Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Yêu Dịu Dàng Đến Điểm Danh

Vợ Yêu Dịu Dàng Đến Điểm Danh

Tác giả: Hắc Khiết Minh

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 134761

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/761 lượt.

ngắn, cô đóng nó lại, khiến cô phát hiện trên bìa sách có in năm và chữa tiếng Anh đó là chữ C, cô ngẩng đầu khiếm trên giá sách, có một kệ đựng album ảnh cùng năm, cô rút ra album ảnh mang chữ H, rồi lật xem, người bên trong là Hawke, cô lại rút ra vài quyển, mới phát hiện, mỗi chữ biểu hiện cho một người.
C là Khấu, L là Lam Tư, E là Alex, H là Hawke, A là Adam.
Trừ Khấu ra thì những người còn lại ảnh được chụp từ bé đến lớn, còn Khấu thì mười mấy tuổi mới có hình, trừ điều này ra thì cô phát hiện những ảnh của những người đó lức đầu thì nhìn thẳng vào ống kính sau này thì không nhìn vào đó nữa, xem ra đa số hình đều là được chụp lén.
Ngồi trên thảm, ôm chặt lấy album hình của Khấu, nhìn bốn album khác trên mặt đất, chỉ cảm thấy mũi chua xót, bởi vì đến bây giờ, cô mới hiểu được, cõ lẽ cha họ không máu lạnh như trong tưởng tưởng của họ, có lẽ ông đã từng như vậy, nhưng ông vẫn quan tâm...
Một tiếng động nhỏ, khiến cô quay đầu, lão Bart chống cây ba-toong đứng sau cô, biểu hiện trên mặt cô cứng ngắc.
Cô biết mình khóc, nhưng không ngừng được, chỉ có thể nhẹ giọng hỏi: "Vì sao?"
Vẻ mặt ông còn cứng hơn cả cô, vốn Bạch Vân tưởng rằng ông không trả lời, sau đó ông buông lỏng người, vẻ mặt lộ ra tia mệt mỏi, chậm rãi ngồi xuống ghế, giọng khàn khàn nói: "Những đứa nhỏ kia đi theo ta sẽ tốt hơn so với đi theo mẹ chúng. Ta vẫn cho rằng mình đã đúng, mãi cho đến khi đứa bé kia bỏ đi, ta mới biết mình đã làm những gì, nhưng tổn thương đã được tạo thành, ta có thể làm gì ? Chỉ có thể cố gắng bù đắp lại cho bọn chúng."
Bạch Vân lệ nóng lưng tròng nhìn ông, nói: "Ông thương họ..."
Hốc mắt lão Bart khẽ ửng hồng, thở dài, "Có lẽ đã quá muộn."
"Không đâu." Bạch Vân lau nước mắt trên mặt, mỉm cười, cầm lấy bàn tay già nua của ông, "Vĩnh viễn cũng không muộn."
Lão Bart cố nén nước mắt, vỗ vỗ tay cô, nói xin lỗi: "Con là đứa bé ngoan, xin lỗi vì đã ngăn con ở bên ngoài, ta biết con là thật lòng thương nó, chứ không phải vì tiền."
"Làm sao công biết con không phải vì tền?" Bạch Vân vừa lau nước mắt vừa nói.
"Bởi vì ánh mắt của con của con nhìn nó." Trong mắt lão Bart đầy bi thương, cảm thán nói: "Đã từng có một cô gái nhìn ta với ánh mắt như vậy, chỉ là lúc đó ta quá ngốc, không biết quý trọng..."
..........
Vừa mới dắt con chó đi dạo, khi trên đường về Khấu Thiên Ngang thấy một chiếc xe lướt qua anh.
Bác sĩ John?
Nhận ra người trong xe, ngực anh thắt lại, tưởng lão già lại xảy ra chuyện gì, liền bước nhanh đi về nhà lớn, nhìn thấy người đầu tiên liền hỏi: "Ông chủ đâu?"
"Đang ở trong thư phòng."
Anh nghe vậy, vội sải bước đi tới thư phòng, ai ngờ vừa đẩy cửa ra, đã nhìn thấy Bạch Vân và lão già đứng trước giá sách ở trước lò sưởi, lão già rất tốt, không có chuyện gì.
Anh nhẹ nhàng thở ra, lại phát hiện hốc mắt Bạch Vân ửng hồng, hình như là vừa mới khóc xong.
"Chuyện gì vậy?" Anh tưởng rằng lão già lại chứng nào tật nấy, tức giận liền bốc lên, đi lên phía trước, ôm bạch vân vào ngực, nổi giận ép hỏi lão già: "Ông nói gì với cô ấy?"
"Khấu, anh hiểu lầm..." Bạch Vân thấy thế, vọi vàng muốn giải thích.
"Em không cần nói giúp ông ta!" Khấu Thiên Ngang cắt ngang lời cô, tức giận đến nỗi dùng tiếng Anh mắng chửi lão Bart.
"Khấu, không phải như vậy, anh nghe em nói được không..." Tuy không hiểu anh nói gì, nhưng Bạch Vân có thể đoán được khi nhìn thấy vẻ mặt lúc trắng lúc xanh của lão Bart.
Cô gấp đến độ vỗ ngực anh, muốn ngăn anh nói ra những lời khiến sau này anh phải hối hận, nhưng anh không nghe, cô tức giận hét lên: "Anh câm miệng cho em!"
Bởi vì dùng quá nhiều để hét, làm cô lại thấy hoa mắt chóng mặt.
Bởi vì tiếng sư tử Hà Đông rống này của cô liền khiến Khấu Thiên Ngang hoảng sợ, cuối cùng cũng ngậm miệng, lại thất dáng vẻ của cô giống như sắp xỉu, anh vội ôm hông cô, "Bạch Vân?"
"Sự việc không như anh nghĩ đâu..." Bạch Vân cố nén cảm giác buồn nôn đang dâng lên, vô lực nói.
"Cái gì?"
"Anh hiểu lầm..."
Cô còn chưa nói hết câu, cửa thư phòng lại bị đẩy ra, một mỹ nữ tóc vàng không để ý đến sự ngăn cản của Chad liền xông vào, cười cười hôn lên má lão Bart, sau đó chào hỏi với Khấu, bằng tiếng Anh.
Bạch Vân hơ sững sờ, không biết người này là ai, chỉ thấy đột nhiên Khấu chửi ầm lên, mỹ nữ tóc vàng kia hoảng sợ, mờ mịt trả lời.
Bạch Vân nghe hiểu được vài từ, vợ, kết hôn, ép buộc...
Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
Cô quay đầu nhìn lão Bart, thấy sắc mặt rất kém, còn có chút áy náy.
Đang lúc hỗn loạn, Ninh Ninh nghe thấy thư phòng xôn xao nên cũng đến, cô nghe được câu đó liền dùng lẫn lộn tiếng Trung và Anh chửi ầm lên.
Cái gì mà đồ khốn kiếp, phụ lòng? Là Trần Thế Mỹ [1'>?
[1Trần Thế Mỹ: (Trung văn giản thể: 陈世美; Trung văn phồn thể: 陳世美, bính âm: Chén Shìmĕi) là một nhân vật trong kinh kịch dân gian của Trung Hoa được truyền tụng gắn với giai thoại xử án của Bao Công. Trần Thế Mỹ xuất thân bần hàn nhưng học giỏi và đỗ trạng nguyên rồi kết hôn với công chúa nhà Tống trở thành phò mã. Sau đó, anh bội tình, phản bội vợ con