Cưỡng Ép Cô Nàng Nằm Vùng Làm Vợ
Tác giả: Quan Tựu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341703
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1703 lượt.
trước mặt tôi, cứ ha ha cười như trẻ con.
Trước đây, tôi cảm thấy anh chàng nhát gan như chuột nhắt, hôm nay lại có một nhận thức hoàn toàn mới về cậu ta nên có chút kính nể. Xung quanh tôi có không ít những người kiên cường, có lẽ Giang Ly cũng có thể kiên cường đối diện với bóng tối trong bản chất con người, đến một ngày nào đó sẽ thấy mọi thứ trên đời này là vô thường. Tôi ngước nhìn ánh trăng sáng trên bầu trời, lúc này chỉ có thể tự an ủi bản thân.
Thạch Đầu vì chuyện hai hôm trước tôi và Phi Ca thành người nổi tiếng mà rất kích động, tiếp tôi hết ly này đến ly khác: “Đại ca à, em giận đấy. Hai người chẳng nghĩa khí gì hết, đi bắt kẻ xấu cũng không thèm gọi em, có còn coi Thạch Đầu em là huynh đệ nữa hay không?”
Một người đàn ông cứ kích động lên là nức nở nghẹn ngào, cô bạn gái nhìn thấy thái độ thất lễ của cậu ta sau khi uống rượu, trợn đôi mắt to tròn liên tiếp hỏi: “Thạch Lỗi, anh sao thế?”
Thạch Đầu quả thật đã rơi hai giọt nước mắt đàn ông, sau đó gỡ mắt kính xuống lấy tay áo lau lau, bĩu môi: “Các đại ca không cần anh, không coi anh là huynh đệ.”
Nói rồi, cậu ta lại bắt đầu nức nở lau tay áo, ồn ào đến mức khiến tôi đau đầu. Tôi vươn tay ra cốc vào đầu cậu ta, tên nhóc đau quá la oai oái, cô bạn gái nước mắt lưng tròng nhìn tôi, lộ vẻ nũng nịu trách móc.
Cầm ly bia uống cạn một hơi, tôi kiên nhẫn chỉ dạy: “Đã bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn còn muốn đánh nhau? Cậu cho rằng đây là mấy trò ẩu đả bát nháo hồi trung học sao, đều là băng nhóm tội phạm liều mạng cả đấy. Lần này tôi và Phi Ca suýt chút nữa thì mất mạng. Chuyện đó cả đời tôi không muốn lặp lại lần thứ hai. Tôi không đùa đâu, chúng ta càng có tuổi thì lại càng phải biết trân trọng cái mạng nhỏ bé của mình. Cậu có biết sống một cuộc đời tươi sáng chính là niềm hạnh phúc lớn nhất không, còn cái cảm giác nổi loạn, hưng phấn đó, khi học trung học chúng ta đã trải qua không ít rồi. Coi như tuổi nào làm việc ấy, phải hiểu đạo lý này, đừng lớn tiếng kêu gào nữa!”
Tôi dùng lời lẽ nghiêm khắc dọa cả ba người trẻ tuổi cùng ngây ra gật đầu lia lịa. Thật ra đạo lí này gần đây tôi cũng mới nhận ra. Lúc còn trẻ ít khi tỉnh táo, lúc trưởng thành ít khi hồ đồ, đi một ngày đàng học một sàng khôn, vừa chạy vừa yêu, đây có lẽ chính là chỗ thú vị trong cuộc sống.
Ăn được một lúc, Đông Tử xin phép lát nữa về trước để còn đi “tăng hai” cùng nhóm bạn. Cô bạn gái Thạch Đầu ngoan ngoãn ngồi bên cạnh bóc lạc cho cậu ta ăn, còn tôi và Thạch Đầu nói chuyện. Bây giờ cậu ta làm trong ngành giáo dục, thông tin cậu ta nghe ngóng được khá nhiều. Tôi yên lặng nghe cậu ta nói: “Đại ca, hiệu trưởng trường cấp ba cũ của chị họ Dương phải không?” Cậu ta lén lút nghiêng đầu sang chỗ tôi, vẫy tay: “Đại ca, ghé tai qua đây, em tiết lộ cho chị thông tin độc quyền.”
Vẫn biết rằng chuyện xấu thì chớ nên hóng hớt, nhưng nghe đến thông tin về thầy hiệu trưởng cũ kính yêu nhất của tôi, tôi do dự không biết nên nghe hay không. Nghĩ đi nghĩ lại, biết đâu ông ấy có chuyện vui, còn nếu gặp khó khăn không chừng tôi còn có thể giúp ông chia sẻ.
“Chuyện là thế này, thời gian trước một giám đốc trong khách sạn của bố em mới đi Ma Cao khảo sát, anh ta cũng là học sinh cũ của trường. Anh ta đã nhìn thấy hiệu trưởng Dương ở Ma Cao.”
“Hiệu trưởng Dương đi đánh bạc?”
“Không phải, đầu tiên anh giám đốc đó cũng nghĩ vậy. Sau đó anh ta nhìn thấy hiệu trưởng cũ tiều tụy ghê gớm nên mượn cớ đến hỏi thăm. Chị đoán xem thế nào?”
“Như thế nào?”
“Con trai hiệu trưởng Dương đến Ma Cao đánh bạc, nợ một khoản tiền lớn, sau đó không biết làm sao lại bị bọn xã hội đen bắt cóc sang Bangkok. Hiệu trưởng Dương chạy đến Ma Cao tóm trượt, đến người cũng không thấy đâu nữa rồi.”
Cảm thấy rất kỳ quặc, tôi im lặng nghe Thạch Đầu kể tiếp: “Anh giám đốc đó tìm người nghe ngóng, nghe đâu con trai thầy Dương thua mười triệu, còn mượn bọn cho vay nặng lãi, cứ lãi mẹ đẻ lãi con, sắp lên đến ba mươi triệu rồi. Ôi trời, đã mấy tháng trôi qua, không biết đã cứu được người về hay chưa, làm không tốt không chừng còn chết người nữa ấy chứ! Hiệu trưởng Quản của trường em nói lúc đi họp đã nhìn thấy hiệu trưởng Dương gầy đến không còn nhận ra hình người nữa, tóc rụng gần hết, chắc tại quá lao lực vì chuyện của con trai.”
Tôi nhấp ngụm rượu hỏi: “Anh giám đốc đó gặp hiệu trưởng Dương ở Ma Cao lúc nào?”
Thạch Đầu nhàn nhã châm một điếu thuốc, nhai nắm lạc cô bạn gái đưa cho, ngẫm lại một lúc: “Có lẽ vào khoảng tháng Hai, vừa đón tết xong. Em cũng chỉ nghe loáng thoáng lúc ngồi ăn tối với các anh em, không để ý cho lắm. Hôm nay nhắc lại, mới nhớ ra kể cho chị, dù sao thì cũng cách đây khá lâu, chắc mọi chuyện cũng đã giải quyết rồi.”
Tối muộn, tôi và Phi Ca buôn điện thoại, nhắc đến hiệu trưởng Dương. Phi Ca rất lo lắng nhưng cũng chẳng biết làm thế nào. Thời còn học cấp ba, cô ấy cũng là vị khách thường xuyên ghé thăm văn phòng hiệu trưởng. Lần cuối cùng tôi và cô ấy vì Thạch Đầu mà gây ra họa lớn đến mức giáo viên của mấy trường trung học xung quanh đều biết trường trung học hạng ba bọ