Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342929
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2929 lượt.
ng không tránh, ngược lại còn không ngần ngại đâm đầu vào, đây là tự mình tìm chết, không muốn sống nữa à?
Trong nháy mắt, mọi người dường như đều nín thở, bao gồm cả Hiên Viên Triệt ngồi ở ngai vàng trên cao.
Mà trái ngược với cả triều thần Thiên Thần đang khiếp sợ, Hỏa Vương vốn vẻ mặt khinh miệt, giờ sắc mặt hơi đổi, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.
Nghiêng người sát đất trượt tới, xuyên qua hỏa diễm.
Lưu Nguyệt ngay trong lúc trượt đi về phía trước, giơ tay đánh một đòn thẳng vào trong ngọn lửa mãnh liệt.
U lam yêu dị, bao quanh Lưu Nguyệt một thân áo lam nhạt, bóng người trong lửa, khiến thế nhân kinh ngạc.
Một thân bao trong lửa, Lưu Nguyệt trong nháy mắt tung mình một cái, một trảo chộp tới hướng Băng Tinh màu trắng.
Hỏa Vương thấy vậy, không kịp khống chế lửa, bàn tay giơ lên, một chưởng đánh về phía tay Lưu Nguyệt.
So về tốc độ, cho dù là một trong tam vương Minh Đảo – Hỏa Vương, thuộc hàng cao thủ đứng đầu khắp thiên hạ, cũng tuyệt đối không vượt qua được Lưu Nguyệt đã qua đặc huấn.
Bàn tay Hỏa Vương còn chưa kịp chạm đến cổ tay Lưu Nguyệt, năm ngón tay bén nhọn của Lưu Nguyệt đã chụp tới Băng Tinh.
Năm ngón tay bọc trong găng bạc khẽ bóp nhẹ, “Ầm.” Chỉ nghe thấy một tiếng nổ thanh thúy.
Băng Tinh trong suốt dưới một đòn của Lưu Nguyệt, ầm ầm vỡ vụn ra, mảnh vỡ bắn tung tóe bốn phương tám hướng, bức tường lửa cuồng mãnh như Hỏa Long, ngay khi Băng Tinh vỡ vụn, cũng nổ tung.
Tựa như tấm gương, bị đánh vỡ nát ra, mảnh vụn rải đầy trên sàn.
U Lam hỏa diễm văng khắp nơi, đại điện trong nháy mắt đầy tàn lửa bay múa như hoa rơi, chúng thần kinh hãi tránh né liên tục.
“Cái bình.” Đang chăm chú quan sát toàn cảnh, Thu Ngân không ngờ Lưu Nguyệt đánh vỡ Băng Tinh, bình ngọc bên trên đang rơi xuống, nhất thời sắc mặt đại biến, rống lên cảnh báo.
Cái bình này nếu vỡ tung, để chất độc chảy ra, mọi người ở đây sẽ…
Thanh âm còn vang giữa không trung, găng bạc đã kịp vung lên, một tấm lưới tung ra, một phát bắt được bình làm từ Dương Chi bạch ngọc đang rơi xuống, suýt nữa thì chạm đất.
Ôm lấy bình ngọc, Lưu Nguyệt lộn ngược ra sau một cái, bước lui nhanh về phía trước Hiên Viên Triệt ngồi trên đài cao, lạnh lùng nhìn chằm chằm bàn tay còn đang giơ giữa không trung, chưa kịp vung về phía trước của Hỏa Vương, giơ cao bình ngọc trong tay lên, lạnh lùng nói: “Chút tài mọn này, dùng ở đây quả thực làm trò cười cho người trong nghề.”
Tam vương Minh Đảo nghe vậy, sắc mặt cũng nhất tề (đồng thời) khẽ biến.
Bọn họ chưa bao giờ bị giễu cợt như vậy.
Mưa lửa đã tắt, trên mặt đất là một cái Băng Tinh bể tan tành, trong hơi nhiệt do ngọn lửa tỏa ra, chậm rãi tan dần, hương rượu nhè nhẹ lượn lờ trong không khí.
Đại điện, trong khoảng khắc, toàn bộ đều yên tĩnh.
Mọi người nhìn Lưu Nguyệt, bị bao trùm trong ngọn lửa dữ dội như vậy lại không mất một cọng tóc, trong mắt đầy khiếp sợ, nhưng ẩn ẩn một chút vui mừng.
Trong nháy mắt, dường như khả năng hành động và ngôn ngữ đều biến mất, chỉ biết đứng ngu ngơ nhìn Lưu Nguyệt giơ cao bình ngọc.
“Mắng chửi thật hay.” Trong cảnh toàn trường đều im lặng trân trối như vậy, Hiên Viên Triệt ngồi cao trên ghế rồng trong mắt đầy vẻ tán thưởng.
Chỉ cần là Lưu Nguyệt, bất kể là có xảy ra chuyện kinh thiên động địa gì, hắn cũng cảm thấy bình thường.
Không biết là từ lúc nào, hắn đã có suy nghĩ như vậy.
”Đa tạ bệ hạ khích lệ.” Xoay người hướng Hiên Viên Triệt cung kính làm một cái lễ, Lưu Nguyệt buớc nhanh tới bên người hắn, dâng Dương Chi bạch ngọc bình lên.
Thu Ngân bên cạnh Hiên Viên Triệt, lập tức tiến lên một bước nhận lấy.
Hiên Viên Triệt thì vung tay lên, ý bảo Lưu Nguyệt hãy đứng bên cạnh hắn.
Lưu Nguyệt thấy vậy cũng không nhiều lời, trực tiếp đứng ở bên cạnh Hiên Viên Triệt.
” Tốt…”
” Tốt…”
Lúc này, chúng thần và tân khách từ trong ngu ngơ tỉnh dậy, lập tức phản ứng, toàn bộ đều hưng phấn đến đỏ cả mặt, nhìn Lưu Nguyệt, mắt tỏa sáng lấp lánh như sao trời
Thật lợi hại
Bất quá, trong này cũng toàn là đại thần của Thiên Thần, đều là người khôn khéo.
Lúc này ai cũng đã biết tam vương Minh Đảo này lai giả bất thiện (đến với ý đồ không tốt), mỗi người chỉ hô đúng một tiếng tốt, sau đó kìm hãm toàn bộ hưng phấn của bản thân, không thể để lộ yếu điểm trước mặt địch nhân, phải để bọn chúng cảm nhận được rằng, Thiên Thần chúng ta chỉ cần tùy tiện phái ra một thái giám cũng có thể giải quyết, Thiên Thần chúng ta hoàn toàn có thực lực đối đầu.
Lập tức, trong đại điện cũng không còn cảnh mừng như điên, quần thần chỉ đứng đó bàn luận sôi nổi, Thiên Thần ta đây đâu thiếu nhân tài, đây chỉ là dùng dao mổ trâu giết gà mà thôi, đơn giản. (nguyên văn: tiểu thử trâu đao: giết chuột nhắt bằng dao mổ trâu)
” Tốt lắm, tiểu tử cuồng vọng.” Bị đè nén ức chế, Hỏa Vương lạnh lùng nhìn Lưu Nguyệt đứng ở bên cạnh Hiên Viên Triệt, trong ánh mắt lộ ra một cổ sát ý hùng hậu.
Lưu Nguyệt nghe vậy, đôi mắt lạnh lùng trong trẻo không hề né tránh, nhìn thẳng vào hai mắt băng lạnh của Hỏa Vương: “Rượu có thể kh