XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342879

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2879 lượt.

ói:” Hoàn hảo, đều còn, đều còn.”
Dứt lời, mới xoay lại nhìn hai người kia, nói:” Quên đi, niệm tình các ngươi đã bảo vệ tốt dược liệu, hôm nay, ta sẽ không so đo với ca ngươi a….”
Đang nói dở chừng, lão nhân đầu bạc đột nhiên thấy một điểm đỏ nơi cổ nữ tử kia, lập tức cúi đầu xuống.
Không để cho mọi người kịp kinh ngạc, lão nhân nhìn nhìn điểm đỏ:” Là độc chu sa, ừ.” Vừa nói vừa dùng đầu nói tay châm vào đó, vết máu hiện trên da thịt, để trong miệng thử một chút.
“Thiềm thừ, cổ độc, cây đoạn trường, phúc xà độc.” Tinh tế đánh giá, ông lão đột nhiên nói ra tên bốn loại độc dược.
Lưu Nguyệt đang hóng tai lên, nghe thế, mi tâm nhíu lại, dùng máu mà phân biệt độc, lão ông này…..vậy chu sa trên người nàng……






Gió nhẹ mây trong, bầu trời thoáng đạt.
Hiên Viên Triệt và Lưu Nguyệt chỉ trong thời gian một ngày đã vượt lên trước đám Thu Ngân.
Cao giọng hát hùng vang chiến trường, thủ đô Nam Tống đã gần trong gang tấc, tất cả hoàn toàn không cần Hiên Viên Triệt để tâm chút nào.
Nhất Thành là thành trì gần thủ đô Nam Tống Triều nhất, giữa hai thành chỉ vỏn vẹn cách nhau có tầm mười mấy dặm.
Phủ thành chủ Nhất Thành.
Có vẻ như kẻ đứng đầu đám ngự y Nam Tống này đang cố gắng biểu dương phương thuốc của bọn chúng.
“Tuy phương thuốc này có ba phần là độc dược nhưng không có tác dụng phụ, không hại cho cơ thể. Hơn nữa chúng so ra cũng không mạnh hơn các vị thuốc trung tính bao nhiêu, vì thế cho dù không trúng độc mà ăn phải thì cùng lắm cũng chỉ hơi chóng mặt hoa mắt, không tạo thành tổn thương. Cũng không cho loại độc khác khống chế lẫn nhau làm tăng giảm công hiệu của thuốc; Vương thượng, người có thể yên tâm.”
Ngự y kia nói hết, Hiên Viên Triệt nhìn quân y mình mang theo cũng đang gật gật đầu, rõ ràng lời này không phải giả tạo.
Đã vậy thì không phải sợ gì cả.
Phất tay cho mấy người trong đại sảnh thối lui, Hiên Viên Triệt lập tức truyền lệnh xuống.
Lưu Nguyệt ngồi ở một bên đại điện, từ đầu đến cuối vẫn không nói năng gì, chỉ cười khẽ chậm rãi uống trà.
Nàng biết chế độc dược, nhưng cũng không có nghĩa là nàng biết chế giải dược.
.Tất cả những thuốc giải mà nàng biết đều do nàng đã từng gặp rồi, dùng rồi; thế nhưng mấy cái thứ này, cái gì mà ba loại cỏ ba loại hoa, rồi thì lá cây xanh của cây Ngưu hoàng cái gì gì đó mà dược liệu giải độc cần có, thì nàng nghe mười mù mờ chín, thật sự là mít đặc.
Bởi vậy nàng không thể tự đánh giá phương thuốc kia đúng hay sai, chỉ có thể nhờ vào ngự y và quân y đánh giá.
Nhướng mày nhìn Hiên Viên Triệt sắc mặt nghiêm túc, tươi cười trên mặt Lưu Nguyệt càng thêm rạng rỡ. Dạo này thời điểm nàng cười rất nhiều, tâm tình rõ ràng tốt lắm, tốt cực kỳ.
“Chủ nhân.” Giữa lúc nàng khẽ cười, Đỗ Nhất bỗng nhiên từ ngoài đại sảnh đi vào.
“Chuyện gì?” Lưu Nguyệt quay đầu đi.
“Âu Dương Vu Phi không đến.” Đỗ Nhất vừa nói vừa nâng con chim bồ câu Âu Dương Vu Phi dùng để đưa tin lên.
Lưu Nguyệt nghe thấy lông mày lập tức khẽ giật giật; tên này lại có thể không đến (!).
Kiệt tác chưa hoàn chỉnh, có chuyện thì nói.
Tin tức viết trên bức thư đơn giản dễ hiểu cực độ, chỉ vài chữ ít ỏi, hiển nhiên là viết vội viết vàng.
Cái tên này ngay cả thời gian báo tin về cũng không có nữa, thật là!
Vươn tay miết miết mi tâm, Lưu Nguyệt mở to mắt; tàu lượn có lực hấp dẫn đối với hắn lớn vậy sao, trực tiếp vứt nàng sang một bên thế đấy.
Vứt thì vứt đi, hắn xảy ra chuyện rồi mới biết nhớ đến nàng.
Ngay sau đó Lưu Nguyệt thẳng tay chép lại một bản đơn thuốc đưa cho Đỗ Nhất buộc lại vào chú chim bồ câu truyền đi cho Âu Dương Vu Phi.
Bên ngoài phòng, gió khẽ dịu dàng, mặt trời sáng lạn.
Không khí càng lúc càng ấm áp.
Trăm hoa nở rộ nhẹ nâng tà váy xinh đẹp, thời tiết năm nay thật sự tốt đến không thể tốt hơn được!
Tình thế Nam Tống lúc này hết sức nguy cấp, mấy chục vạn đại quân Thiên Thần tập hợp vây khốn thủ đô Nam Tống.
Không giết kẻ xin hàng lại còn phong tước vị truyền thừa (cha truyền con nối nhiều đời), kính trọng các thân vương, không giảm bỏ bất cứ trọng thần nào, ngươi có thể ở triều làm quan như trước, cũng có thể mang theo tài sản và gia quyến đi quy ẩn, Thiên Thần đều để mặc không cố giữ.
Thiên Thần đề ra lộc hậu quan to.
Chỉ còn Vương đô cố gắng chống cự những phút cuối cùng, chống cự hay không, bị Thiên Thần diệt chỉ là chuyện sớm muộn, ngược lại nếu đầu hàng còn có thể được làm thân vương.
Đối mặt với hoàn cảnh như thế, quốc chủ Nam Tống triều còn chưa ra quyết định thì ngay ngày thứ hai, những triều thần không chạy trốn ở trong triều đã mở rộng cửa thành nghênh đón Vương của Thiên Thần.
Tư thế bá chủ cương lãnh, những thân áo giáp dày đặc, tiến quân vào thủ đô Nam Tống.
Nam Tống vương tận mắt nhìn thế cục vật đổi sao dời, triều đại Nam Tống đã hết cách cứu vãn liền giơ kiếm tự vẫn trước tông miếu, lấy cái chết để tạ tội với tổ tông trăm năm của Nam Tống triều.
Lửa lớn ngút trời, đốt sạch toàn bộ tổ miếu của Nam Tống, từ na