Tác giả: Dạ Man
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341842
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1842 lượt.
hải trước kia cậu bảo không quen anh ta sao, bây giờ thì sao? Hai người đã sâu đậm chừng nào rồi?”
“Tôi cứ như con ngốc tìm hiểu điều tra về anh ta, tự mơ mộng, cậu thì hay rồi, biết rõ tâm tư của tôi mà vẫn cứ hẹn hò cùng anh ta. Nhiều quân nhân như vậy , sao cậu phải chọn lấy anh ta?” Tôn Hiểu Nhiên nhìn cô chằm chằm: “Chẳng lẽ đây là di truyền, phải cướp đi mới hả dạ .”
Sơ Vũ nghe vậy, không thể tin được nhìn bạn mình.
“Mẹ tôi nói rất đúng, mẹ nào con nấy.”
Sơ Vũ hơi loạng choạng, cắn chặt môi, nghẹn ngào nói: ”Sao cậu có thể nói tớ như vậy?”
“Chẳng lẽ không đúng sao?”
“Không phải vậy! Không phải!” Sơ Vũ bối rối giữ chặt cô. Tôn Hiểu Nhiên lạnh lùng hất tay lên, móng tay cào xướt một đường dài lên tay Sơ Vũ. Sơ Vũ cảm thấy rất đau. Tôn Hiểu Nhiên trừng mắt nhìn cô: “Tôi không có người bạn như cậu.” Nói xong đẩy mạnh cô ra.
Lòng Sơ Vũ nặng trĩu, vô hồn lết về ký túc xá, lúc này tất cả đều có mặt trong phòng.
“Sơ Vũ, giáo sư vừa yêu cầu phải chỉnh lại form của bản luận văn thêm một lần nữa rồi gởi lại cho bà ấy, cậu nhanh xem lại đi, lát nữa còn đi đóng dấu để sáng mai bảo vệ.”
Sơ Vũ im lặng gật đầu.
Mọi người thấy cô có tâm trạng, trêu ghẹo nói: “Làm sao vậy, hồi sáng đi ra ngoài vẫn còn vui vẻ phấn chấn cơ mà, cãi nhau với bạn trai à .”
Sơ Vũ cố gắng nở nụ cười: “Không phải, vừa mới từ bên ngoài trở về, trời nóng quá, có lẽ là bị cảm nắng. Tớ đi rửa mặt đã.”
Cô tạt nước lạnh vào mặt, nhìn mình vào gương, hai mắt ửng đỏ, trong đầu hiện lên bộ dáng lúc nãy của Tôn Hiểu Nhiên, có lẽ cô ấy phải rất hận cô mới nói ra những lời như vậy. Lời nói của cô ấy đã làm tổn thương cô sâu đậm. Hai người đã làm bạn nhiều năm thế nhưng cô vẫn không thể chịu được đả kích ấy.
Cô hít một hơi, cười tự giễu, thời gian sẽ là liều thuốc tốt nhất, qua một thời gian có lẽ Hiểu Nhiên sẽ hiểu được thôi .
Ngày hôn sau, bảo vệ đều rất thuận lợi, Sơ Vũ đạt được thành tích xuất sắc. Lễ tốt nghiệp ngày càng gần, cũng chính là ngày kết hôn của hai người cũng sắp đến.
Mùng 2, tháng 6. Lễ tốt nghiệp.
Giảng đường lớn chật ních người, trong chớp mắt bốn năm đã trôi qua, không thể níu giữ quá khứ, không thể đoán được tương lai, vậy hãy quý trọng những gì trước mắt.
Các bạn học bên cạnh đang sửa sang lại quần áo, vội vàng chụp ảnh kỷ niệm giây phút hân hoan này. Đến lúc mọi người lên đài, lãnh đạo trường đặt sợi dây tua trên nón trí tuệ từ bên phải sang bên trái, thân thiết trao bằng tốt nghiệp vào tay mọi người.
Lúc Sơ Vũ và bạn cô đi ra thì nhìn thấy một dáng người cao lớn trong bộ quân trang rất đẹp trai đang đứng đằng kia nhìn về phía họ. Cô vui mừng không nhịn được cười, liền chạy đến.
Tịch Hạo Trạch nhìn cô mặc áo tốt nghiệp rộng thùng thình, gió thổi vào áo bay phất phới, cả người y chang một tiểu yêu tinh.
“Sao anh lại đến đây?”
Thật sự, Sơ Vũ rất muốn anh đến tham dự lễ tốt nghiệp của cô, nhưng cô cũng biết anh bề bộn công việc nên cũng không đề cập với anh.
“Sau đó em còn làm gì nữa không?”
Sơ Vũ nhoẻn miệng cười: “Tối nay có một bữa tiệc chia tay.”
Tịch Hạo Trạch nhăn mặt nhíu mày: “Áo cưới đặt đã được đưa đến rồi, mẹ bảo em đến mặc thử xem, thời gian có hơi gấp. Hay là thử xong, anh lại đưa em trở về.” Tịch Hạo Trạch nâng tay chỉnh lại chiếc nón trên đầu cô, trong mắt lướt qua một tia dường như nhớ lại gì đấy.
“Để em nhờ các bạn đem áo này về giúp.” Nói xong nhanh chóng cởi áo tốt nghiệp, vội vàng đưa cho cô bạn bên cạnh: “Đi thôi anh.”
Hai người đến một salon áo cưới nằm trong trung tâm thành phố, quản lý của salon đi lên tiếp đón: “Tịch thiếu, mời bên này.”
Đi vào phòng nghỉ VIP, hai nhân viên nữ đem áo cưới màu trắng đi ra, ánh mắt Sơ Vũ bỗng sáng ngời. Đầm trắng đuôi dài, trên ngực lóng lánh ngọc trai, đây là một chiếc váy cưới mà tất cả các cô gái đều mơ ước. Cô lo lắng tất cả chỉ là một giấc mơ, hạnh phúc ngay trong tầm tay nhưng cô lại nắm không được.
“Giúp cô ấy thay đi.” Tịch Hạo Trạch phân phó.
Hai cô gái đưa Sơ Vũ vào phòng, lúc cô thay áo cưới đi ra, Tịch Hạo Trạch đang thẩn thờ đứng đưa lưng về phía cô. Nghe thấy âm thanh sàn sạt của váy cưới, anh xoay người, sững sờ mấy giây, ánh mắt sáng rực nhìn chằm cô.
Sơ Vũ nắm chặt tay, thấy anh không nói lời nào, trong lòng không hiểu sao lại hồi hộp: “Không hợp lắm phải không anh?”
Ánh mắt Tịch Hạo Trạch dần dần chuyển xuống dưới: “Rất đẹp.” Khuôn mặt cương nghị cũng dịu dàng hơn.
Nghe anh nói vậy, Sơ Vũ nhẹ nhõm hẳn, kéo nhẹ đuôi váy: “Có phải đuôi váy hơi dài không, đi đứng sẽ không tiện lắm.”
“Em luôn mơ ước sẽ được mặc một chiếc áo cưới có đuôi váy thật dài , đến lúc đấy em sẽ tựa như nữ hoàng từng bước từ giáo đường đi đến bên cạnh anh.” Câu nói kia gợi lên bao ký ức chôn sâu trong lòng của Tịch Hạo Trạch.
“Cứ như vậy đi.” Anh hơi nhíu mày, thản nhiên nói.
Sơ Vũ lướt mắt qua một dãy lễ phục nam, hỏi: “Anh sẽ mặc gì vào hôn lễ?”
“Quân trang.”
Sơ Vũ lè lưỡi, thật không lãng mạn!
Thử áo cưới xong, Tịch Hạo Trạch đưa cô về trường. Hôn lễ của hai người đã định vào n