Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341916

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1916 lượt.

lót lòng, cho dù không đỡ đói thì cũng đỡ khát. Có lúc nhìn thấy thú nhỏ, bọn họ sẽ dùng báng súng đập chết, tuy phải ăn sống, một kiểu giày vò mất nhân tính nhưng vẫn đỡ đói.
Hùng Khải trải qua khảo nghiệm thế này nhiều lắm rồi nên không để tâm. Mới đầu các chiến sĩ không cách nào chịu được, từ từ dưới sự dẫn dắt của Hùng Khải cũng vượt qua được.
Chỉ cần vượt qua cánh rừng này, trước mặt sẽ là điểm sát hạch cuối cùng, chỉ còn vài giờ ngắn ngủi, thắng lợi đang ở trước mắt, sao không khiến người ta nhảy nhót cho được?
Cách điểm tập kết càng lúc càng gần, chỉ còn vài bước nữa. Phía trước, sĩ quan sát hạch đã đứng ở vạch mốc.
Nhưng trong lúc này, thường thường ở thời điểm bạn buông lỏng nhất, nguy hiểm thường thường càng dễ xuất hiện.
Lúc bọn họ vượt qua một khoảng rừng, trên một cái cây, một con rắn độc từ từ trượt xuống, thân rắn màu nâu, đầu dẹt, một con rắn mắt kính.
Khi bọn họ vượt qua cánh rừng đó, qua gốc cây kia, con rắn có lẽ cảm nhận được có nguy hiểm, đột nhiên nhè một chiến sĩ mà cắn.
Hùng Khải phản ứng thật nhanh, vừa đẩy cậu lính kia ra thì cùng lúc, anh dùng báng súng nện lên đầu rắn nhưng bắp chân anh vẫn bị nó cắn một miếng.
“Không xong rồi, trung đội trưởng bị rắn cắn rồi.” Có cậu lính gào lên.
Đầu rắn bị đập bẹp dí nhưng Hùng Khải bị cắn khá nặng. Tuy lúc đó độc tính không nặng bởi anh phản ứng kịp thời song trên bắp chân vẫn để lại dấu răng.
Nháy mắt, Hùng Khải cảm thấy hô hấp dồn dập.
“Trung đội trưởng, anh bị rắn cắn?” Chiến sĩ vừa thấy Hùng Khải bị cắn đều hoảng lên. Có người thậm chí mắt còn đỏ hoe.
Đội phó tối mặt, nói: “Mọi người đừng ồn, làm trung đội trưởng phân tâm.” Nói rồi anh lấy điện thoại vô tuyến giắt ở thắt lưng.
“Đừng sợ, không sao đâu.” Hùng Khải an ủi các cậu lính trẻ nhưng cảm giác nặng nề càng lúc càng mãnh liệt.
Con rắn mắt kính này thuộc nhóm có nọc độc hỗn hợp. Chung quanh miệng vết cắn sưng đỏ đau nhức, phạm vi lan rộng rất nhanh, máu chảy không nhiều nhưng biến thành màu đen nhanh chóng. Chung quanh miệng vết cắn có máu phồng rộp lên. Triệu chứng trúng độc toàn thân sau khi bị cắn sẽ xuất hiện sau 26 tiếng, thông thường sẽ cảm thấy mệt mỏi buồn ngủ, nôn mửa, rét run, nuốt vào khó khăn, ngôn ngữ cản trở, tim đập thất thường.
Tình huống như thế, Hùng Khải biết hết bởi không phải anh tham gia khảo nghiệm dã ngoại sinh tồn lần đầu. Thế nên anh biết bị rắn cắn thì phải xử lý ra sao.
Anh rút thắt lưng da ra, dùng sức siết chặt bắp chân bị thương, sau đó rút dao quân dụng, rạch một đường lên vết cắn, nặn thịt ép máu độc ra.
Bộ đội trong lúc đi dã ngoại sinh tồn, gặp phải rắn độc là chuyện thường. Trong tình huống bình thường mọi người đều có biện pháp cấp cứu, có điều đó chỉ là tạm thời, chủ yếu là phải tiêm huyết thanh kháng nọc rắn mắt kính. Hiện tại việc anh cần làm là ngăn chặn thời gian nọc rắn lan ra, tranh thủ thời gian để tiêm huyết thanh. Nhưng anh vẫn cảm thấy choáng váng, hô hấp khó khăn.
Cùng lúc Hùng Khải ép độc ra thì đội phó cũng đã liên lạc được với đại đội trưởng, nói vào vô tuyến: “Báo cáo đại đội trưởng, trung đội trưởng Hùng bị rắn mắt kính cắn, xin chi viện.”






Gọi Điện Thoại
Lần này Tu Dĩnh bị thương, nói nặng thì cũng không nặng lắm nhưng nói không nặng chút nào thì, da sưng đỏ, phồng rộp, nổi mụn nước, đối với phụ nữ ưa đẹp mà nói là rất nghiêm trọng. May mà lúc đó có đồng nghiệp biết cách sơ cứu kịp thời, xối rất nhiều nước lên vết thương nên cảm giác đau nhức giảm đi. Vì mức độ sưng phù rất nghiêm trọng nên lúc đến bệnh viện, bác sĩ nói may mà lúc ấy xử lý kịp thời mới không làm vết thương nặng thêm, cũng không bị rộp nước trên diện rộng, chỉ có một vết nho nhỏ, đối với Tu Dĩnh mà nói là chuyện may mắn nhất rồi. Quan trọng nhất là, lúc tách café rớt xuống, theo phản xạ cô rụt chân lại nên tuy nóng nhưng diện tích phỏng không lớn.
Tu Dĩnh ở bệnh viện sơ cứu xong, muốn đi về làm tiếp nhưng ông bà Tu nói sao cũng không đồng ý. Bà Tu nói: “Da dẻ con gái là quan trọng nhất. Cho dù chỉ là da chân cũng quan trọng như nhau, mùa hè con cũng không thể cứ mang giày sandal được chứ?” Ông Tu nói: “Nhà này không thiếu chút tiền con đi làm, nếu vì lý do này mà bị đuổi, ba nuôi con.” Song Tu Dĩnh có suy nghĩ riêng, công ty này tuy chẳng phải trùm đứng đầu gì trong giới địa ốc nhưng cô làm bao nhiêu năm, cũng có tình cảm, không thể vì chân bị thương mà không đi làm. Có điều lúc đó lãnh đạo cũng nói, cho phép cô nghỉ mấy ngày, đợi lành lặn đã, bộ dạng cô bây giờ đi làm cũng không tiện.
Vì chân bị phỏng, Phương Thành bộc lộ sự quan tâm quá mức. Tuy nói, là con gái, trong lòng luôn khao khát được người khác quan tâm nhưng cô muốn người đàn ông cô yêu lo lắng cho mình mà không phải là người đàn ông đang theo đuổi cô.
Lúc ở bệnh viện, Phương Thành nhận được tin lập tức chạy tới. Lúc đó có đồng nghiệp ở đó, ông Tu bà Tu cũng có mặt. Anh ta biểu hiện không khác gì bạn trai, có đồng nghiệp lén hỏi cô: “Bạn trai cậu hả?”
“Cái nà


pacman, rainbows, and roller s