Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341778
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1778 lượt.
h ôm anh hổ thẹn, “Xin lỗi, em phải nghĩ đến cảm nhận của họ”. Kết hôn không phải là chỉ là chuyện giữa anh và cô, mà là của cả hai gia đình, cô chắc chắn phải nghĩ đến cảm nhận của bố mẹ.
“Anh hiểu”, anh ôm cô nhẹ nhàng an ủi, cô không cần hổ thẹn, đó không phải là lỗi ở cô.
Di động của anh đổ chuông, nhà họ Vi gọi.
Cố Tịch nghe Vi Đào nói, “Vâng, vẫn đang chọn, chọn xong sẽ báo bố mẹ biết”. Nhất định là bố mẹ anh đang hỏi chuyện chọn ngày, cô thấy chua xót, càng xấu hổ hơn. Vi Đào và bố mẹ trò chuyện một lúc về những gì cần chú ý khi tổ chức đám cưới, thấy anh đồng ý tất cả, cô cắn môi xót xa.
Mãi Vi Đào mới cúp máy được, Cố Tịch dịu giọng hỏi, “Không sao chứ?”.
Vi Đào gật đầu chắc chắn, “Không sao”. Anh không cho cô biết rằng thực ra bố mẹ đã nói chuyện kết hôn của hai người cho họ hàng biết, ai cũng mừng rỡ hỏi khi nào tổ chức? Bố mẹ nghĩ nếu nhà họ Cố đã chọn ngày rồi thì thời gian chắc không còn lâu nữa, cười hì hì báo rằng sắp rồi. Mọi người đều chúc mừng, nói cuối cùng họ đã yên lòng được phần nào.
Hai người định tối thứ Sáu về nhà Cố Tịch, hỏi ý của dì xem sao.
Phương Phi không biết chuyện này, cứ đòi kéo Cố Tịch đi chọn váy cưới. Cô nàng không ngừng giục Cố Tịch chọn kiểu trước, rồi đặt làm một bộ, nói Vi Đào thương cô như vậy, chắc chắn sẽ đồng ý. Cố Tịch có chuyện phải giấu nên cả tối cứ lơ đãng, Phương Phi chọn gì cô cũng nói được. Cô nàng thấy không có hứng thú thì tưởng Vi Đào bắt nạt cô, nói sẽ xử lý anh cho cô hả giận. Cố Tịch cười bảo không có gì, chỉ hơi mệt thôi.
Hai người đi mấy tiệm áo cưới, cuối cùng chọn ra vài kiểu, quyết định về nhà suy nghĩ thêm. Phương Phi biết Vi Đào hai hôm nay không ở W nên gọi điện cho Tiết Khải, nhờ anh đến đón họ. Cố Tịch nghe bạn nhắc tới Tiết Khải mới sực nhớ ra, hỏi họ tiến triển đến đâu rồi? Phương Phi hiếm khi tỏ ra bẽn lẽn, nói đã hẹn hò với anh mấy lần, anh không còn lãnh đạm nữa. Cố Tịch thấy bạn mình e thẹn như vậy thì vui mừng choàng vai bạn chúc mừng. Phương Phi khẽ thở dài, “Giá được như hai người thì hay biết mấy, hai người mới quen nhau chưa lâu đã sắp cưới, thật khiến tớ ngưỡng mộ”. Cố Tịch cười, kết hôn là chuyện phức tạp.
Họ ngồi trong cửa hàng áo cưới một lúc thì Tiết Khải tới.
Cả hai ra xe anh, Cố Tịch mỉm cười, đã một quãng thời gian không gặp, trông anh thật vui vẻ. Tiết Khải thấy cô, ánh mắt rất nhanh lấp lánh nụ cười ấm áp. Phương Phi cười bước đến, khoác tay anh đứng bên cạnh. Cố Tịch thấy hai người quá hợp nhau thì nụ cười càng tươi, chọc, “Phi Phi, cậu vừa thấy Tiết Khải thì đã không giấu nổi nụ cười rồi”. Phương Phi xấu hổ dựa đầu vào vai Tiết Khải, “Cậu còn nói tớ à, cậu với Vi Đào mới là tình cảm đó”. Tiết Khải chỉ cười, mở cửa xe cho họ.
Cố Tịch ngồi phía sau, Phương Phi ngồi ở ghế phụ.
Trên đường, trong xe đầy tiếng nói cười rộn rã của Phương Phi. Cố Tịch nhìn nụ cười hạnh phúc của bạn qua gương chiếu hậu, cũng vui lây. Tiết Khải luôn giữ vẻ ôn hòa thường thấy, giọng nói bình thản, nụ cười tủm tỉm, chỉ là ánh mắt dịu dàng hơn ban đầu. Cố Tịch nhìn hai người mà thầm tán thưởng, cuối cùng cũng yên tâm được rồi.
Tiết Khải vốn định đưa Cố Tịch về trước, nhưng đường về nhà cô lại bị tắc vì tai nạn giao thông. Anh đành đi vòng, như thế sẽ qua nhà Phương Phi trước. Đến nhà Phương Phi rồi, cô nàng dặn Tiết Khải đưa Cố Tịch về, nhất định phải đưa đến tận cửa. Chào tạm biệt nhau xong, Phương Phi vui vẻ vào trong.
Tiết Khải đưa Cố Tịch về nhà. Ban đầu hai người không nói gì, cứ im lặng mãi.
Cuối cùng, Tiết Khải lên tiếng trước, “Nghe Phương Phi nói hai người sắp kết hôn rồi. Chúc mừng nhé”.
Cố Tịch mỉm cười, “Cảm ơn anh. Anh và Phương Phi cũng nhanh lên, không chừng cuối năm là đến hai người đó”.
Tiết Khải quay sang nhìn cô, nụ cười vẫn thế, “Định bao giờ?”.
Cố Tịch hơi cụp mắt xuống, “Vẫn chưa biết ạ”, khẽ thở dài, mong mọi chuyện suôn sẻ.
Tiết Khải ngừng một lúc rồi bỗng nói, “Có tâm sự sao?”. Tối nay anh cứ cảm giác trong mắt cô có vẻ mệt mỏi, không phải do làm việc mệt quá mà ra, ngược lại do tâm sự trùng trùng.
Cố Tịch không ngờ anh lại nhạy cảm nhận ra sự bất thường của mình, vội cười gượng phủ nhận, “Không có”.
Tiết Khải chỉ nhìn cô qua gương chiếu hậu, không nói gì.
Cố Tịch đè nén tâm sự trong tim, mỉm cười, “Phi Phi gần đây rất vui vẻ, mỗi ngày đi làm đều thấy cô ấy hát hò”, đều do công lao của anh.
Tiết Khải khẽ cười, “Thế à?”.
Cố Tịch vội gật mạnh đầu, “Vâng, cô ấy phóng khoáng thế đấy, vui hay không đều biểu hiện rất rõ. Thực ra cô ấy đối xử với mọi người rất tốt, mọi người đều thích”. Cô muốn khen bạn nhiều hơn để anh hiểu điểm tốt của Phi Phi, nếu không Phi Phi cứ cố ý giữ kẽ trước mặt anh thì có lẽ anh không thể biết hết được.
Tiết Khải không nói gì, im lặng một lúc mới bảo, “Có thể tôi khiến cô ấy cảm thấy tĩnh lặng quá”. Cố Tịch vội lắc đầu, “Không đâu, Phi Phi bảo rất thích nghe anh nói chuyện”. Phương Phi nói với cô, giọng Tiết Khải trầm ấm dịu dàng, mỗi lần nghe là tim cô nàng lại nhẹ nhàng nhảy múa, người đàn ông bình thản đó như ly nước soda