XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1343102

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3102 lượt.

ng và tính cách của Lưu Nguyệt.
Nước Thiên Tuyền hơi hơi ngòn ngọt hoà với sự trong mát của núi rừng, không có độc, tốt lắm.
Nghiêng đầu liếc đã thấy tiểu nam hài thân thiện kia đang đưa nước cho những du khách xếp hàng phía sau họ, quảng bá nước suối Thiên Tuyền lên đến trời.
Mà mấy người uống xong cũng không xảy ra chuyện gì cả.
Nâng bát uống một hơi cạn sạch, sảng khoái! Đi lại cả một ngày dưới cái thời tiết nóng bức như vầy rồi được uống cạn một bát nước suối núi mát mẻ, quả là một loại hưởng thụ.
Hiên Viên Triệt ở bên cạnh vẫn luôn nhìn Lưu Nguyệt thấy vậy cũng nâng bát uống xuống.
Nguyệt của hắn cực kỳ mẫn cảm với độc dược, nếu nàng uống được thì tất nhiên thứ này không có độc.
Thấy Hiên Viên Triệt và Lưu Nguyệt đều uống cạn, tiểu nam hài lập tức giơ tay nhận lại bát, khoé mắt cong cong như quả đậu nhìn qua trông rất thông minh.
Đưa tay trả bát lại, đầu ngón tay Lưu Nguyệt lơ đãng đụng phải tay của bé trai.
Tiếp xúc chớp nhoáng, tiểu nam hài tức khắc quay đầu đi, theo thói quen cầm bát tráng qua một chút rồi đưa cho người xếp hàng ở phía sau.
“Đi thôi.” Hiên Viên Triệt trả lại bát xong nhìn thấy Lưu Nguyệt vẫn đang đứng tại chỗ ngó tiểu nam hài thì không khỏi cất tiếng nhắc nàng.
Mặt khẽ nhăn mày nhẹ nhíu, Lưu Nguyệt chầm chậm vuốt đầu ngón tay mình.
Cái tiếp xúc da thịt trong nháy mắt này lại khiến nàng có cảm giác không ổn.
Tuổi của nam hài kia tính ra vẫn còn nhỏ, da thịt hẳn phải non mềm; thế nhưng bàn tay nàng vừa đụng tới thì lại khô hanh và thô ráp như của người lớn.
“Sao vậy?” Thấy Lưu Nguyệt khẽ nhíu mày, Hiên Viên Triệt hơi ngẩn ra rồi liền che miệng hỏi; Chẳng nhẽ Nguyệt đã phát hiện ra cái gì rồi?
Ánh mắt hơi chuyển, Lưu Nguyệt không trả lời câu hỏi của Hiên Viên Triệt, nàng bỗng dưng duỗi tay bắt lấy cánh tay trần nho nhỏ của đứa bé đang đến gần, nói: “Múc cho ta một chén nữa.”
Tiểu nam hài bị Lưu Nguyệt thình lình túm lấy cánh tay, trong nháy mắt lộ ra sự ngạc nhiên.
Nhưng nó nhanh chóng phản ứng lại: “Được a.”
Không nói hai lời, tiểu nam hài đưa cho Lưu Nguyệt chén nước thứ hai, vẫn ngọt ngào mỉm cười như lúc trước.
Năm ngón chậm rãi buông cánh tay nam hài, Lưu Nguyệt khó khăn cười cười: “Cảm ơn nhiều.”
Dứt lời một ngụm uống cạn nước suối Thiên Tuyền trong chén, xoay người cùng Hiên Viên Triệt bước ra bên ngoài.
“Có chuyện à?” Hiên Viên Triệt cùng Lưu Nguyệt xoay người rời đi, rẽ qua một góc khuất phía sau đình bát giác mới nghiêng đầu hỏi.
Lưu Nguyệt lắc đầu, vén vài sợi tóc bay bay trước trán cười nói: “Không có gì, là ta mẫn cảm quá thôi, thần hồn nát thần tính ấy mà.”
Ban nãy khi nàng bắt được tay của nam hài thì chớp mắt phân biệt được xương cánh tay, độ cứng và chiều dài xương vừa đúng phù hợp với thân thể đứa bé.
Không phải bị lùn, cũng không phải do người lớn nguỵ trang thành.
Đây là một tiểu hài tử đích thực.
Nàng đa nghi rồi.
Nghĩ lại thì có lẽ do hàng năm đều phải làm việc nên da thịt trên tay mới thô ráp giống người trưởng thành đi.
Nàng dừng bước, khẽ ngoái đầu nhìn lại nơi đình bát giác đã không còn rõ ràng, chớp chớp mắt.
Thời điểm trước lúc chết ba Vương Minh Đảo đã phát ra tín hiệu báo thù; tuy rằng nhìn có vẻ như nàng không để tâm nhưng thật ra nàng vẫn luôn cẩn thận đề phòng.
Hy vọng hôm nay thật sự chỉ là nàng đa nghi thì tốt.
Từng luồng gió tung bay trong không trung, chân trời chiều muộn đỏ rực như lửa cháy, đốt hồng hơn nửa mây trắng trên bầu trời, màu quýt chín nhuộm đẫm không gian, đẹp đến không thực.
Bóng đêm bao trùm, những tia sáng mờ mờ nơi cuối chân trời cũng lập loè rồi tắt ngấm.
Hương khói trong Quốc miếu nghi ngút suốt cả ngày, bây giờ cũng chìm vào trong tĩnh lặng.
Hai phụ tử mệt mỏi suốt ngày ở suối Thiên Tuyền hiện tại mới nghỉ ngơi, bao người qua lại như mắc cửi xung quanh lúc ban ngày đều đã vắng bóng.
“Cảm nhận xúc giác giỏi thật.” Trong màn đêm, tiểu nam hài hồn nhiên sáng lạn đột nhiên nhếch khoé miệng cười có vẻ sùng bái ném ra vài chữ.
“Thiếu chút nữa là lộ ra sơ hở.” Nam nhân trung niên đứng bên cạnh vòng tay trước ngực nhìn nam hài.
Nét tươi cười trên mặt không giảm, tiểu nam hài chuyển mắt nhìn qua nhìn lại hai cánh tay của nó, thần quang trong mắt chớp động sắc bén như lợi kiếm.
“May mà ả cầm phải cánh tay của ta, ha hả, ngay cả ngươi cũng có lúc nhìn nhầm cơ mà.”
Giữa tiếng cười khẽ, bé trai kia đột nhiên xé rách quần áo trên người, đầu cúi thấp, cả thân người khom xuống cong lại giống vầng trăng non.
Gió núi quét qua, chỉ nghe thấy một chuỗi thanh âm nhỏ như tiếng đậu vỡ vang lên lốp bốp; âm thanh không lớn, nhưng giữa không gian yên tĩnh nơi này lại vô cùng rõ ràng.
Tự mắt chứng kiến tiểu nam hài kia hầu như chỉ trong chớp mắt bỗng nhiên lớn phổng lên, cơ thể không ngừng kéo dài ra, cao lên, biến lớn.
Một lúc lâu sau, bé trai từ từ ngẩng đầu lên, vươn thẳng người.
Chiều cao bảy thước, thân thể trần trụi tràn ngập sự rắn chắc tinh tráng của kẻ trưởng thành.
Lắc lắc đầu, tóc đen tung bay theo gió; vừa nãy chỉ