Tác giả: Quan Tựu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341704
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1704 lượt.
i nhìn thấy cậu nhóc 18 tuổi mà lại sợ hãi, có cảm giác xúc động muốn quay người bỏ chạy, nhưng chân lại dán chặt xuống đất, chỉ biết hoảng hốt nhìn cậu ta bước vượt dòng người. Sau đó khuôn mặt lạnh nhạt kiêu ngạo đó đứng cách tôi hai bước, giống như lần đầu tiên khi chúng tôi gặp mặt. Cậu ta ngẩng cao đầu, ngạo nghễ giống như một tiểu hoàng tử.
Trong lòng tôi chua xót. Trước mặt tôi lại là một Giang Ly lạnh lùng xa cách thuở ban đầu, còn một Giang Ly có thể cười tươi tỏa nắng, có thể lặng lẽ bộc lộ sự quan tâm đã bị tôi tự tay bóp chết. Tôi là kẻ có tội.
Dưới ánh mặt trời, khuôn mặt thanh tú của cậu ta càng nhợt nhạt, phần tóc trước trán bay bay theo làn gió nhẹ. Cậu ta nói: “Tôi ở đây đợi cô đã hai ngày rồi.”
“Vì sao lại là tôi? Tôi không tài nào nghĩ thông được. Cô có thể khai thác được gì ở tôi? Hay là cô có thể có được thứ gì từ nhà tôi?”
Cậu ta “hừ” một tiếng, sau đó cười lạnh lùng mang theo sự chế giễu của người trẻ tuổi. Những câu hỏi dồn của cậu ta khiến tôi cảm thấy nghẹt thở: “Tất cả mọi thứ về cô đều là giả đúng không? Tên, số điện thoại, địa chỉ nhà, còn cả câu chuyện bịa đặt cha mẹ ly hôn nữa. Ha ha, chung quy là tại tôi ngốc, tôi tin tất cả, tôi tin tất cả mọi lời nói dối của cô, cảnh sát Phương… Cô thật tài giỏi đấy!”
Cậu ta cười tàn nhẫn với tôi, còn giơ ngón tay giữa lên. Cả đời Phương Lượng Lượng tôi chưa bao giờ thấy bối rối như thế này, cũng không biết nên đáp lại thế nào. Từng từ cậu ta nói dường như đều là một cái tát mạnh khiến tôi cảm thấy ù tai.
“Giang Ly, tôi…” Tôi lúc này quẫn bách đến mức không tìm ra được từ ngữ thích hợp để biện bạch cho mình.
“Đừng, cô đừng nói! Tôi không quen cô, tôi chỉ quen Giản Mỹ Đạt. Vì vậy đừng gọi tên tôi, nghe thấy tên cô khiến tôi ghê tởm, thật sự ghê tởm!” Miệng cậu ta đầy những lời châm biếm: “Cảnh sát Phương gọi tên tôi, tôi sẽ sợ đấy. Tôi mới 18 tuổi, là một công dân tốt lúc nào cũng tuân thủ pháp luật, không đáng để cảnh sát Phương hao tổn tâm trí như vậy đâu.”
Tiến lại gần tôi một bước, cậu ta nheo đôi mắt lại, ánh mắt lạnh lùng u tối. Những lời tàn nhẫn cứ từng câu từng chữ thốt ra qua kẽ răng như rút hết sức lực của cậu ta: “Phương Lượng Lượng, sau này, đi được bao xa thì cút xa bấy nhiêu cho tôi!”
Ánh mắt của chàng trai bị tổn thương nhưng vẫn tỏ ra lạnh lùng tàn nhẫn ấy cứ vương vấn mãi trước mắt, tôi thẫn thờ dưới ánh mặt trời như người mất hồn, cảm thấy tất cả mọi niềm tin trong mình đang dần khô héo, cạn kiệt.
Giang Ly đi được vài bước đột nhiên quay lại: “Này!”
Tôi quay đầu một cách máy móc nhìn cậu ta, cậu ta nói: “Người đàn ông họ Khang đó là ai?”
Tôi khó khăn mấp máy môi: “Anh ấy là bạn trai tôi.”
“Quả nhiên là vậy!” Giang Ly khuôn mặt xanh mét gật gật đầu cười mỉa: “Quả nhiên chỉ có tôi là ngốc nhất! Ha ha, đáng cười lắm!”
“Không, không phải như vậy. Giang Ly, đừng nói như vậy, tất cả đều là lỗi của tôi, là tôi sai, tôi nên bị trừng phạt.” Không thể tiếp tục chịu đựng ánh mắt bi thương buồn bã của chàng trai đó, tôi gần như phát điên lên nắm lấy đuôi áo cậu ta khổ sở van xin: “Cậu cố gắng thi tốt kỳ thi cấp ba được không? Đừng vì bị tôi lừa dối mà suy nghĩ lung tung. Cứ coi như tôi là thứ cặn bã không đáng để cậu ghi hận trong lòng, cũng không đáng vì tôi mà hủy hoại tiền đồ của mình… Nếu không…” Tôi sẽ mặc cảm tội lỗi cả đời.
Hai má ướt nhèm, có thứ chất lỏng trong suốt rơi trên mu bàn tay tôi. Hóa ra tôi đã áy náy đến rơi nước mắt. Giang Ly lạnh lùng liếc nhìn tôi, không hề động lòng với những giọt nước mắt ấy rồi giật mạnh bàn tay đang kéo áo cậu ta: “Buông bàn tay bẩn thỉu của cô ra!”
Tôi từ từ buông tay, mặt cúi gầm xuống. Giọng nói trẻ trung của cậu thanh niên vang lên trên đầu tôi: “Dĩ nhiên tôi sẽ không vì loại người như cô mà làm lỡ mất tiền đồ của mình. Còn cô, cảnh sát Phương, cô đề cao bản thân quá đấy. Cho rằng tôi sẽ thích cô sao? Ha ha, không đi mà soi gương xem, bà cô già nếp nhăn sắp nổi hết lên rồi đấy!”
Tôi chìm đắm trong sự buồn bã. Trước khi bỏ đi, một giọng nói nhỏ thoáng bay tới làm chấn động tâm hồn tôi: “Phương Lượng Lượng, tôi sẽ không tha thứ cho cô. Không bao giờ!”
Chàng thanh niên càng chạy càng xa, bóng dáng mất hút ở góc phố. Đứng dưới ánh nắng chói chang, tôi chợt bừng tỉnh, đột nhiên không biết nên làm thế nào.
***
Buổi tối tôi hẹn Thạch Đầu và Đông Tử ra ngoài uống rượu giải sầu.
Thạch Đầu mang cả cô bạn gái học múa ba-lê của mình tới. Quả nhiên cô bé có lúm đồng tiền rất đáng yêu, mỗi khi cười, nét thông minh duyên dáng của cô ấy khiến người ta phải động lòng. Nhìn qua đúng là một cô gái đáng mến.
Đông Tử cứ buồn rười rượi, rõ ràng là đang có tâm sự. Hôm nay quay về Cục, tôi mới nghe được Lý Phóng kể về chuyện gia đình Đông Tử. Hóa ra anh chàng này bề ngoài nhìn lạc quan vô tư, thực ra gánh nặng gia đình rất lớn. Chứng bệnh thần kinh của mẹ cậu ta kéo dài đã nhiều năm nay mà chưa có chút tiến triển nào, trong nhà còn có bà ngoại lớn tuổi. Tuổi còn trẻ đã phải gánh trên vai nhiều trách nhiệm như vậy, Đông Tử chưa bao giờ than phiền