pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341919

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1919 lượt.

công ty, cũng coi như là phòng bảo vệ bởi vì hai phòng này nằm chung một căn, quản lý cũng cùng một người, nghe nói là cha vợ của quản đốc.
“Dĩnh Dĩnh, không phải là của bạn trai cậu viết đấy chứ?” Mới đầu Lỗ Lỗ tưởng Phương Thành là bạn trai Tu Dĩnh, sau mới biết người ta có bạn trai khác.
Tiểu Hùng? Tu Dĩnh lẩm bẩm tự hỏi, có khả năng sao? Bây giờ cả tin nhắn điện thoại anh cũng không trả lời cô, có khả năng viết thư sao? Tuy nghĩ vậy, nhưng đến hết giờ làm, cô vẫn tới phòng thường trực.
Giây phút mở thư ra, Tu Dĩnh sững sờ, thật sự là thư của Tiểu Hùng. Cô đếm thử, mười mấy lá, nét chữ trên thư rất cứng cáp. Tim cô đột nhiên đập thình thịch, tay hơi run rẩy, không dám mở thư ra, không dám nhìn nội dung trong đó.
Đang đứng ở cửa công ty nên cô càng không dám mở ra đọc. Giờ tan tầm, đồng nghiệp ra ra vào vào rất đông, ai cũng tò mò nhìn cô khiến cô rất ngại.
“Tu Dĩnh.” Có người gọi cô.
Tu Dĩnh hấp tấp nhét thư vào giỏ, ngẩng đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, lại đối diện với một đôi mắt đang cười, cô giật mình.






Thư Tình 2
“Tu Dĩnh.” Có người gọi cô, cô vừa ngẩng đầu liền sửng sốt.
Là Phương Thành, anh ta ngồi chống chân trên xe mô tô, mặc đồ thể thao xanh nhạt, giỏ xe bỏ một quả bóng rổ, vừa nhìn là biết từ sân vận động về.
“Sao lại là anh?” Thấy anh ta, Tu Dĩnh rất ngạc nhiên, cô không ngờ anh ta lại xuất hiện ở đây.
“Vừa từ sân bóng rổ về, đi ngang qua công ty em, muốn xem thử em tan làm chưa.” Phương Thành đáp rất gãy gọn, không dài dòng lôi thôi tí nào.
“Tôi đã quen rồi, nếu bắt không được xe bus thì tôi đi taxi.” Nói rồi, Tu Dĩnh lướt qua anh ta, định đi đến trạm đón xe bus.
Lúc này một chiếc Audi màu đen dừng lại cạnh cô, cửa xe hạ xuống, một cái đầu đàn ông thò ra, gọi: “Dĩnh Dĩnh.”
Lúc ấy Tu Dĩnh đang cúi đầu, không phát hiện chiếc xe đó, nghe tiếng gọi cô giật mình ngẩng đầu lên, thấy gương mặt đeo kính đen của ông Tu: “Ba?”, cô nhìn chung quanh, nói nhỏ “Không phải con nói ba đừng đến chỗ con làm rồi sao?”
Lúc Tu Dĩnh tìm được công việc này, cô đã quy ước với ba, ông không được đến công ty tìm cô, không thể để người khác biết cô là con gái của chủ tịch công ty Quang Nguyên. Cô không mua xe, cũng không lái xe, giống như những đồng nghiệp bình thường khác, mỗi ngày đều ngồi xe bus đi làm, bởi vì cô không muốn người khác biết bối cảnh hùng hậu của mình. Muốn được thanh tịnh thì nên hồ đồ một chút, Tu Dĩnh cảnh cáo mình như thế.
Bây giờ đột nhiên thấy ba xuất hiện trước cửa công ty, cô không khỏi kinh ngạc, nên mới hỏi vặn ông bằng lời lẽ không mấy lễ phép như thế.
“Ba còn tưởng là đằng nào con cũng sắp bị đuổi, cần gì đắn đo nhiều thế.”
Nói rồi ông Tu tháo kính xuống, liếc mắt thấy Phương Thành đứng cách đó không xa bèn xuống xe đi tới chỗ Phương Thành, nhìn Phương Thành càng thêm soi mói: “Cậu nhóc, cậu ở đâu tới?”
Phương Thành không biết ông chú trước mặt là ai. Có điều vừa nãy thấy ông ta và Tu Dĩnh thân mật như thế, trong lòng anh có hơi đau, chẳng lẽ Tu Dĩnh và ông chú này có quan hệ bí mật gì đó không dám nói với ai?
“Nè, nhóc con, cậu không biết lễ phép à, tôi đang hỏi cậu đấy? Cậu có phải đang theo đuổi Dĩnh Dĩnh nhà tôi không? Nói cho cậu biết, muốn theo Dĩnh Dĩnh nhà tôi phải qua cửa của tôi trước.” Ông Tu nói chuyện không nể mặt chút nào.
Tu Dĩnh đỏ mặt, tức anh ách nói: “Ba, ba nói lung tung gì thế? Con và Phương Thành chỉ là bạn bình thường, ba nghĩ bậy gì vậy?”
Một chữ “ba” của Tu Dĩnh làm vẻ mặt căng thẳng của Phương Thành giãn ra, thì ra ông chú này là ba của Tu Dĩnh, anh còn cho là quan hệ bất thường nữa.
Nhưng đột nhiên gặp ba Tu Dĩnh, ít nhiều gì anh cũng khẩn trương, xuống mô tô, đứng nghiêm đưa tay lên ngang mày chào ông Tu, hô: “Bác trai, chào bác.”
Kiểu chào của lính bất ngờ này khiến ông Tu giật mình, nheo mắt nghiêm túc đánh giá Phương Thành một lượt, không ngừng gật đầu: “Cậu là bộ đội à? Không tệ không tệ, thằng nhóc cậu nhìn rất có tinh thần. Cậu giữ chức gì trong bộ đội thế?”
“Ba, có ai đi hỏi như ba không, ba không biết mất mặt à, mau về thôi.” Tu Dĩnh kéo ba, nói với Phương Thành, “Ngại quá, chắc ba tôi uống nhiều quá, tôi đưa ông về.”
Phương Thành lại mỉm cười nói: “Cháu là kỹ thuật viên ở sở nghiên cứu XX, bây giờ là phó tiểu đoàn trưởng, trợ lý thiết kế.”
“Khoa học gia à? Không tệ không tệ, không dễ dàng gì, Dĩnh Dĩnh, con bé này…” Ông Tu đang định nói gì đó, bị Tu Dĩnh trừng mắt liền thụt vòi.
Tu Dĩnh phục ba mình rồi, mẹ sốt ruột muốn gả cô đi đã đủ lắm rồi, sao cả ba cũng thế? Cô thực sự không hiểu, cũng rất bực bội ông Tu ghép đôi bừa bãi, bèn nói: “Về nhà thôi, con và Phương Thành không phải như ba nghĩ, bọn con chỉ là bạn bè bình thường.” Nói rồi kéo ông Tu lên xe.
Sau lưng, Phương Thành nhìn hai cha con không chớp mắt, mỉm cười khe khẽ.
Trong xe, Tu Dĩnh tức giận trừng ông Tu: “Ba, sao ba cứ ghép bừa thế?”
“Thằng bé đó không phải bạn trai con à?” Ông Tu tỏ vẻ vô tội.
Tu Dĩnh dằn cơn giận t