nhạt trên mặt đối phương, hoàn toàn không có vẻ gì vừa gặp bố mình không lâu trước đó.
"Chỉ là, trên ngón tay mẹ em cũng có một nốt ruồi y hệt như thế, vị trí cũng không khác biệt lắm." Tô Nhạc nhún vai: "Vì vậy, những thầy tướng số đều là lừa đảo."
Ngụy Sở nhăn mày: "Bói toán đều là những thứ tin là có, không tin là không có."
Tô Nhạc cười gật đầu, cầm cốc trà lên uống một ngụm, hương trà xanh thoang thoảng tan trong miệng, làm cho người ta cảm thấy thật tươi mát, cô cúi đầu nhìn quyển sách đặt trên đầu gối: "Anh còn nhớ Lâm Kỳ không?"
Anh suy nghĩ một lát, trong đầu chậm rãi hiện ra một bóng người không rõ ràng lắm, Ngụy Sở không xác định mà hỏi: "Chính là nhân viên phục vụ mà chúng ta gặp trong khu nghỉ dưỡng kia?"
Nhìn dáng vẻ không xác định của Ngụy Sở, Tô Nhạc bật cười: "Đúng, chính là cô ấy, mẹ cô ấy và bố em là anh em, nhưng sau khi mẹ em và bố em ly hôn, nhà em không còn liên lạc với nhà Lâm Kỳ nữa, sau đó mẹ em lại mang em chuyển nhà." Vì vậy, rõ ràng đã rất nhiều năm không gặp, nhưng Lâm Kỳ lại coi cô là đối thủ cạnh tranh, hoặc có thể nói là một vật tham chiếu.
Ngụy Sở nghe thấy khi Tô Nhạc nói hai chữ "bố em" không có mất tự nhiên, cũng không có tình cảm, giống như chỉ là một danh xưng, không hề có cảm xúc nào khác. Anh đứng lên đi tới bên cạnh Tô Nhạc ngồi xuống, lắng nghe cô kể một số chuyện trước đây.
"Thật ra cũng không đau khổ như trong phim truyền hình hay diễn, em lớn lên cũng không khác gì những đứa trẻ khác, mẹ em rất ít khi nhắc đến bố em, giống như người này không có vai trò gì quan trọng trong gia đình, còn em cũng tuyệt đối không cảm thấy mình đáng thương hơn những đứa trẻ khác. Dù sao mỗi lần họp hội phụ huynh đều chỉ có một trong hai người đi, em cũng không kém hơn những bạn học khác." Tô Nhạc nở một nụ cười yếu ớt,