Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341927

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1927 lượt.

rong lòng xuống, nói: “Con nói anh ta là bạn trai con lúc nào? Con đã nói bọn con chỉ là bạn bình thường rồi, ba còn đi hỏi đơn vị công tác của anh ta làm gì, không biết mất mặt sao?”
“Bạn bình thường cũng có thể trở thành bạn trai mà, ba thấy thằng bé ấy thích con.” Ông Tu lại đoán mò.
“Không có khả năng.” Tu Dĩnh chối phắt không cần suy nghĩ.
“Vì sao không thể, chẳng lẽ con có tình yêu khác?” Ông Tu không chịu thôi, thái độ không hỏi cho ra kết quả thề không dừng tay.
Tuy Tu Dĩnh rất muốn chối nhưng cuối cùng vẫn không chịu thua kém mà gật đầu. Chuyện này sớm muộn gì cũng để ba mẹ biết, vậy thì nói thôi, dù sao mẹ cũng biết cô yêu đương rồi.
“Là ai? Thằng ranh nào bắt cóc tim con gái ba?” Lúc ông Tu nói câu này, vẻ mặt khá đáng yêu, giống như bảo bối gì đó bị người ta giành mất.
“Anh ấy cũng là bộ đội, tên là Tiểu Hùng.” Tu Dĩnh đáp ngắn gọn.
“Nó xuất sắc không?” Ông Tu không cam lòng khi bị người ta giành kẹo, giọng có vẻ rầu rĩ.
“Xuất sắc, Tiểu Hùng là người đàn ông xuất sắc nhất thế giới.” Trong lòng cô, không ai sánh được với Tiểu Hùng, không có người đàn ông nào có thể khiến cô động lòng, chỉ có Tiểu Hùng của cô.
Ông Tu im lặng, vẻ mặt cười đùa vừa nãy với Phương Thành không còn nữa, cuối cùng ông nói: “Hôm nào đó dẫn nó về nhà đi.”
Tu Dĩnh biết, ba thương cô như vậy nhất định sẽ cho phép cô và Tiểu Hùng yêu nhau. Chỉ có mẹ, quả thật là vấn đề nan giải, cô đành đáp: “Dạ, đợi anh ấy nghỉ phép, con dẫn anh ấy về nhà nhưng ba mẹ không được bắt nạt anh ấy.”
Về đến nhà đã là nửa giờ sau. Nội thành luôn kẹt xe, giờ tan tầm chính là cao điểm kẹt xe, xe chạy như ốc sên bò, may mà rốt cuộc cũng về được tới nhà.
Vừa về tới nhà, Tu Dĩnh không kịp chờ ăn cơm xong mới xem mà chạy như bay vào phòng, bắt đầu mở thư Tiểu Hùng ra đọc. Hơn mười lá thư kín mít chữ, muốn chật cứng giỏ xách của cô.
Thư Tiểu Hùng viết rất chân thành, từng câu từng chữ đều đầy ắp yêu thương. Trái tim Tu Dĩnh trào dâng cảm xúc mãnh liệt, cuộn lên từng đợt.
Trong thư, Tiểu Hùng nói rất rõ ràng. Điện thoại của anh đột nhiên bị tịch thu, không liên lạc được với cô, điện thoại thẻ thì luôn có người giành, đành phải viết thư nói cho cô biết. Từng lá từng lá, bộc bạch nỗi nhớ nhung đau khổ, nỗi nhớ đó giống như nước mực lan ra trong nước, từ từ quấn lấy lòng Tu Dĩnh.
Vì sao trước đó cô lại không tin anh, cho là anh đối với cô hai lòng, thậm chí không thèm gửi tin hỏi thăm chị Mai Nhạc, cứ như vậy mà hiểu lầm Tiểu Hùng, nghĩ anh tệ hại không chịu nổi như thế, cảm giác mình có lỗi với chân tình của Tiểu Hùng. Trong tình cảnh cô nghĩ rằng anh thay lòng, hóa ra anh đang ở trong hoàn cảnh ác liệt như vậy, thế mà vẫn rút thời giờ ra viết thư cho cô, mình nghi oan cho Tiểu Hùng như thế là không đúng.
Đọc thư một lần lại một lần, nước mắt đong đầy nhưng tim thì ấm áp. Trong đó một lá thư viết:
Tu Dĩnh, cục cưng của anh.
Thấy thư như gặp người!
Anh không biết viết chữ nghĩa bay bướm, cũng không biết viết thư tình xúc động lòng người, nhưng em là người con gái đầu tiên khiến anh lúc ăn lúc ngủ đều nhớ, cũng là người con gái đầu tiên anh viết thư cho.
Bên ngoài, các binh sĩ đang hô hào, lần nữa chứng minh lúc này huấn luyện căng thẳng cỡ nào, mà anh không lâu nữa sẽ có một trận chiến cam go, đi sâu vào rừng, bắt đầu cuộc khảo nghiệm sinh tồn nơi hoang dã. Yêu một người con gái, liền muốn từng giây từng phút đặt cô ấy trong lòng. Nhưng anh chẳng những muốn đặt em trong lòng, còn muốn đặt em trong túi anh. Để trong lòng là đương nhiên rồi, nhưng bận lên thì có lẽ thời gian để nhớ em cũng chẳng có, anh muốn bỏ em trong túi anh, như vậy mặc kệ là lúc huấn luyện, ăn uống hay là lúc ngủ, bất kể giờ phút nào anh cũng có thể ôm em, nghe tiếng tim em đập.
Cục cưng, em ở nơi xa có khỏe không? Có nhớ anh không, Tiểu Hùng nhớ em lắm. Em là động lực để anh huấn luyện, chỉ cần nghĩ tới em, cả người anh lại có sức mạnh.
Binh lính bên ngoài đang gọi, anh phải đi huấn luyện rồi, nhớ em lắm cục cưng. Lúc này lòng Tiểu Hùng của em đã theo lá thư này bay đi thật xa, cùng em gặp mặt trong không trung rồi, em có cảm thấy thế không?

Hình như thư bị ngắt giữa chừng, Tu Dĩnh đọc mà nước mắt tuôn rơi. Tiểu Hùng này bình thường đâu giỏi ăn nói chứ, có thể viết được thư tình buồn nôn như vậy. Cô nghẹn ngào đọc tiếp:
Cục cưng, anh lại về rồi. Huấn luyện lần này vất vả quá, đại đội trưởng nói lần sát hạch này không giống bình thường, là thủ trưởng cấp cao muốn kiểm tra. Nếu lần này anh thuận lợi thông qua, rất có khả năng anh sẽ được thăng cấp. Nếu anh được thăng cấp, cục cưng có thích không? Có vui không? Cục cưng, anh rất muốn nhanh kết thúc cuộc sát hạch này, có thể nhanh chóng xin nghỉ đi thăm em, đây là chuyện anh muốn làm nhất.

Mặt sau còn rất nhiều nhưng thư bị nước mắt Tu Dĩnh làm ướt nhòe hết. Người ít khóc như cô, sau khi quen Tiểu Hùng lại luôn muốn khóc một cách khó hiểu, nước mắt giống như không đáng một xu, hở ra là lăn xuống.
“Dĩnh Dĩnh, con trốn trong phòng làm gì đó? Không ăn cơm à?”