The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341935

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1935 lượt.

ông ai lên tiếng. Kỳ thật, Tu Dĩnh rất muốn mở miệng, chỉ là sợ vừa lên tiếng lại khóc mà thôi.
“Em đi rồi, anh sẽ nhớ em chứ?” Lúc sắp vào thị trấn, Tu Dĩnh mới hỏi một câu như thế.
“Nhớ, cả tim đều nhớ, giờ đã bắt đầu nhớ rồi.” Hùng Khải lái xe, vẻ mặt rất nặng nề khiến người ta có cảm giác bức bách.
Nếu đổi lại là ngày thường, nhất định Tu Dĩnh sẽ nghĩ anh trở nên ngọt ngào như thế lúc nào nhưng giờ này phút này, cô biết đó là do cảm xúc của anh bộc phát, nó là tiếng lòng của anh bởi vì lúc anh nói, miệng không hề cười, vẻ mặt nặng nề như thế.
Trong thị trấn thật ra cũng chẳng có gì. Hùng Khải đề nghị đi thị trấn mua đồ chẳng qua là muốn ở cùng Tu Dĩnh nhiều thêm một chút. Nếu muốn mua đồ, thành phố X mới có nhiều đồ để mua. Có điều Hùng Khải không rành thành phố X lắm, ngay cả mình cũng không rành sao dẫn Tu Dĩnh đi dạo được? Nhưng thị trấn nhỏ này thì không giống, có lúc được nghỉ cuối tuần, anh sẽ đi thị trấn mua ít đồ… đồ dùng cần thiết. Tuy trong doanh trại cũng có nhưng mắc hơn, với lại có khi không cẩn thận còn mua nhầm hàng giả, còn như vì sao có hàng giả, Hùng Khải không muốn nói.
Hùng Khải dừng xe trước siêu thị Liên Hoa Thế Kỷ lớn nhất thị trấn, lấy vé giữ xe xong cùng Tu Dĩnh đi vào siêu thị.
Siêu thị rất lớn, trên dưới có hai tầng, ngoài ra còn có tầng hầm nữa, chủ yếu là để xe. Nếu lần đầu tới quả thật không biết trên giá để hàng có cái gì nữa. Khi đầu Tu Dĩnh đang quay mòng mòng thì Hùng Khải nhẹ nhàng cầm tay cô, trao cho cô một cái nhìn dịu dàng.
Hai người đi tới khu đồ ăn vặt trước. Hùng Khải mua cho cô rất nhiều thứ, cả đống túi lớn túi nhỏ. Anh giải thích là, lúc bay lỡ có buồn chán thì lấy đồ ăn giết thời gian. Tu Dĩnh cười cười, đâu phải ngồi tàu, máy bay chỉ hai giờ là tới, lấy đâu ra thời gian mà ăn vặt cho đỡ nhàm, có điều con gái đều thích ăn linh tinh, chỉ là cô kêu anh mua ít lại.
Lại đi tới khu bán ly tách, cô tưởng anh muốn mua cho cô, lại nghe anh nói: “Định mua một cái cốc giữ ấm, chất lượng tốt một chút. Trong bộ đội không có đồ giữ ấm, trời bắt đầu vào đông rồi, nửa đêm thức giấc toàn phải uống nước lạnh.” Anh lẩm bẩm một hồi làm cô đau lòng, liền nghiêm chỉnh chọn một cái cốc giữ ấm cho anh, cuối cùng chọn một cái cỡ vừa. Loại này cô đã dùng qua, chất lượng không tệ nên mới lựa cho Hùng Khải.
Đi ngang khu đồ trang sức, Tu Dĩnh không kềm lòng được dừng lại, có rất nhiều nhẫn. Cô không phải người thích những thứ ngoài thân nhưng nhẫn không những là đồ trang sức, còn đại biểu cho kết hôn và việc mừng. Có điều lúc nhìn tới giá tiền, chân mày cô hơi nhăn lại. Nhẫn này giá quá mắc, lấy tiền lương eo hẹp của Hùng Khải chắc chắn mua không nổi. Cái rẻ nhất cũng trên một vạn, mắc hơn thì khỏi cần nói. Đồ xa xỉ như vậy, đợi kiếm được nhiều tiền rồi hẵng nói đi. Tuy nghĩ thì nghĩ thế nhưng mắt vẫn không tự chủ nhìn mấy cái nhẫn, trong lòng than thở một tiếng, cắn răng bỏ đi.
Lại mua thêm một mớ đồ. Lúc trả tiền, Tu Dĩnh móc ví ra, bị Hùng Khải ngăn lại, anh nói nhỏ: “Anh trả.” Nói không nhiều nhưng ánh mắt rất kiên quyết làm cô có cảm giác nếu cô nhất quyết trả tiền, anh sẽ tổn thương chăng? Nghĩ bụng, được rồi, để anh trả đi, sau này tìm cách mua gì đó cho anh.
Ra tới xe, Hùng Khải chất hết đồ vào cốp, lúc này đã gần giữa trưa. Anh dẫn cô vào một quán cơm. Quán cơm không lớn nhưng rất ấm cúng, sạch sẽ, chỗ ngồi cạnh cửa sổ, nhìn xuyên qua cửa kính ra ngoài, lại nhìn thấy rất nhiều đôi tình nhân nắm tay nhau trên đường, sao tình nhân nhiều thế?
Hùng Khải không biết Tu Dĩnh thích ăn gì nhưng từng nghe cô nói thích ăn rau, anh vẫn nhớ kỹ. Lần này chọn toàn rau, đồ ăn thanh đạm. Có điều anh thích ăn thịt, thích uống rượu, cả bàn đồ ăn không có món nào anh thích, toàn gọi cho Tu Dĩnh. Tu Dĩnh không biết điều này, ăn rất ngon lành. Anh ngồi đối diện, mỉm cười nhìn cô ăn, bản thân thì chẳng buồn động đũa, mãi đến khi cô hỏi “anh không ăn sao?” anh mới cầm chén lên ăn mấy miếng.
Bọn họ đi dạo thêm vài chỗ mới lái xe tới thành phố X, bấy giờ đã hơn 3 giờ chiều. Từ thị trấn tới thành phố X, lái xe nhanh thì chừng hơn tiếng là tới nhưng sân bay còn phải làm thủ tục vào cổng, thế nên đến sớm một chút. Vào sân bay phải đi vòng, tới được phi trường đã gần 6 giờ, Hùng Khải nói: “Anh đi làm thủ tục vào cửa cho em.” Nhưng Tu Dĩnh nhất định đòi đi cùng, Hùng Khải lại không nỡ để cô xếp hàng mệt mỏi, nói ngon nói ngọt cô mới chịu ngồi trên ghế ở khu chờ bay đợi anh.
Cách thời gian cất cánh còn hơn một giờ, Hùng Khải ôm cô hỏi: “Mệt không?”
“Không mệt.” Có anh bên cạnh sao mệt được chứ?
Hùng Khải đau lòng vuốt ve khuôn mặt xinh xắn của cô: “Đều do anh, em mới phải ngàn dặm xa xôi bôn ba đến đây.”
“Đừng nói thế, em cam tâm tình nguyện đến gặp anh. Vì người mình yêu, giày vò một chút trên đường đi có đáng gì? Em đang nghĩ, lần sau không biết chừng nào mới gặp nhau đây.” Tu Dĩnh nói thật, vì người mình yêu làm gì cũng vui vẻ cả.
Hùng Khải ôm cô vào lòng, hôn lên trán cô nói: “Lần sau, anh xin nghỉ sẽ đi thăm em, không để em vất vả đường xa thế này nữ