XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341711

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1711 lượt.

br>Tranh thủ “khoảng lặng” trước khi mẹ tiếp tục lảm nhảm, tôi dứt khoát cúp điện thoại, thở dài một cái. Yên tĩnh rồi, tự do rồi! Tôi trốn trong căn hộ nhỏ của mình bật ngọn đèn vàng, có thể tạm thời vứt bỏ những bộn bề nhân thế để hưởng chút bình yên an nhàn.
Giang Ly, lão Đàm, thầy hiệu trưởng, Đông Tử, những khuôn mặt đó lần lượt lướt qua trước mắt tôi. Tôi không thể không thừa nhận những lo lắng trong lòng vẫn chưa trấn áp được, lúc nào cũng chỉ chực bùng nổ. Những ngày gần đây, tôi luôn có dự cảm xấu.
Điện thoại lại kêu ầm ĩ, phá hỏng sự yên tĩnh ngắn ngủi. Tôi cau mày nhận máy, muốn kiềm chế lắm mà vẫn phải gào lên: “Mẹ không thể để con yên tĩnh một chút hay sao? Đã nhận lời gặp rồi, mẹ còn muốn thế nào nữa? Không phải con không lấy được chồng, mẹ gấp cái gì chứ?”
“Em phải gặp ai?” Trong điện thoại vang lên một giọng nam trầm ấm.
Tôi ngây ra, hối hận đến mức lặng lẽ tự tát vào mặt mình một cái.
“Hả, không… không gặp ai cả.” Tôi tròn mắt nói dối, liều chết giãy giụa.
Giọng nói giận dữ của Khang Tử Huyền làm tôi phát hoảng: “Phương Lượng Lượng, đến bây giờ mà em vẫn chưa chịu nói với mẹ chuyện của chúng ta phải không?”
“Chuyện gì của chúng ta?” Tôi ngoáy ngoáy tai, giả ngốc đến cùng.
“Chuyện gì của chúng ta?… Được lắm, em đi gặp người khác mà vẫn còn giả ngốc với anh. Vậy anh hỏi em, em không có anh cũng được đúng không?”
Tôi nghẹn lời, xem ra Khang Tử Huyền thực sự bị tôi chọc giận rồi. Tôi không ngốc, ai cũng đều muốn được nhận những lời hứa hẹn, dù chỉ là nói miệng thôi cũng đủ để người ta an tâm thêm phần nào. Anh cũng là một người đàn ông bình thường nên mong muốn có sự hứa hẹn đó là điều đương nhiên. Có một bài hát tên là Yêu anh khó nói nên lời, từ khi quen người đàn ông này, từ lạ lẫm rồi thành quen thuộc, tôi dần cảm nhận được cái gọi là sự ép buộc trong dịu dàng. Anh cứ từng bước dồn ép tôi, trưng ra cái tư thế của một con mèo đang chuẩn bị vờn chuột rồi chờ tôi tự chui đầu vào rọ. Tôi đã chạy, đã cãi nhau, đã cự tuyệt, sau đó để lạc luôn cả trái tim mình, mặc dù vẫn cảm thấy ngượng ngùng nhưng cũng dần chấp nhận sự thật không thể chối cãi đó được nữa. Nhưng bây giờ anh lại ép tôi chính miệng thừa nhận không thể thiếu anh, cũng chỉ mấy chữ đơn giản mà thôi, trong lòng tôi rõ ràng đang kêu gào: “Đúng, em không thể thiếu anh!”, nhưng những lời ấy cứ nghẹn lại ở cổ họng, vì muốn giữ lại cho mình một chút kiêu ngạo nên làm thế nào cũng không nôn ra được mấy lời ngọt ngào ấy.
Tút tút tút…
Có lẽ đợi mãi không thấy được câu trả lời vừa ý nên khi tôi bừng tỉnh thì người ấy đã cúp máy mất rồi. Nghe âm báo máy bận ngắn ngủi trong đêm vắng, tôi cảm thấy hụt hẫng trong lòng. Tôi vô cùng hối hận, rõ ràng là thứ mà mình đang nắm trong tay nhưng lại bất cẩn để nó vuột mất. Cũng chỉ có mấy chữ thôi, hạ mình một chút thì đã sao? Cũng chẳng làm sao cả, nhưng lúc hai người mới bắt đầu, ai là người cúi đầu trước thì sau này sẽ mãi mãi là người phải xuống nước trước. Tôi không nén được tiếng thở dài, cuối cùng là vẫn không cam tâm…
Ba ngày trôi qua, Khang Tử Huyền không hề gọi một cuộc điện thoại nào. Tôi không thể không lo lắng đứng ngồi không yên, mấy lần cầm điện thoại lên rồi lại đặt xuống, nghe thấy tiếng chuông điện thoại thì lập tức bắt máy, tim đập thình thịch. Nhưng lần nào cũng phải thất vọng vì đầu dây bên kia vẫn không phải là giọng nói trầm ấm đầy cuốn hút mà tôi mong chờ.
Khang Tử Huyền không gọi nhưng có rất nhiều người gọi điện thoại cho tôi.
Mẹ tôi nói: “Con gái à, Jush xem ảnh của con rồi, mẹ vui lắm. Biết sau khi xem ảnh xong cậu ta nói gì không? Cậu ta luôn dùng hai câu thành ngữ “hoa nhường nguyệt thẹn”, “chim sa cá lặn”. Tiếng Trung của anh chàng người Mỹ này đúng là rất tốt… Đương nhiên rồi, mẹ biết, dùng hai câu thành ngữ này với con đúng là thiệt thòi cho hai câu thành ngữ ấy, nhưng mẹ ghi nhận. Mẹ rất mong chúng ta được gặp nhau ở Seattle. Seattle tốt mà, có biển, bãi cát, những anh chàng đẹp trai, điều quan trọng nhất là ở đây có người mẹ thân yêu của con. Lượng Lượng, mẹ biết con nhớ mẹ, nhanh nhanh cùng Jush qua đây, coi như mẹ xin con đấy!”
Phi Ca nói: “Lượng Lượng, tên mọt sách Phương Dịch Hằng đụng mình ở thành phố C. Mẹ kiếp, bạn gái anh ta cũng theo đến đấy. Cứ như là bắt gian dâm ấy, cô ta mắng mình cướp bạn trai cô ta, mình nhổ vào. Bà đây mười năm nay chưa lung lay được con mọt sách ấy đã uất ức lắm rồi, lại còn bị con bé kiêu ngạo ấy lên lớp, tức điên lên mất. Mình quyết tâm tuyệt giao với anh ta, cắt đứt hoàn toàn. Lần này là thật đấy, mình sẽ không để ý đến con mọt sách ấy nữa, bà đây sẽ tuyệt giao với tên họ Phương! Tức chết mất, tức chết mất! Đúng là muốn tìm ai đó cho một trận…”
Đông Tử nói: “Sư tỷ, tên nhóc Giang Ly đó rất tốt. Nhưng có lẽ cậu ta đã đoán được hai chúng ta cùng hội nên chạm mặt cũng chẳng thèm nhìn em. Tuần sau, thi cấp ba chắc không vấn đề gì, kỳ thi thử cuối cùng thành tích của cậu ta cũng tiến bộ hơn trước kia, đứng thứ ba của khối đấy. Có lẽ cậu ta không bị ảnh hưởng gì, tập trung sức lực học hành, chỉ