Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341776
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1776 lượt.
Đào cũng về thì trầm tư một lúc, tuy nhiên không phản đối, nói lát nữa sẽ tới.
Bốn người trò chuyện vui vẻ, nhưng Cố Tịch nhận ra bố mẹ có vẻ lơ đãng. Vi Đào vẫn rất bình thản, trong lòng cô cũng hơi căng thẳng, nghĩ lát nữa dì thấy Vi Đào liệu có không vui không, sẽ nói gì? Cứ nghĩ thế mãi, bỗng tay nóng hổi, Vi Đào len lén nắm tay cô, hơi ấm nhẹ nhàng truyền đến sự cổ vũ của anh, ưu phiền trong lòng cô dần tan biến. Cô nhìn anh, cười khẽ, có anh rồi thì chẳng sợ gì nữa.
Dì cuối cùng đã đến.
Vi Đào nhìn thấy đi, một người phụ nữ trung niên hơn bốn mươi tuổi, ăn vận hợp thời, trang điểm cũng rất tinh tế, có thể nhận ra dì là người có yêu cầu rất cao với đời sống. Ngoại hình dì lại rất hòa nhã, toát lên một vẻ khiêm nhường, cử chỉ cũng rất thanh lịch. Nói thật, anh rất hiếm khi liên hệ một người phụ nữ sang trọng như vậy với một thầy bói linh nghiệm.
Dì thấy họ thì mỉm cười bước đến ôm chặt Cố Tịch. Từ nhỏ dì đã thương cô nhất, đưa tay ra, “Chào dì”. Dì cười rồi gật đầu, bắt tay anh.
Ông bà Cố gọi dì tới ngồi, rồi mang trà lên.
Dì nhìn bà Cố, dịu dàng nói, “Chị, em muốn nói chuyện riêng với hai đứa nó”. Bà Cố ngẩn người rồi gật đầu. Dì gật đầu ra hiệu với hai người, họ theo dì vào phòng Cố Tịch, đóng cửa lại.
Dì ngồi xuống bên giường Cố Tịch, còn cô và Vi Đào ngồi trên ghế đối diện, chờ đợi.
Dì hết nhìn anh rồi lại nhìn cô, sau đó khẽ nói, “Chuyện kết hôn của hai đứa đừng vội”. Cố Tịch liếc nhanh Vi Đào, hỏi, “Sao vậy ạ?”.
Dì biết họ đều rất thắc mắc nên chậm rãi giải thích, “Dì đã tính, không chắc lắm, lại tìm người khác tính thử. Nửa năm đầu hai đứa không hợp để cưới”. Lời dì cũng không chắc chắn, chỉ nói nửa năm đầu không hợp, vậy nửa năm sau thì OK? Cố Tịch vẫn muốn hỏi nguyên do thì Vi Đào đã ngăn cô lại, nói, “Dì thấy khi nào thì thích hợp ạ?”. Không hổ là kẻ đen tối, hết lùi đến tiến, cứ chắc chắn bao giờ thích hợp trước đã, Cố Tịch thầm tán thưởng rồi quay lại nhìn dì.
Dì nhìn Vi Đào, mỉm cười, ánh mắt như đang quan sát rồi mãi mới bảo, “Nếu nói ra thì năm nay không hợp”. Cố Tịch kêu lên, chỉ thấy tay được nắm chặt, Vi Đào cũng rất sửng sốt.
Dì khẽ thở dài, “Vi Đào, có phải con luôn cảm thấy làm việc thường xuyên gặp trở ngại?”. Dì bỗng hỏi khiến cả hai đều ngớ ra. Vi Đào nhanh chóng trấn tĩnh, “Dạ phải”. Cố Tịch thắc mắc nhìn anh, vậy sao? Cô vẫn tưởng anh luôn suôn sẻ, thuận buồm xuôi gió chứ.
“Con phải bỏ ra nhiều cố gắng hơn người khác mới có thể giành được kết quả con mong muốn?” Dì tiếp tục nói, vẻ mặt bình thản.
Vi Đào gật đầu.
“Con có tính hiếu thắng cao, không dễ tin tưởng ai, lúc nhỏ nhất định rất nổi loạn”, dì mỉm cười. Sắc mặt Vi Đào tối lại, ngần ngại nửa giây rồi vẫn gật đầu. Cố Tịch kinh ngạc nhìn dì, lẽ nào dì cũng đoán được điều gì đó về Vi Đào?
“Dì”, Cố Tịch không kìm được, cắt ngang, thực ra dì không cần thẳng thừng như thế.
“Tiểu Tịch, con đừng bực bội. Nếu dì nói không đúng, cậu ấy có thể phản bác”, dì vẫn cười dịu dàng. Tình ý của Tiểu Tịch với Vi Đào có thể thấy rõ từ vẻ căng thẳng của cô.
Vi Đào nắm tay Cố Tịch, “Dì nói rất đúng”. Anh thừa nhận rằng dì rất “linh”.
Dì thấy Vi Đào không chút bực bội nào thì gật gù khen ngợi, “Dì đã coi ngày sinh của hai đứa, Vi Đào mệnh có Thất Sát, nên làm việc rất hay gặp trở ngại”.
“Thất Sát?”, Cố Tịch lạ lùng hỏi, cái từ này vừa nghe đã thấy rất bất an.
“Người thuộc sao Thất Sát thường dũng mãnh vô địch, nhưng cũng rất dễ bồng bột manh động, rất cố chấp, dễ gặp kẻ tiểu nhân, hoạn nạn. Hơn nữa… rất dễ vướng phải một số thứ.” Nghe dì nói thế, Cố Tịch càng lo lắng, nhìn Vi Đào.
Vi Đào không nói gì, chỉ cười dịu dàng với cô, không sao.
“Sao này ám vào mệnh, trọng ở tự giải, khắc chế được sẽ dễ nổi danh, hóa giải được sẽ rất quý hóa.” Lời dì quá cao thâm, Cố Tịch không hiểu lắm, còn Vi Đào thì cười, anh hiểu.
“Dì à, chuyện cưới hỏi của tụi con phải hoãn là vì con có Thất Sát sao?”, anh đã hiểu, có lẽ đó chính là nguyên nhân quan trọng.
“Mệnh của con và Tiểu Tịch hơi xung khắc, nếu năm nay kết hôn có thể sẽ ảnh hưởng tới bố mẹ Tiểu Tịch.” Cố Tịch càng thấy lòng nặng hơn theo mỗi lời dì nói, thế… phải làm sao?
Vi Đào vẫn tỏ vẻ bình thản, không nhiều thay đổi, “Dì à, chắc dì có cách, phiền dì giúp con hóa giải bớt”, ánh mắt anh nhìn dì rất chắc chắn, tự tin.
Cố Tịch cũng vội vàng phụ họa, “Đúng thế, dì ơi, dì dạy tụi con đi”.
Dì nhìn họ, tỏ vẻ suy tư, “Dì cần tìm thầy hỏi thử. Nhưng Vi Đào phải chú ý, mấy tháng nay con sẽ gặp trộm cắp, phải cẩn thận”. Cố Tịch căng thẳng nắm tay Vi Đào, “Dì ơi, anh ấy sẽ gặp chuyện gì?”. Vẻ mặt dì nghiêm túc, “Phạm vào tiểu nhân”. Cố Tịch nhìn Vi Đào, càng lo âu hơn. Vi Đào vẫn tỏ ra bình tĩnh, “Về công việc ạ?”. Dì gật đầu, Vi Đào thật thông minh, rất dễ trao đổi.
Dì lại dặn dò vài việc rồi mới ra khỏi phòng. Cố Tịch thấy dì đi rồi thì nắm chặt tay Vi Đào, “Em lo cho anh quá”. Vi Đào lại nhẹ nhàng, “Ngốc, đừng lo”. Dì đã lên tiếng nhắc nhở thì đương nhiên anh sẽ đề phòng.
“Thất Sát… là gì?”, Cố Tịch chỉ thấy rất bất an, sự nghiêm