Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341797
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1797 lượt.
động, cô vẫn chỉ mỉm cười. Cho dù trong lòng trống trải, cô cũng vẫn chỉ cười. Vậy mà khi nhìn thấy anh yên lặng đứng đó, nỗi chua xót trong lòng cứ trào lên, qua mũi, đến mắt, rất mất mặt mà nhớ mãi tới anh!
Anh sải bước đến trước mặt, ôm siết cô vào lòng, ấn đầu cô vào ngực mình, “Xin lỗi”.
Cố Tịch nhào vào lòng anh, không nói gì, nước mắt cứ rơi, tay túm chặt áo anh, cuối cùng anh đã đến.
Vi Đào không quan tâm những ánh mắt kỳ dị của người xung quanh, ôm chặt lấy cô, vuốt ve lưng cô. Là lỗi của anh, anh tưởng cô đã về từ lâu rồi.
Trước khi tới gặp cô còn bị kéo đi cùng lãnh đạo, anh không biết xử lý thế nào, đành phải làm theo. Cứ tưởng ăn cơm cùng lãnh đạo nhiều nhất là trước chín giờ sẽ kết thúc, nào ngờ đưa lãnh đạo về khách sạn, họ nhìn thấy khách sạn có phục vụ ngâm chân, lại đòi đi ngâm chân, anh đành tiếp tục đi cùng. Anh gọi điện cho cô nhưng không biết vì sao mà không cách nào gọi được, cứ ngoài vùng phủ sóng. Anh tưởng cô giận, cố ý không nghe điện thoại, nhắn tin xin lỗi nói rằng anh đành chịu, phim hôm khác sẽ xem, bảo cô đừng chờ nữa, về nhà sớm đi.
Khi anh đã kết thúc việc đi với lãnh đạo, ra khỏi khách sạn mới phát hiện ra tin nhắn trong điện thoại. Nhìn thấy nó, anh rất sửng sốt, cô luôn đợi anh, một mình xem phim. Anh chạy nhanh đến rạp, trên đường đi cứ gọi mãi cho cô, nhưng không có ai nghe máy. Anh cuống quýt, Tịch Tịch nhất định đã tổn thương rồi.
Anh đến nơi thì phim đã chiếu. Anh chỉ có thể đứng chờ bên ngoài, đợi cô xem xong.
Khi nhìn thấy cô cô đơn ra khỏi rạp, tim anh bỗng nhói lên đau đớn, không còn đợi được, đi thẳng về phía cô nhưng lại nhìn thấy những giọt nước mắt trong veo rơi xuống. Anh xót xa ôm siết cô, Tịch Tịch, đừng khóc, đừng khóc!
Cố Tịch khó khăn lắm mới ngưng sụt sịt, Vi Đào xót xa nâng mặt cô lên, ngón tay cái nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô, “Xin lỗi, Tịch Tịch”.
Cố Tịch nhìn anh, lắc đầu, “Em… em không biết tại sao lại khóc, xin lỗi”. Cô nhất định là rất mất mặt, bao nhiêu người nhìn cô khóc nức nở thế này, nhưng… nhưng cô không kìm được. Nhớ đến Khổng Diễm, nhớ đến chuyện anh không nghe điện thoại của mình, cô cảm thấy mình giống con ngốc, một con ngốc không chút phóng khoáng.
Vi Đào cười khổ, vuốt ve gương mặt cô, “Em trách anh, anh sẽ thấy khá hơn đấy”. Rõ ràng trong mắt cô là vẻ tủi thân nhưng bên ngoài vẫn cố kiên cường mạnh mẽ, đồ ngốc!
Cố Tịch cụp mắt xuống, hít hít mũi, vẫn chỉ lắc đầu. Vi Đào ôm cô, “Về nhà thôi”. Hai người vẫy taxi rời khỏi rạp. Trên đường, anh chỉ ôm chặt và không ngừng xoa lưng cô. Cố Tịch cảm nhận được nhịp tim nóng ấm của anh, dần dần bình tĩnh trở lại.
Vi Đào đưa Cố Tịch về, rót nước cho cô, rồi mới ôm cô xin lỗi, nói rằng mãi sau mới nhìn thấy tin nhắn của cô.
Cố Tịch nghĩ lúc mình ở dưới tầng ngầm quán ăn, thì thào nói lúc đó điện thoại không có sóng, anh mới hiểu tại sao không gọi được cho cô. Vì cô không nhận được tin nhắn của anh nên mới chờ đợi mỏi mòn như thế.
Vi Đào cảm thấy tất cả đều là lỗi của mình, nhận lời đi xem phim với cô mà lại vì công việc mà vứt bỏ cô. Nhìn gương mặt dịu dàng của người yêu, nỗi hổ thẹn trong lòng càng nặng nề, anh đã khiến cô thất vọng.
Cố Tịch dựa vào lòng anh, cuối cùng lấy hết can đảm nói ra thắc mắc của mình, hỏi đến Khổng Diễm.
Vi Đào hơi sửng sốt nhưng nhanh chóng trấn tĩnh lại, đỡ cô dậy để cô nhìn thẳng vào mắt mình, nhìn vẻ ngập ngừng của cô anh dần hiểu ra.
Vi Đào nói đến quan hệ với Khổng Diễm. Vi Đào và Lạc Tịnh là bạn thân thời đại học, lúc học, anh đã quen Khổng Diễm thông qua Lạc Tịnh. Gia cảnh Khổng Diễm rất quyền thế, tính cách cô ta cao ngạo, lạnh lùng, mạnh mẽ y hệt anh. Khi mới quen, họ không chấp nhận đối phương, thậm chí có chút đối địch, nhưng sự tồn tại của người kia lại giống một kiểu khiêu chiến, kích thích ý chí chiến đấu của cả hai. Có lẽ Khổng Diễm cũng nghĩ rằng anh là người đàn ông có thể xứng với mình nên mới nhìn anh bằng con mắt khác, dần dà chiến tranh biến thành tình yêu.
Nhưng khi hai người quá mạnh mẽ, lúc nào cũng tự cao quá mức ở cạnh nhau, lại thêm họ còn quá trẻ, không biết nhượng bộ, tính khí đại tiểu thư của Khổng Diễm đã khiến Vi Đào không chịu nổi, còn Vi Đào chỉ lo công việc cũng khiến cô ta có cảm giác bị bỏ rơi. Hai người cãi nhau càng lúc càng nhiều, cuối cùng thậm chí chỉ còn chiến tranh lạnh. Lạc Tịnh luôn hòa giải cho họ, cô cảm thấy họ ở bên nhau là do cô, cô không muốn hai người mất vui.
Nhưng cãi nhau quá nhiều thì cũng thấm mệt, tình cảm cũng thay đổi. Cuối cùng Khổng Diễm đề nghị chia tay, nhà họ Khổng bắt đầu làm khó việc làm ăn của nhà họ Vi. Dạo đó cả hai nhà rất căng thẳng, mẹ anh cũng trách anh không biết trân trọng Khổng Diễm.
Từ đó, anh và Khổng Diễm không còn liên lạc, chỉ thỉnh thoảng nghe Lạc Tịnh nói rằng cô ta đã có bạn trai mới. Mẹ lại thường xuyên cằn nhằn, nên anh luôn muốn đến nơi khác làm việc.
Lần này về, anh và Lạc Tịnh gặp nhau, Lạc Tịnh gọi Khổng Diễm tới. Nhìn Khổng Diễm tiều tụy, anh mới biết cô ta bị bạn trai phản bội, người nhà cũng vì gia cảnh của đối