Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341787
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1787 lượt.
ậy anh?”. Vi Đào ngước nhìn, có vẻ ngờ vực, “Tay em sao sưng lên vậy?”. Cố Tịch choáng, không hiểu tại sao anh nói thế, “Sao em không thấy?”. Cố Tịch nghẹn, thế mà cũng sờ ra được? “Không thể nào, ngón tay em mà em không biết hay sao?” Vi Đào nhíu mày, giọng chắc chắn, “Thật mà”. Cố Tịch rút tay lại giơ lên nhìn, không có, chẳng thấy gì hết.
Giờ cơm trưa, Vi Đào nghe Cố Tịch nói sẽ ăn với Phi Phi thì cũng đi cùng, bảo là muốn khao Phương Phi một bữa.
Kết quả, bữa ăn bức cung của Phương Phi biến thành bữa tiệc tạ ơn của ai đó. Phương Phi nhìn Vi Đào và Cố Tịch thân thiết chăm sóc cho nhau thì dù ngờ nghệch cũng hiểu ra, Cố Tịch đã hoàn toàn bị Vi Đào thâu tóm rồi. Nhìn hai người hạnh phúc, Phương Phi cũng chân thành chúc phúc cho họ luôn ngọt ngào bên nhau, hỏi họ định khi nào tổ chức? Cố Tịch nói không vội, Vi Đào lại bảo chuẩn bị xong rồi sẽ kết hôn. Phương Phi thấy Cố Tịch trợn mắt thì cười, “Cậu không vội nhưng anh ấy vội”. Vi Đào nắm tay Cố Tịch, nói với Phương Phi, “Phương Phi, đến lúc đó phải phiền em rồi, cô ấy dễ mơ hồ lắm”. Cố Tịch đỏ mặt hừ khẽ, “Tại sao khinh thường em?”. Vi Đào nhướng mày, “Em có chắc một mình em thì ổn không?”. Phương Phi nhìn hai người, cười nói, “Yên tâm, em còn phải làm phù dâu cho Tịch Tịch chứ”. Cố Tịch xấu hổ dựa vào lòng Vi Đào, cười ngọt ngào.
Vi Đào một khi đã quyết định chuyện gì thì tốc độ hành động phải nói là ngang với ánh sáng.
Tối đó, anh cùng Cố Tịch gọi điện về nhà cô. Bố mẹ Cố Tịch nghe họ bảo sắp làm đám cưới thì nửa kinh ngạc nửa mừng rỡ đồng ý ngay. Bà Cố bên kia vui sướng nói phải tìm dì lớn để chọn ngày tốt. Ông Cố thì xúc động bảo Vi Đào nghe máy, rất nghiêm túc dặn dọ anh phải đối xử tốt với Cố Tịch, bởi cô là con gái độc nhất của họ, tuy cô có chút tật xấu nhưng vẫn là một đứa tốt tính, mong anh trân trọng, yêu quý cô. Vi Đào vô cùng chân thành nhận lời ông, hứa sẽ làm Cố Tịch hạnh phúc mãi mãi, xin hai ông bà cứ yên tâm. Ông Cố nghe mà giọng có phần nghẹn ngào. Cố Tịch mắt rưng rưng, nhẹ nhàng ôm Vi Đào từ sau lưng, tay anh đặt lên tay cô, quay sang hôn nhẹ lên mặt cô, “Hãy tin anh”. Cố Tịch gật mạnh đầu, ôm anh chặt hơn.
Sau đó hai người lại gọi về nhà họ Vi, bố mẹ Vi Đào hoàn toàn không phản đối, chỉ nói phải gọi điện cho thông gia, bàn bạc chuyện cưới hỏi. Vi Đào cho họ số điện thoại nhà Cố Tịch rồi mới cúp máy.
Anh nâng gương mặt cô đang dựa vào lòng mình lên, cười dịu dàng, “Có cần anh lên mạng chọn áo cưới với em không?”. Cố Tịch trong lòng trăm nghìn cảm xúc, ôi người đàn ông này, bảo cô làm sao từ chối? Cô không muốn từ chối, cho dù hạnh phúc là một giấc mơ xa vời, cô cũng cam tâm say mê đắm chìm trong cơn mộng ảo này. Cô chỉ muốn ôm chặt anh, người đàn ông này đã hứa mang lại hạnh phúc cho cô!
Biến cố
Đúng lúc chuyện hai người kết hôn bắt đầu tiến hành từng bước, thì nhà họ Cố gọi điện cho Cố Tịch.
Cố Tịch nghe điện thoại của mẹ mà ngẩn ra. Thế nào là khoan hãy cưới? Cố Tịch vội truy hỏi mẹ vậy là ý gì? Mẹ cô lại không nói thẳng, chỉ ấp úng nói chuyện này phải từ từ. Cố Tịch có vẻ cuống, mẹ cứ lấp lửng nói tạm hoãn lễ cưới nhưng lại không cho biết nguyên nhân, cô phải làm sao đây? Chắc chắn có lý do nào đó. Bà Cố thấy con gái cứ hỏi mãi thì cuối cùng chỉ nói một câu, “Dì con nói thế”. Cố Tịch ngớ ra, dì? Đúng rồi, dì chọn ngày cho họ, lẽ nào có vấn đề? Cố Tịch vội nói sẽ gọi điện cho dì nhưng bị mẹ ngăn lại, “Dì bảo có vài chuyện nói trực tiếp, con hãy bớt chút thời gian về một chuyến, khoan hãy cho Vi Đào biết”.
Cố Tịch cúp máy, nghĩ ngợi mà đầu óc rối tung. Lời dì nói, nhà cô thường rất tin, nhưng lần này vì sao dì lại không tán thành hôn sự của cô? Cố Tịch đi qua đi lại trong nhà, cuối cùng quyết định vẫn nên nói với Vi Đào, đây là chuyện của hai người, cô không thể giấu anh.
Vi Đào nghe giọng Cố Tịch có vẻ cuống quýt thì vội đến nhà cô. Vừa vào, anh đã ôm chặt cô, thấy cô buồn bã thì lo lắng hỏi, “Có chuyện gì thế?”
“Anh cũng muốn biết vì sao.” Vi Đào mỉm cười, ôm cô vào lòng. Mặt cô áp vào ngực anh, không nhìn rõ sắc mặt anh đang sa sầm, dì vì sao lại phản đối chứ?
Cố Tịch gật đầu, buồn buồn nói, “Dì từng đoán số cho em, nói năm hai mươi bảy tuổi em sẽ gặp chân mệnh thiên tử. Ban đầu em không tin, nhưng mấy cuộc tình trước đó của em thực sự đều đã kết thúc không lý do, cho tới khi gặp anh. Lần đầu chúng ta gặp nhau là ngày cuối cùng của năm em hai mươi bảy tuổi”. Cô có thể cảm nhận lồng ngực anh hơi rung động, hơi thở phập phồng. “Dì thường đoán rất chuẩn, lần này có lẽ…”, câu cuối cô không dám nói ra. Vi Đào đã hiểu, nhẹ nhàng vuốt lưng cô, “Đừng lo, chúng ta cùng về hỏi cho rõ”.
Cố Tịch thở ra nặng nề, ngồi thẳng dậy nhìn anh, “Liệu anh có nghĩ tư tưởng của nhà em rất lạc hậu không?”.
Vi Đào cười khẽ, “Không, anh tôn trọng suy nghĩ của mọi người”. Giữa người lớn và nam nữ trẻ tuổi đều tồn tại khoảng cách thời đại, hơn nữa những điều trưởng bối lo lắng thường nhiều hơn họ, chỉ không ngờ lại đột ngột thế này.
Cố Tịc