XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Yêu Dịu Dàng Đến Điểm Danh

Vợ Yêu Dịu Dàng Đến Điểm Danh

Tác giả: Hắc Khiết Minh

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 134765

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/765 lượt.

ão, chỉ thấy họ đưa tay trộn bài, sau khi Ninh Ninh xếp bài của mình xong liền giúp cô xem bài.
Không... phải... chứ?
Xúc xắc rơi vào chén, lăn mấy vòng, rồi ngừng lại.
"Này, Bạch Vân, tới phiên cậu, lấy bài đó." Ninh Ninh thấy cô không phản ứng, liền gọi cô.
Bạch Vân ngu ngơ nhìn ba người trước mắt, chỉ cảm thấy mình là con thỏ nhỏ rơi vào động Elise, 30 phút sau, cô càng khẳng định điều này."
....
Kỳ quái, anh mới đi ra ngoài một chút, tại sao khi trở về lại không thấy ai?
Khấu Thiên Ngang vừa vào phòng lại không thấy ai, liền túm một người làm lại hỏi: "Những người khác đâu?"
"Đang ở trong phòng đánh bài."
Phòng đánh bài?
Anh sửng sốt, vội đi lên xem, ai ngờ vừa đẩy cửa ra, đã nhìn thấy một cảnh tượng khiến anh há hốc mồm.
"Tự sờ, hồ rồi, nhà cái ba kéo ba, tổng cộng tám điểm." (Xin thứ lỗi mình không biết tý gì về mạt chược.... ^___^) Âu Dương Ninh Ninh dương dương tự đắc ngả bài xuống, đưa tay ra muốn thu thẻ đánh bài từ ba người khác.
"Nơi này đang xảy ra chuyện gì?" Anh vặn mi hỏi.
Bốn người trên bàn rối rít quay đầu lại.
"Đương nhiên là chơi mạt chược." Ninh Ninh thu thẻ đánh bài, cười tít mắt ngồi trở lại ghế.
"Khấu?" Bạch Vân vừa thấy anh, giống như thấy được đấng cứu thế, nhẹ nhàng thở ra.
Khấu Thiên Ngang đi lên phía trước, nhìn thấy thẻ đánh bài của Bạch Vân ở trên bàn chỉ còn lại vài cái, hai lão già kia cũng vậy, nhưng lão già tốt hơn so với cô, người có thẻ đánh bài nhiều nhất là Âu Dương Ninh Ninh.
Anh liếc mắt nhìn vẻ mặt của cha mình, khẽ xoa gáy Bạch Vân, "Em thua bao nhiêu?"
"Rất nhiều." Bạch Vân cười cười xin lỗi, cầm cánh tay còn lại của anh. "Giúp em đi?"
"Chỉ cần bạn bài của em không ngại." Anh vừa đẩy mi, vừa nhìn ba người còn lại trên bàn.
Âu Dương Ninh ninh nhún vai, "Tôi không có ý kiến."
Chad nhún nhún vai, cười nói: "Tôi cũng không có ý kiến."
Anh nhìn về phía cha mình, lão Bart liếc mắt nhìn anh, không nói lời nào, lại cầm bài lên một lần nữa, coi như là đã chấp nhận.
Bạch Vân đứng dậy, để Khấu Thiên Ngang ngồi xuống, cười nói: "Tôi đi pha cà phê, mọi người cứ từ từ mà đánh."
Cuộc chiến lại bắt đầu lần nữa, nhưng lúc này không khí đầy mùi súng đạn, không lâu sau, Ninh Ninh và Chad liền phát hiện, hai cha con nhà này đang chặn bài của nhau, trai cò tranh nhau, đương nhiên là một bên sẽ ngư ông đắc lợi.
Cho nên khi Bạch Vân trở lại thì thấy đống thẻ bài của Ninh Ninh cao hơn trước rất nhiều.
Bạch Vân đặt cà phê lên bàn, đứng ở phía sau Khấu Thiên Ngang nói: "Như thế nào? Anh có muốn giúp em đánh thắng một ít thẻ bài không?"
Cô vừa lơ đãng hỏi, cũng khiến hai cha con nhà họ Bart tỉnh táo lại, cẩn thận tính toán thẻ bài của mình, mới phát hiện tình thế không ổn, hai cha con liếc mắt nhìn một cái, sau đó nhìn đống thẻ bài trước mặt Âu Dương Ninh ninh, lúc này mới nghiêm túc đánh bài.
Ai ngờ vận may của Ninh Ninh quá tốt, một vòng lại một vòng thắng hết, làm hai cha con họ không thể không hợp tác, mới miễn cưỡng duy trì, không thua sạch thẻ bài.
Điều khiến Bạch Vân kinh ngạc chính là hai cha con nhà họ Bart không cam lòng, ngày hôm sau lại tìm Ninh Ninh chơi bài, liên tục mấy ngày liền, thậm chí đến khi thiết yếu bắt đầu nói chuyện, tuy nhiên đa số là khi chơi mạt trượt, nhưng huống quỷ dị này lại khiến cô buồn cười.
"Bọn họ vẫn chưa từ bỏ à?" Lúc ăn cơm Ninh Ninh ngồi cạnh Bạch Vân, vừa uống canh vừa thì thầm: "Đàn ông đều không chịu thừa nhận phụ nữ giỏi hơn họ."
Bạch Vân cắn môi dưới cười nhẹ: "Cậu thắng bao nhiêu?"
"Thêm chút nữa là có thể mua được một căn hộ rồi." Ninh Ninh nhăn mặt nhăn mày, hừ nói: "Những người có tiền đều không coi trọng tiền bạc."
"Khi nào cậu mới chịu nói cho họ biết cậu lớn lên trong mạt chược?"
"Chờ đến khi bọn họ thông suốt đã."
Nhìn thấy thái độ của hai cha con nhà này thay đổi rất nhiều, Bạch Vân mỉm cười, biết hai người họ đều đã nhường đối phương rất nhiều, có lẽ việc bánh bài này là một bậc thang để hai cha con họ bước xuống.
Chợt nhớ đến Hawke, cô quay đầu lịa hỏi Ninh Ninh: "Đúng rồi, Hawke đâu? Sao không thấy nó?"
Những anh em của Khấu đều vì bệnh tình của lão Bart mà ở lại đây không quay về thành phố họ sống, nhưng mỗi người đều rất bận rộn, đều đi sớm về trễ, lại gặp cái dinh thị lớn này, mấy ngày nay cô chỉ gặp họ có vài lần.
Những người khác thì không nói, nhưng trước kia không phải lúc nào Hawke cũng dính với Ninh Ninh sao? Tại sao lúc này lại không thấy?
"Cái con heo kia chết rồi!" Âu Dương Ninh Ninh mắng, để chén canh xuống bàn, rồi đứng lên, đi ra ngoài với sắc mặt vô cùng khó coi.
Bạch Vân ngẩn ra, kinh ngạc mà bật cười, không biết Hawke đã làm gì khiến cô tức giận, hại hai người đàn ông kia làm người chết thay, khó trách Ninh Ninh xuống tay không lưu tình. Có lẽ cô nên nói cho Khấu biết, tránh cho anh khỏi phải thua sạch.
……
Mới vừa ngủ trưa xong, lão Bart bước xuống lầu, thì thấy Bạch Vân che miệng ngồi xổm xuống chỗ ngã rẽ ngoài hành lang, sắc mặt cô tái nhợt.
Sao lại thế này?
Ông nhíu mày, đi về trước