Tác giả: Quan Tựu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341710
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1710 lượt.
ề xe bus, từ xe bus nói đến bát canh đậu phụ mà nhà bên cạnh nấu. Bà không biết đâu, cháu nói chuyện còn công hiệu hơn cả thuốc ngủ nữa đấy! Mẹ nghe chuyện của cháu mà cứ như là đang nghe hát ru vậy, ngủ ngay lập tức. Lần sau bà cứ thử mà xem!”
Tôi gắp cho Vạn Thái quân một miếng đậu phụ cay, bà không giấu được vẻ mặt tươi cười: “Thần kỳ như vậy sao?”
“Đúng vậy ạ, thuốc ngủ nhãn hiệu Lượng Lượng, đảm bảo bà ngủ một mạch đến sáng!”
Trong lúc nói chuyện, điện thoại của bà vang lên. Vừa nhìn một cái, Vạn Thái quân cười “ha ha” nói với tôi: “Là tên nhóc kia gọi đấy.”
Người phụ nữ ấy mặt mày hồng hào, giọng nói nghiêm khắc ngày thường cũng nhẹ nhàng hơn: “Alô, A Khang à? Bà ngoại đang ăn cơm với Một Đồng…”
Khóe miệng tôi run run. Trên đường đến đây nói chuyện vui với bà ngoại, sau đó tôi gọi bà là “Hoa Tiên Tử”, bà gọi tôi là “Một Đồng”. Không ngờ bây giờ người phụ nữ ấy lại còn bêu xấu tôi trước mặt Khang Tử Huyền.
“Nó là ai ấy à? Để bà bảo nó nghe điện thoại, cháu sẽ biết là ai ngay thôi.” Bà ngoại nháy mắt đưa điện thoại cho tôi, tôi tặng lại cho bà ánh mắt đầy ai oán “chẳng có chút nghĩa khí nào cả”.
“Alô, xin chào!” Giọng nói trầm ấm cuốn hút của Khang Tử Huyền phía bên kia vang lên. Hai ngày nay anh ta không ở trong thành phố này, nhưng tối vẫn gọi điện thoại về kiểm tra. Nếu biết tôi tự rước họa vào thân, ngay đến cái mạng nhỏ này suýt chút nữa cũng chẳng giữ nổi, anh ta mà không băm vằm tôi ra thì đã không phải là Khang Tử Huyền. Dù sao cũng vừa mới bị bà ngoại giáo huấn rồi, tôi không muốn lại bị anh ta lên lớp tiếp. Tôi nổi hứng muốn trêu đùa, bóp mũi hắng giọng học mấy cô nàng được cưng chiều ỏn ẻn nói: “Alo, anh Tử Huyền, còn nhớ em không? Em là Một Đồng thanh mai trúc mã của anh đây.”
Phía bên kia im lặng một lúc, sau đó người đàn ông cười phá lên: “Dĩ nhiên là anh nhớ rồi, em gái Lượng Lượng!”
Tôi chán nản bỏ tay xuống, giọng nói phụng phịu: “Chẳng vui gì cả, sao lần nào anh cũng không chịu phối hợp giả ngốc một chút hả?”
“Được, để lần sau đi! Em đang ở cùng bà ngoại đấy à? Tại sao bà lại gọi em là Một Đồng thế?”
Nghĩ đến cái tên Một Đồng đáng xấu hổ kia, tôi đau thương suýt khóc. Tôi kêu lên ấm ức: “Khang Tử Huyền, Hoa Tiên Tử nhà anh nói em chỉ đáng giá một đồng, làm tổn thương em quá. Hoa Tiên Tử nhà anh ỷ thế ức hiếp người, anh phải giúp em đòi lại công bằng! Lúc về anh phải trịnh trọng nói cho bà biết, tốt xấu gì em cũng đáng giá hai đồng!”
Nghe tôi nói chuyện, bà ngoại ngồi đối diện cười khanh khách. Tiếng Khang Tử Huyền sang sảng cười ở bên kia truyền đến, anh ta nói: “Được, lúc về anh sẽ nói cho Hoa Tiên Tử nhà anh biết, em là bảo bối của anh, em là vô giá.”
Hiếm khi nói được mấy câu hoa mỹ như thế, Khang Tử Huyền khiến tôi đột nhiên cảm thấy ấm áp trong lòng. Tôi ngập ngừng không biết nên nói gì, đành cúi đầu ấp úng: “Anh về sớm một chút… Thế này… em nhớ anh!”
Tôi thật sự thấy nhớ anh ta. Lúc nguy hiểm ngàn cân treo sợi tóc, tôi đã nghĩ đến việc sẽ không bao giờ được nhìn thấy anh ta nữa. Nửa đêm giật mình sợ hãi, tôi chỉ mong được trốn trong vòm ngực luôn khiến người ta an tâm ấy. Người đàn ông đó khiến tôi bình tĩnh suy nghĩ về tương lai, tương lai của tôi và anh ta. Tôi nhận ra tôi muốn bảo vệ bản thân mình thật tốt, không muốn mình bị thương. Tôi nghĩ mình sẽ không dẫm lên vết xe đổ của ba mà bỏ đi một mình, để lại người yêu thương sống trên cuộc đời này trong thương tiếc. Cứ nghĩ đến mấy ngày trước có thể sẽ phải âm dương cách biệt, trái tim tôi đau nhói. Thì ra tình yêu mãnh liệt là một cảm xúc sâu sắc khó quên như vậy đấy!
Vì sao lại là tôi?
Sáng thứ hai, tôi trốn ở nhà không đến trường. Lần này tôi gây họa làm lộ thân phận khiến lão Đàm tức gần chết. Mặc dù tôi không phải gián điệp chuyên trách, nhưng sau này có chỗ nào cần dùng chắc chắc không thể trông cậy vào tôi rồi. Lão Đàm gần đây rất nóng tính, từ nội dung cuộc điện thoại nghe trộm ở nhà Giang Ly, sự nghi ngờ về Giang Viễn Long cơ bản đã được loại trừ. Hơn nữa gần đây vợ ông ta đã bán mảnh đất cất giữ lúc trước, giải quyết hoàn cảnh khó khăn của công ty, tình hình tài chính cũng thông suốt.
Những sắp xếp tỉ mỉ của lão Đàm không thu được kết quả gì, manh mối lại tiếp tục bị cắt đứt, chẳng trách lão mắng tôi té tát, còn bắt tôi thứ ba quay về Cục một chuyến. Tôi dù rất ức chế cũng không dám cãi lại, đau khổ cúp điện thoại.
Chiều thứ hai, tôi tiễn Nghê Sa lên tàu. Cô ấy định rời xa thành phố A – thành phố của mơ ước này quay về quê hương của cô ấy để làm lại cuộc đời. Tôi ôm chặt cô ấy, chúc cô ấy sớm bắt đầu một cuộc sống mới.
Buổi tối, ăn tạm chút đồ lót dạ xong, tôi gọi điện cho Khang Tử Huyền nhưng anh rất bận, nói chuyện với tôi được năm phút đã cúp máy. Tôi nằm trên ghế sô pha, bốn bề tĩnh lặng nhưng trong lòng vẫn không yên, cảm giác sắp xảy ra chuyện lớn nhưng lại hoàn toàn không biết là chuyện gì, chỉ thấy không thể yên tâm được.
Tim tôi đập thình thịch, là Giang Ly.
Một người 24 tuổ