Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342897

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2897 lượt.

Triệt, hiện tại chỉ mới bắt đầu, là có nghĩa gì. Dược vương hủy đi lương thảo của Thiên Thần, bây giờ sẽ ”tìm lại” từ Nam Tống.
Mặt trời rực rỡ ngụ ở chân trời phía Tây, ánh nắng màu đỏ tỏa ra, nhuộm mây trắng cũng thành màu đỏ, thập phần xinh đẹp.
Chiến trường biến hóa khôn lường, kẻ đánh trước thì giành được lợi thế*, nhưng người đi sau mới là kẻ chế trụ. (* đánh đòn phủ đầu, tiên phát chế nhân…)






 “Đa mưu túc trí”. Nhẹ vung chiết phiến, Âu Dương Vu Phi sốt ruột đi tới chỗ hai cánh quân tiên phong của Thiên Thần, vẻ mặt khổ đại cừu thâm xuất ra một câu: “Rốt cục hôm nay cũng có thể ăn cơm rồi.”
Hiên Viên Triệt nghe thấy mặt không khỏi đen lại; nghe như thể hắn cắt xén đồ ăn thức uống hàng ngày của Âu Dương Vu Phi vậy, tuy rằng hai ngày nay cũng là ăn ít hơn bình thường.
Nhíu mày vặn eo một cái, Lưu Nguyệt cũng nối gót buông một câu: “Trở về, chuẩn bị ăn cơm.”
Húp cháo loãng suốt năm ngày, hôm nay đã có thể ăn cơm, Lưu Nguyệt tuy rằng tự nhủ bản thân không khủng hoảng, nhưng ít ra cũng không khủng hoảng đến độ này.
Nàng cũng không nghĩ mình cần phải giảm béo.
Không khí thanh mát, cây cối tốt tươi, đây là một ngọn núi rất tốt.
Màn đêm buông xuống, tại doanh trại Thiên Thần, một ngọn lửa lớn bốc lên, hàng ngàn vì sao điểm sáng bầu trời, toát ra vui mừng; mấy chục vạn tướng sĩ đều ngồi vây quanh lửa trại ấm áp.
Hai cánh quân tiên phong thần kỳ của Thiên Thần Quốc xuất trận.
Một lần ra quân lập tức phá thủng trận doanh phòng thủ của trung quân Nam Tống, không hề do dự xuyên thẳng vào nội địa, áp đảo hoàn toàn Nam Tống Quốc.
Khi hai cánh quân mấy chục vạn binh mã của Nam Tống nhận được mật tín thì cũng đã muộn; quân lính Thiên Thần đánh tới đều là kỵ binh, tốc độ nhanh vô cùng.
Tới lúc hai cánh quân kia đuổi tới nơi, quân tiên phong của Thiên Thần đã đoạt đi gần hết lương thảo, trở về doanh trại của Thiên Thần.
Bốn mươi vạn đấu bốn mươi vạn, triều đại Nam Tống không dám xem thường.
Một trận thắng lớn cực kì đẹp mắt.
Trong thời gian một ngày bao vây quét sạch mười vạn quân Nam Tống, đoạt đi lương thảo của trung quân Nam Tống bổ sung cho mình cũng không đủ; ngay từ lúc đó, Thiên Thần lật đổ mọi thứ, quay mình bước đi.
Màn đêm dày đặc, không trung loé lên những dải sao vàng óng, ánh trăng bàng bạc rơi xuống bao phủ ngàn dặm núi sông trong mông lung mờ ảo.
Bốn mươi vạn binh mã Thiên Thần vui mừng đại thắng, cả doanh trại tràn đầy náo nhiệt.
Lưu Nguyệt nói nàng không quản chuyện đánh giặc của Hiên Viên Triệt, nàng nói được là làm được. Sau khi cùng các tướng lĩnh xung quanh uống mấy chén chúc mừng thắng lợi, bóng dáng Lưu Nguyệt đã không còn thấy tăm hơi.
Hiên Viên Triệt tất nhiên không tìm kiếm nàng, bình tĩnh tự nhiên.
Lưu Nguyệt xuất quỷ nhập thần như thế nào đám người Thu Ngân đều biết rõ, Vương của bọn họ vẫn tự nhiên như vậy, rõ ràng đã biết Vương phi đi làm cái gì, bọn họ tất nhiên không cần vội lo lắng.
Đồng bằng nổi gió, gió đêm quất lên tận bầu trời.
Chiến trường thiên biến vạn hoá, ngươi tiến ta lui, ta lui ngươi tiến, không có bất cứ thứ gì theo lẽ thường, không có bất thứ gì có thể đoán trước.
Tại nơi này, một phương trong trời đất, trống trận nổ vang, làm vô số chim tước hoảng sợ, ngăn cản chim nhạn bay về nam.
Khí thế hừng hực, đại chiến nổ ra.
Mà ngay tại lúc Hiên Viên Triệt quyết định chỉ huy toàn quân đồng loạt đánh vỡ phòng tuyến của Nam Tống Quốc, Lưu Nguyệt lại đang ngồi xổm một mình trên núi, chặt cây cưa cành, làm một thợ mộc nho nhỏ.
Không gian xanh biếc nhàn nhạt.
Âu Dương Vu Phi không biết từ đâu đến nơi này, ngồi mát thảnh thơi chỉ huy Lưu Nguyệt đang đốn củi bên cạnh, chiết phiến chống cằm, nhìn Lưu Nguyệt biến thành thợ mộc.
Cái gì đây, thời điểm này lại đi đốn củi, lẽ nào Lưu Nguyệt ngơ ngẩn rồi, giờ đi làm mấy thứ ghế tủ linh tinh?
Lần thứ hai đưa tay day day mi tâm, còn tưởng rằng Lưu Nguyệt muốn làm thứ gì đó kinh người, làm hại hắn tò mò không rời xa khỏi nàng một tấc, chỉ nghĩ bám theo nàng xem náo nhiệt.
Kết quả lại là đốn củi, Âu Dương Vu Phi quả thật chuyển đổi thái độ, thành coi thường.
Đốn củi, đốn củi; ngoại trừ đốn củi vẫn là đốn củi.
Nhìn thấy đại thụ vững chắc dần dần bị xẻ thành những tấm ván gỗ dày mỏng dài ngắn khác nhau, lòng kiên nhẫn của Âu Dương Vu Phi cho dù là vô cùng tốt cũng tiêu hao gần hết rồi.
Kiểu này thì cho dù không muốn thì hắn cũng phải chấp nhận sự thực, Lưu Nguyệt đang đốn gỗ muốn làm tủ.
“Ta nói này Lưu Nguyệt, rốt cục là nàng muốn làm cái gì?” Ba ngày, Âu Dương Vu Phi không thể nào nhịn được hơn nữa, đành mở miệng hỏi.
Lưu Nguyệt nghe Âu Dương Vu Phi hỏi, thản nhiên cười: “Ta còn cho rằng ngươi sẽ cố nhịn mà không hỏi chứ.”
“Nàng đánh giá ta quá cao rồi.” Âu Dương Vu Phi cũng thành thật chẳng kém đáp lại nàng.
Ánh mắt chăm chú tập trung nhìn Lưu Nguyệt, nhất định đừng nói với hắn, hắn bỏ Hiên Viên Triệt, bỏ kế sách đánh địch đầy phấn khích để hao