Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342892

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2892 lượt.

Hiên Viên Triệt: “Làm cho Tuyết Thánh quốc ta phải gánh một nỗi oan to như thế, Hiên Viên Triệt, ta cũng không cần nể mặt mũi của ngươi.”
“Ồ.” Hiên Viên Triệt hơi xoay người nhìn thẳng vàoVân Triệu.
“Ta đây chính là suy nghĩ cho hạnh phúc của huynh đệ.” Vân Triệu vung quạt.
“Hạnh phúc của nàng có ta suy nghĩ.” Hiên Viên Triệt mạnh mẽ đáp trả.
Vân Triệu nghe thấy lập tức khép quạt lại, nói: “Một khi đã vậy, tốt thôi, tổn thất của Tuyết Thánh ta phải trả như thế nào, ngươi nghĩ đi rồi bàn.”
Lưu Nguyệt nghe Vân Triệu chốc chốc lại chuyển chủ đề cuộc nói chuyện, nàng cảm giác được cái kẻ chết bằm này lại có cái chủ ý gì đó.
Hiên Viên Triệt liếc nhìn vẻ mặt sáng lạn của Vân Triệu, lạnh lùng uống xuống một chén rượu, chậm rãi đáp: “Tổn thất của các ngươi còn chưa lấy đủ à.”
Người ngoài không hiểu được sự lãnh đạm trong lời nói của Hiên Viên Triệt, nhưng Vân Triệu hiểu.
Tuy rằng Tuyết Thánh quốc và Thiên Thần quốc cùng phân chia lãnh thổ Nam Tống.
Nhưng Thiên Thần ở phía đông, Tuyết Thánh bọn họ ở gần phía tây, phía tây Nam Tống không có cứ điểm quan trọng hay phòng hộ gì cả, tất cả trọng điểm và những thành trấn trọng yếu đều ở phía đông.
Cho nên Vân Triệu hắn mới có thể nhanh chóng đánh quân thẳng một đường tới đây.
Nếu như lúc này Thiên Thần quốc dựa vào sĩ khí cao tột độ chỉ huy quân đội đánh đuổi hắn thì Tuyết Thánh quốc có thể nắm chắc phần lãnh thổ đã đoạt được hay không, còn khó khẳng định.
Mà bây giờ Hiên Viên Triệt nói ra lời này, ngụ ý Thiên Thần chưa chắc sẽ không động tới phần lãnh thổ Tuyết Thánh quốc đã đoạt được.
Vân Triệu lập tức ra sức hớn hở, tao nhã gật đầu với Hiên Viên Triệt rồi cười nói: “Lấy đủ rồi, đa tạ.”
Một lời này buông xuống, xem như ván đã đóng thuyền.
Hiên Viên Triệt nhìn vào mắt Vân Triệu, chậm rãi nâng chén hướng về phía hắn.
Hắn không phải là chưa từng nghĩ đến việc đánh Tuyết Thánh quốc, chẳng qua bây giờ động tới Tuyết Thánh thì hắn không thể tốt lành yên ổn ăn trọn một ngụm được, kiểu gì cũng sinh ra dị ứng.
Vậy thôi, coi như là bán một cái nhân tình cho Tuyết Thánh quốc đi.
Nâng chén đối ẩm, chén rượu này của Hiên Viên Triệt và Vân Triệu đã định ra lãnh thổ của quốc gia mình.
Mặt trăng sáng tỏ, ánh quang bàng bạc tung rơi trên cả mặt đất, rộng lớn, xinh đẹp.
Gió lạnh của ban đêm nhè nhẹ thổi tới, không còn hơi nóng hầm hập của ban ngày, cảm giác rất tuyệt.
“Ầm!” Một tiếng cháy nổ ầm ĩ truyền đến, năm nam một nữ cao thấp béo gầy khác nhau tiến vào biễu diễn trước khu đất trống, họ phun ra lửa, chơi đùa với vòng tròn lửa cháy hừng hực
“Phù,” Một ngụm nước phun ra, một ngọn đuốc được giơ lên cao, bùng một tiếng châm lên cháy rực, trong màn đêm bùng lên độ sáng kinh người.
Một nam tử bổ nhào thật mạnh đến giơ ra vòng lửa trong tay, nữ tử duy nhất trong sáu người nhảy lộn ngược lại, lộn qua vòng lửa mà không chút thương tích.
“Tốt a………!!” Đám quan viên vẫn im lặng chung quanh bây giờ lập tức lớn tiếng hô lên.
Cầu lửa bay múa, vòng lửa lượn bay.
Sáu người biểu diễn tạp kĩ kia cứ tới tới lui lui bày biện lộn nhảy trên mặt đất, vòng tròn lửa bay qua bay lại trên không trung, màu sắc xinh đẹp, độc đáo nổi bật, nhìn đẹp cực kỳ.
Hoá trang anh hề dần dần xuất hiện dưới ánh lửa chiếu rọi.
Môi đỏ khoa trương, mắt sáng đen nhánh, thuốc màu sặc sỡ tô vẽ đầy mặt, thoạt nhìn hiện ra vẻ kì dị.
“Tốt a, lại đến thêm một người nữa……..”
“Tốt, tốt……….”
Tiếng vỗ tay liên tiếp vang lên, những kẻ hề liên tiếp chui qua chui lại vòng tròn lửa.
Nhất thời không khí vốn trầm mặc lại huyên náo hẳn lên, ai ai cũng chăm chú xem sáu người kia tự vẽ mình thành đào tuồng diễn hề.
Uống rượu trong tay chẳng quan tâm ngon hay dở, Lưu Nguyệt nhìn qua trong chốc lát, đột nhiên thẳng lưng, ngồi nghiêm chỉnh ngay ngắn lại.
Trong mắt loé lên tia sáng bén nhọn, nàng bình tĩnh nhìn chăm chú vào giữa sáu người ở chỗ đất trống.
Đó là một tiểu tử rất cường tráng, vòng lửa trên tay đổi qua đổi lại nhưng không hề bị bỏng, hấp dẫn rất nhiều thanh âm khen ngợi.
Nhưng mà đó không phải lý do hấp dẫn Lưu Nguyệt.
Bình tĩnh nhìn người kia, hai mắt hơi nheo lại.
Bóng lưng người này sao lại khiến nàng có cảm giác quen thuộc như vậy? Giống như nàng đã gặp ở nơi nào rồi vậy. Lưu Nguyệt híp híp mắt, nhìn chằm chằm nam tử đang biểu diễn không ngừng ở đằng đó.
Mà lúc này, cái kẻ nguyên là thái tử của Nam Tống cũ, Nhâm thân vương bây giờ, vốn vẫn sợ hãi rụt rè ngồi một bên xem kĩ nhận thấy tâm tình tốt đẹp của Hiên Viên Triệt thì lặng lẽ phất phất tat.
Ngay tức khắc, ba muội muội của y đều mặc hoa phục, có thể xem như là của thân phận công chúa, nâng theo ba khay nhỏ tiến đến.
Bên trên khay nhỏ đặt ba chén rượu bằng vàng.
Ba nữ tử yêu kiều duyên dáng bước tới, nhẹ nhàng quỳ xuống phía trước Hiên Viên Triệt, Lưu Nguyệt và Vân Triệu, cao cao nâng lên chén vàng.
Hiên Viên Triệt thu hồi ánh mắt vẫn đang xem tạp kĩ, lạnh lùng nhìn ba người mặc trang phục công chúa phía dưới, hiện tại là quận chúa được phong. Nhâm thân