Tác giả: Quan Tựu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341702
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1702 lượt.
n tôi có “Hắc Dương giáo” hai người chuyên trừ bạo an dân, thậm chí làm hư cả học sinh giỏi trường A. Danh tiếng đúng là rất xấu, trường thể thao suýt chút nữa đã không nhận cô ấy vào trường học. Phi Ca và mẹ vội vàng chạy đến trường xin xỏ, không ngờ hiệu trưởng Dương đã trấn an thầy cô giáo trường thể thao kia, liên tục cam đoan học sinh Khương Cát Phi đã ăn năn hối lỗi, tương lai nhất định sẽ dốc hết sức lực để làm vẻ vang sự nghiệp thể dục thể thao của nước nhà. Đến lúc ấy, mấy thầy cô giáo đó mới bỏ qua, không đuổi Phi Ca ra khỏi trường nữa.
Vì vậy, hiệu trưởng Dương là ân nhân của tôi và Phi Ca. Mấy năm gần đây, hai bọn tôi chỉ đi thăm thầy được hai lần, vì lúc còn là học sinh nghịch ngợm quá, khi lớn lên nghĩ lại cảm thấy rất xấu hổ, nên không thể nghênh ngang quay về trường xưa để bị thầy cô cũ “nêu gương” xấu cho đám hậu sinh: “Đó là hai nữ sinh ngổ ngáo nhất trường chúng ta trong mười năm trở lại đây. Trong ba năm học, thầy cô của cả trường này chưa có được mấy ngày ngủ yên, hai học sinh này giống như một cơn ác mộng của nghiệp giáo viên. Vậy mà vẫn còn không biết ngượng quay lại trường!”
Thời gian thấm thoát trôi qua, cảnh còn người mất. Những học trò năm đó luôn gây rối đánh nhau bây giờ có tương lai xán lạn, còn thầy hiệu trưởng cũ những năm cuối đời lại có số phận bi thảm. Đúng là ở hiền mà chẳng gặp lành, khiến người ta không khỏi thở dài.
Sau khi cúp máy, trong lòng vẫn lo lắng, tôi gõ bàn ngồi đợi cuộc gọi của một người, nhưng đợi từ chín giờ đến mười giờ điện thoại vẫn lặng im. Điện thoại của Khang Tử Huyền còn chưa đến, cuộc gọi của mẹ tôi đã đến trước.
“Con trai của một vị giáo sư Hoa kiều trong trường dượng Alan hai ngày nữa sẽ đến thành phố A công tác. Cậu ta không hiểu tiếng Trung lắm, con đi đón đi!”
“Mẹ, người ta đến mà không dẫn phiên dịch theo à? Còn cần con làm gì?”
“Mẹ đây bảo con đón thì cứ đón đi, nói nhiều thế để làm gì hả?” Mẹ tôi lại gầm thét như sư tử Hà Đông: “Còn nữa, người ta có phải người nước ngoài đâu, mẹ gặp rồi, rõ ràng là tóc đen da vàng, ngoài cái giọng có chút Mỹ ra, phong vị Trung Quốc vẫn còn đầy đủ. Mẹ nói cho con biết, anh chàng này rất thành đạt, nhân phẩm cũng tốt. Anh ta tốt nghiệp ở Đại học Princeton[1'> đấy, hơi thấp một chút nhưng rất có phong cách. Mẹ vừa nhìn đã thấy thích cậu ta ngay.”
[1'> Đại học tư thục toạ lạc ở Princeton, New Jersey, Hoa Kỳ. Đây là viện đại học xếp thứ tư trong các trường và viện đại học cổ xưa ở Hoa Kỳ và là một trong tám trường thuộc Ivy League.
“Nếu đã thích như vậy thì mẹ đá dượng Alan đi là được rồi. Dù sao mẹ cũng trẻ lâu, có sức quyến rũ mê hồn mà, đi tiêm thêm mấy mũi thuốc chống nhăn nữa là anh chàng người Mỹ kia sẽ thích mẹ ngay.”
“Phương Lượng lượng, mày bớt xỉa xói mẹ đi! Đừng cho rằng mẹ mày ở cách vạn dặm thì mày có thể thoải mái an nhàn. Nói cho mày biết, không có cửa đâu! Lần này mày phải đi, không muốn cũng phải đi!”
“Mẹ, dạo này con bận lắm, không có thời gian. Nếu không con tìm một người bạn đi đón hộ được không?”
“Phương Lượng Lượng, con giả ngốc phải không? Sao con không nghĩ xem, hai đứa mà thành đôi, hai mẹ con ta không phải cách xa thế này. Con xem mẹ ở cái thành phố Seattle[2'> quỷ quái này chẳng quen biết ai, lại còn một năm bốn mùa mưa, nhớ con gái chỉ có thể gọi điện thoại, nửa đêm động một chút là rơi nước mắt. Mẹ cô đơn, trống trải lắm!”
[2'> Thành phố ở vùng Tây Bắc Thái Bình Dương của Hoa Kỳ.
“Mẹ, những lời mẹ nói dượng Alan nghe thấy làm sao chịu được?”
“Mẹ không quan tâm ông ta có chịu nổi hay không. Mẹ hỏi con, Phương Lượng Lượng, nếu con không lấy chồng rồi sang đây, con muốn để mẹ phải chịu đựng thế nào? Để mẹ già cô đơn ở Mỹ sống nửa đời còn lại khổ sở nơi đất khách quê người à? Mẹ già đã nuôi con từ khi còn tè dầm đến lúc lớn khôn, con không định báo hiếu mẹ sao?”
“Mẹ, con không…”
“Ôi, con gái bất hiếu, cố tình làm bà mẹ này tức chết. Nuôi lớn thế thì có tác dụng gì? Lúc trước sao còn chui ra từ bàn giải phẫu để làm gì? Đồ bất hiếu! Ôi, người già neo đơn không nơi nương tựa! Con gái bất hiếu sinh ra mà làm gì, sớm biết thế này đã ném nó xuống cống cho rồi…”
Mẹ tôi khóc lóc thảm thiết bên kia điện thoại làm dượng Alan ngồi bên cứ hỏi han: “What’s wrong, honey, are you OK?[3'>”
[3'> Nghĩa là: Có chuyện gì thế, em yêu? Em có ổn không?
Tôi trợn tròn mắt, bị mẹ giày vò đến mức không còn kiên nhẫn nữa, nhưng chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào lại không muốn nói cho mẹ biết, mình là hoa đã có chủ. Theo cái tính nói một là hai của mẹ, chắc chắn nếu bây giờ tôi cúp máy, bà sẽ đặt ngay vé chuyến bay sớm nhất về nước, bà muốn có con rể đến phát điên rồi. Mẹ tôi giả vờ kêu gào khiến cho tôi cảm thấy chán nản, chỉ còn cách thất vọng đầu hàng: “Được rồi, mẹ yên tâm, Phương Lượng Lượng con là hiếu thuận nhất! Con đi gặp là được chứ gì, xin mẹ đừng kêu nữa, cẩn thẩn đừng để dượng Alan phát hiện ra mẹ không phải là thiên nga già phương Đông mà là bà chằn sư tử Hà Đông. Con đi ngủ đây, bye bye!”
“Ồ, đợi đã, mẹ còn chưa nói với con chuyến bay của Jush…”<