Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341941
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1941 lượt.
thanh mát, có vị hơn nước lọc nhạt nhẽo, lại dịu hơn so với rượu mạnh, cô nàng càng lúc càng mê mẩn.
Tiết Khải cười cười, “Có lẽ thế”.
Hai người không nói gì nữa, rất nhanh đã tới nhà Cố Tịch.
Tiết Khải đưa cô lên đến cửa. Cố Tịch cảm kích gật đầu chào anh.
Tiết Khải nhìn cô, ánh mắt sâu xa. Dưới ngọn đèn mờ ảo trong hành lang, khuôn mặt anh thoáng ẩn thoáng hiện, cô chỉ có thể trông thấy nụ cười mỉm bên khóe môi anh.
Anh chậm rãi mở miệng, giọng rất trầm trong màn đêm, “Thật ngưỡng mộ Vi Đào”. Cố Tịch ngớ người, cười khan, không biết trả lời sao.
Tiết Khải nhìn cô, nói tiếp, “Thật ra, năm ngoái anh đã biết em. Nếu anh sớm đến gặp em, có lẽ sẽ khác chăng”. Không phải hỏi, mà giống như thở dài, nhẹ nhàng, toát ra vẻ hối hận.
Cố Tịch thấy tim thắt lại, hởi thở rối loạn, anh nói thế… rất nguy hiểm. Cô nhanh chóng cười nói, “Bây giờ rất tốt mà, anh và Phi Phi rất hợp”. Cô hơi cuống quýt định nhắc anh sự tồn tại của Phương Phi, hơn nữa cô sắp cưới rồi, những lời không cần nói thì không nên nói.
Tiết Khải chỉ nhìn cô, không nói.
Cố Tịch ngượng ngập hất tóc ra sau gáy, cố ý lắc chùm chìa khóa trong tay, tỏ ra vui vẻ, “Mau về đi, Phương Phi chắc sắp gọi điện cho anh rồi đó”.
Một tiếng thở dài rất khẽ vang lên, Tiết Khải cụp mắt nhìn xuống, khi ngước lên, gương mặt đã có nụ cười bình thản, “Anh và cô ấy không hợp nhau lắm, anh đang ngần ngại, không biết nên nói gì với cô ấy, em có ý kiến nào hay không?”.
Cố Tịch nhìn anh, như sững ra trước lời anh nói, sao anh có thể nói thế? Rõ ràng lúc này họ là một cặp rất hài hòa, niềm hạnh phúc của Phi Phi hiện rõ trên gương mặt, còn anh cũng không từ chối sự dựa dẫm của cô ấy. Bây giờ sao lại nói ra những lời lạnh nhạt như thế. Phi Phi phải làm sao?
“Tiết Khải, Phi Phi có gì không tốt? Tại sao anh không thích cô ấy?”, Cố Tịch cuống lên, giọng nói nặng nề.
Tiết Khải bình thản đáp, “Cô ấy không phải em”.
Cố Tịch thấy lồng ngực nặng trĩu, tim như bị một tảng đá đè lên. Cô nhìn anh vẻ bất lực, “Tiết Khải, em xem anh là bạn, cũng là bạn trai của Phi Phi. Em và Vi Đào đã ổn định rồi, anh cũng nên tỉnh táo, nếu anh không thích Phương Phi thì có thể nói thẳng với cô ấy, xin đừng kéo em vào”. Có lẽ cô hơi giận dữ, đã mấy ngày nay phiền muộn vì lời dì nói, giờ lại nghe những lời linh tinh của Tiết Khải, cô nhất thời tức tối, khó mà nhẹ nhàng với anh được.
Tiết Khải nhìn cô hồi lâu rồi gật đầu, “Xin lỗi, Cố Tịch. Anh chỉ hối hận có những lời mình đã không nói sớm”. Nói xong anh gật nhẹ đầu rồi quay lưng bỏ đi. Cố Tịch nhìn theo bóng anh mất hút ở đầu cầu thang, tâm trạng phức tạp, rối bời. Cô buồn bực hất tóc, mở cửa vào nhà, dựa vào cửa, lòng vẫn trăm mối tơ vò, lẽ nào giới thiệu Tiết Khải cho Phương Phi là sai? Cô ngỡ anh đã chấp nhận sự thực là cô và Vi Đào yêu nhau, nhưng không ngờ anh lại giấu tâm sự sâu kín đến thế.
Phiền muộn như tơ vò, cứ quấn lấy nhau không gỡ ra được. Cuộc đời là thế, càng suôn sẻ thì càng có nghĩa là biến cô sẽ xuất hiện bất cứ lúc nào, cô và Vi Đào trước kia đã quá suôn sẻ.
Thất sát
Do những lời tối qua Tiết Khải nói mà hôm sau khi Cố Tịch nhìn thấy Phương Phi, trong lòng cứ có cảm giác ân hận. Cô không biết Phương Phi là vui thật hay giả vờ, nếu Tiết Khải không mấy tình cảm với Phương Phi như lời anh nói, thế thì niềm vui anh có thể cho Phi Phi là có hạn. Còn Phi Phi là cô gái thông minh, làm sao lại không nhận ra? Cố Tịch mấy lần nhìn Phương Phi mà lòng trĩu nặng.
Buổi trưa ăn cơm, Phương Phi vui vẻ nhắc tới Tiết Khải, Cố Tịch im lặng không nói. Nhìn vẻ hạnh phúc trên gương mặt bạn, cô không nỡ. Có lẽ tình yêu là thế, khi chìm đắm trong nó, bạn không còn khả năng kháng cự, cho dù không hoàn hảo, không công bằng, thì bạn cũng không cách nào tính toán so đo.
“Phi Phi, cậu thật sự rất thích Tiết Khải ư?”, Cố Tịch nghiêm túc hỏi.
Phương Phi ngẩn ra một giây rồi lập tức nở nụ cười, “Ừ”, cô khẽ nói, như thể cho mình nghe. Cô bảo Tiết Khải tuy không nói nhiều, không nhiệt tình lắm, nhưng chính cảm giác nhàn nhạt đó khiến cô càng lúc càng thích. Cá tính cô vốn sôi nổi, mọi người bảo cô vô tâm vô tính, nhưng họ không biết khi cô xem phim Hàn Quốc lại khóc mãi, nghe nhạc thì ngơ ngẩn đứng trên đường. Cô cũng cảm thấy bản thân mâu thuẫn, cô nên thích một người đàn ông mạnh mẽ, ngang ngược hơn mới đúng, nhưng tại sao đối với Tiết Khải, cô lại thấy rất thoải mái, rất cảm động. Có lẽ vẻ u buồn lạ lùng ở anh đã làm rung động trái tim cô, càng lúc càng khiến cô mê đắm.
Vào tới bếp, bà Cố khẽ giọng trách, “Không phải bảo con về một mình hay sao?”.
“Con nghĩ về với anh ấy sẽ tốt hơn, có vấn đề gì thì cùng giải quyết.”
“Dì con…”, bà Cố chưa nói xong đã thở dài nặng nề. Cố Tịch thấy vẻ mặt trầm trọng của bà thì cũng chẳng thể thoải mái được.
Hai người không nói gì, rót trà mang ra. Ông Cố khá bình tĩnh, trò chuyện với Vi Đào về những chuyện khác, không khí cũng khá hòa hợp.
Ăn tối xong, bà Cố gọi điện cho dì, dì cô nghe nói Vi