Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342880
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2880 lượt.
Kim thôn tính, nếu Nam Tống cũng bị Thiên Thần cùng Tuyết Thánh quốc chia cắt thì…
Trong tình huống đó, Thiên Thần sẽ nhảy lên trở thành đệ nhất quốc trong bốn nước, khi đó chỉ sợ cũng không hẳn sẽ như thế.
Đầu ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn đám liễu, Độc Cô Dạ thực lãnh đạm nhưng cũng rất nghiêm nghị nói:”Tuyết Thánh xuất ba mươi lăm vạn binh, còn thừa hai mươi lăm vạn binh mã đóng quân ở biên cảnh Ngạo Vân. Thiên Thần xuất bốn mươi vạn binh, Mộ Dung Vô Địch mang theo bốn mươi vạn đại quân thao luyện ở biên quan Hậu Kim.”
Sau khi lãnh mạc ném mấy câu, Độc Cô Dạ ngẩng đầu nhìn mấy người trước mặt, lạnh lùng nói:”Các ngươi cho ràng chỉ có thế sao?”
Hoàn toàn yên lặng, nhất thời không ai mở miệng được.
Tuyết Thánh cùng Thiên Thần đã sớm chuẩn bị tốt để ứng phó với Ngạo Vân và Hậu Kim, chỉ đợi thời cơ để tấn công, Ngạo Vân họ không có một chút ưu thế.
Gió lặng lẽ thổi, bầu không khí trầm mặc khiến người ta hít thở không thông.
“Thế, chúng ta không thể cứ trơ mắt như vậy…”
Không thể cứ trơ mắt nhìn Thiên Thần cùng Tuyết Thánh quốc ngày càng lớn mạnh a.
Năm ngón tay nhẹ nhàng cầm nhánh liễu, đợi đến khi Độc Cô Dạ mở ra, liễu kia đã hóa thành một đám bụi, nhẹ nhàng bay theo gió.
“Chuẩn bị ngựa, đích thân ta sẽ đến Nam Tống quốc.” Bạch y màu trắng bay cao, Độc Cô Dạ lạnh lùng ném lại một câu.
Bạch y bay bay, xuân phong ấm áp.
Thiên hạ quá nhiều núi sông chăng ?
Thời tiết mỗi lúc một nóng hơn.
Có thời tiết ấm nóng ủng hộ, quân Thiên Thần cũng đã tiến công vào lãnh thổ Nam Tống, mỗi khi xâm chiếm thêm được một tấc đất, thời tiết nóng bức ở phía nam lại càng phát huy được uy lực của nó
Từng chút từng chút gặm mòn xương cốt của đối phương, Hiên Viên Triệt sẽ không lãnh quân tiên phong mà đem nhiệm vụ chiếm lấy Nam Tống giao cho Lưu Xuyên, Chu Thành, để họ dẫn binh thảo phạt, còn mình thì dẫn số quân còn lại đi sau.
Thiên Thần, không phải chỉ có hắn mới có thể xung phong giết địch.
Hắn đã triệt tiêu nòng cốt, nếu bọn họ không thể tiếp tục xử lí phần còn lại, quả thực là một đám vô dụng.
Chỉ mất một tháng, Thiên Thần một đường quá quan trảm tướng*, cơ hồ chiếm lấy một nửa bầu trời của Nam Tống. (* vượt qua khó khăn để tiến lên)
Phía bên kia, Vân Triệu cũng huy binh thẳng tiến, cố gắng tranh giành với Thiên Thần, xem ai có thể là người đầu tiên tới được thủ đô của Nam Tống.
Chiến trường, hừng hực khí thế.
Hết thảy đều tiến hành thuận lợi đến không thể thuận lợi hơn.
Nam Tống quốc là một nước giáp biển, nhiều sông suối, uốn lượn mà chảy, không nhiễm lấy một chút không khí chiến hỏa.
Hôm ấy thời tiết khá đẹp, sắc trời xanh lam, mây lớn mây nhỏ phiêu du trên bầu trời, một đoàn rồi lại một đoàn, một đội lại đến một đội.
Trên dòng sông xanh ngắt ven thành, hướng chảy tới hạ du.
Ven bờ sông, cỏ lau mọc thành bụi, chim tước nhảy nhót ở bên trong, rồi lại bay vút lên cao, hoa dại mọc đầy, sáng lạn rực rỡ.
So với chiến trường hỗn loạn, cảnh sắc nơi đây lại khác hẳn.
Trong thời thế loạn lạc, một con thuyền đánh cá nho nhỏ lênh đênh trên mặt sông, trên thuyền có hai người đang nhàn nhã câu cá, thong thả hết mức.
“Trong thành có bách hoa tửu*, nơi khác vốn không có, đến thử nhấm một chút.” Thanh âm trầm thấp khẽ vang giữa cảnh non nước hữu tình, nghe hết sức sảng khoái.(* rượu làm từ hoa)
Quần áo bình thường cũng không thể che lấp đi dung mạo yêu mỵ kia, không phải Hiên Viên Triệt thì có thể là ai.
Lưu Nguyệt một thân nam trang, khoanh chân ngồi ở mũi thuyền, vươn tay tiếp lấy, nâng tay uống một hơi cạn chén, buông một câu:”Mùi vị không tồi.” (一个味道….câu này ss dịch lại giùm)
Nàng có thể uống, ngàn chén không say, nhưng không có nghĩa rượu nào nàng cũng uống, rượu nho- miễn cưỡng có thể uống được, rượu nhạt- nàng vô năng.
Hiên Viên Triệt nghe vậy nhất thời bật cười, khuơ khuơ chén rượu trong tay, đổi đề tài:” Cơm trưa hôm nay, trông cậy vào nàng, chuyên tâm đi.”
Sáng sớm hôm nay, nhận được tin tốt rằng toàn bộ tiền tuyến đã tiến tới gần thủ đô Nam Tống, một vị vua như hắn, lúc này trước tiên phải chúc mừng chuyện tốt.
Bởi vậy nên mới lôi kéo Lưu Nguyệt đi chơi, du thuyền câu cá.
Nghe Hiên Viên Triệt nói như thế, Lưu Nguyệt quay đầu trừng mắt nhìn cái cần câu, nhíu nhíu mày.
Lớn như vậy, nhưng nàng chưa từng nổi hứng đi câu cá lần nào, thứ nhất vì nàng không có thời gian, thứ hai vẫn là do không có thời gian.
Có ai từng nghe qua chuyện cần làm hằng ngày của sát thủ hàng đầu là du sơn ngoạn thủy, câu cá không? Mệnh của nàng đâu có tốt như vậy.
Nghiêng đầu nhìn kẻ hứng trí bừng bừng- Hiên Viên Triệt đang nhìn chằm chằm cái cần câu vẫn bất động một chỗ.
Lưu Nguyệt phất tay áo, nắm lấy cái xiên để ở phía trên thuyền đánh cá.( 抓起渔船上的叉子就站了起来)
“Chi vậy?” Hiên Viên Triệt nhướng mày.
“Xiên cá.” Rõ ràng lưu loát.
Muốn ăn cá cũng không có đơn giản, dùng que xiên lấy cá như nàng, phỏng chừng đến trưa chỉ có thể ôm bụng đói.
Hiên Viên Triệt nghe vậy nhất thời phá lên cười, đứng lên lấy cái que trong tay Lưu Nguyệt, cười nói