Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341917
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1917 lượt.
quanh đi quẩn lại cũng chỉ có chừng đó.
Nhìn bộ dạng tức giận sốt ruột của anh, rốt cuộc Tu Dĩnh không nhịn được phì cười thành tiếng.
“Em cười cái gì? Có gì mà buồn cười hả?” Hùng Khải cau mày nhưng mặt sưng lên nên mỗi động tác này thôi cũng đã rất khó khăn.
Tu Dĩnh đau xót cũng không nỡ chọc anh nữa, nhào vào lòng anh thì thầm: “Ngốc quá, nếu em không làm vậy anh sẽ tỉnh dậy ư? Anh có biết không, nhìn anh mê man như thế em nóng ruột cỡ nào. Thế mà em gọi hoài anh vẫn không tỉnh nên mới nghĩ nếu làm anh ghen, biết đâu anh sẽ tỉnh lại.”
“Vậy em muốn bỏ anh là giả? Em cố ý chọc tức anh?” Hùng Khải còn không dám chắc.
Tu Dĩnh tức điên, đấm vào ngực anh: “Đáng ghét, nếu em không cần anh thật còn ngàn dặm xa xôi đáp máy bay qua đây chỉ để nói một tiếng bỏ anh sao?”
“Ui da, em mưu sát chồng à.” Cô đấm làm mặt Hùng Khải biến sắc, đau đớn rên lên.
Tu Dĩnh hoảng hồn, cô biết bây giờ anh cực kỳ yếu. Tuy vừa rồi chỉ đấm nhẹ một cái nhưng nhìn bộ dạng anh đau đớn như thế, nhất định đã làm anh bị thương vội vàng ôm anh nôn nóng hỏi: “Đau thật ư? Mau, mau lên giường nằm, em đi gọi bác sĩ.”
Cô dìu anh định đi về giường, lại tinh mắt phát hiện khóe môi anh nhếch lên, lúc này mới biết mình bị lừa, lại đấm vào ngực anh nhưng không dám đánh thật, miệng mắng: “Đáng ghét, anh gạt em.”
“Cục cưng của anh đáng yêu quá.” Cô vừa định giãy ra, anh đã dùng sức ôm cô, môi thừa cơ lấn tới.
Thật ngọt, thật thơm! Lâu lắm không được hôn cục cưng của anh như thế, nụ hôn này có cảm giác như đất hạn lâu ngày đột nhiên có trận mưa rào tưới tắm.
Hôn, là chất xúc tác tình cảm, mặc kệ hai người mâu thuẫn cãi cọ nghiêm trọng cỡ nào, chỉ cần một nụ hôn có thể xóa tan mọi oán hận trong lòng, huống chi là giữa hai người yêu nhau, trong lòng chỉ có yêu.
Hôn môi, có thể bức ra tất cả tình cảm, có thể khiến tình cảm của hai người yêu nhau phát triển thêm một cung bậc, nhảy vọt lên một nấc mới.
Hùng Khải nhẹ nhàng hôn Tu Dĩnh, giống như đang hôn một báu vật, sợ làm vỡ nó.
Đầu lưỡi, dịu dàng trêu chọc mọi giác quan nhạy cảm trong miệng Tu Dĩnh, chọc ghẹo từng dây thần kinh trong miệng cô, khiến cô khẽ rên lên một tiếng thoải mái.
“Tiểu Hùng…” Tu Dĩnh nỉ non.
Hùng Khải ôm càng chặt hơn, hận không thể vùi cô vào trong thân thể mình. Cô gái xinh đẹp trí tuệ này, là bảo bối anh yêu nhất đời, mãi mãi, mãi mãi yêu cô không thấy đủ.
“Ưm…” Tu Dĩnh buồn bực khẽ rên.
Hùng Khải lại không phát hiện, vẫn hôn cô từng chút một, một cánh tay dùng sức kéo cô dán vào người anh, tay còn lại đỡ lấy gáy cô, hôn thật sâu, lưỡi và lưỡi chơi đùa, ép ra tất cả ham muốn của cô.
“Ôi…” Tiếng rên của Tu Dĩnh lớn dần.
Đang chuẩn bị buông tha môi cô, di dời trận địa, Hùng Khải phát hiện thanh âm của cô có gì đó không ổn. Không phải tiếng rên do vui sướng mà là đau đớn, lật đật buông cô ra lại thấy Tu Dĩnh nhăn mày nhăn mặt ráng nhịn đau, anh hoảng hồn hỏi cô: “Cục cưng, sao vậy?”
“Chân…” Thật tình Tu Dĩnh cũng chẳng muốn phá ngang thời điểm nồng nàn thế này nhưng chân cô đau quá, lúc cả người cô áp sát vào anh không biết đã đụng cái gì, chân cô đau muốn nứt ra.
Lúc này Hùng Khải mới nhìn thấy bàn chân sưng tấy đỏ bừng của cô, còn có máu thấm ra bên ngoài lớp băng, làm gì không hoảng, anh lo lắng hỏi: “Chuyện gì thế này? Sao chân em lại sưng như thế?”
Tu Dĩnh đau quá đã không nói thành tiếng được rồi, chỉ biết lắc đầu, nước mắt lăn dài trên má.
Ghen Tị
Chân Tu Dĩnh bị thương còn đi thăm anh, nói không cảm động là nói láo nhưng Hùng Khải đau lòng nhiều hơn. Chân Tu Dĩnh bị thương còn nặng hơn tưởng tượng, nghe cô nói cô gần như bị café nóng hắt lên chân cùng thời điểm anh bị rắn cắn, chẳng lẽ là cảm ứng tâm linh sao?
Trước đó anh cũng có nghe qua chuyện cảm ứng tâm linh này, trên ti vi cũng thường hay bắt gặp những pha như thế nhưng thực tế chưa từng xảy ra. Bây giờ nghe Tu Dĩnh nói, lúc đó trong lòng tự dưng bồn chồn, trượt tay không cầm vững tách café, café nóng mới hắt lên chân cô. Nghe cô tả qua loa anh biết cô không muốn anh khổ sở nhưng nhìn cô nhăn mặt vì đau, muốn không đau lòng thật khó.
Anh nghe cô nói, lúc đó cô kịp thời rụt chân lại nên vết bỏng không lớn. Dù là thế thì mức độ bỏng của chân cô vẫn rất nghiêm trọng hơn anh nghĩ. Anh bị rắn cắn, sưng phù thậm chí “ngủ say”, anh đều không cảm thấy có gì nghiêm trọng, sinh tồn ở ngoài đã thành thói quen rồi, tình huống như vậy sẽ xảy ra bất cứ lúc nào nên sẽ có biện pháp xử trí kịp thời nhưng tình trạng nguy hiểm của Tu Dĩnh khi đó lại khiến anh đau thắt lòng.
“Sao lại tới thăm anh, bị thương thế này rồi cũng không biết ở nhà dưỡng thương cho khỏe, đi xa như vậy, hành hạ cỡ nào.” Anh không nhịn được, buột miệng.
“Sợ, sợ ba em có cái nhìn không tốt với anh, sau đó không cho em lấy anh.” Hùng Khải thành thật đáp.
“Ai nói muốn lấy anh hả?” Tu Dĩnh nhướng mày “Anh tính đổi cách cầu hôn đấy à?”
“Em không lấy anh thì lấy ai? Lấy cái tên họ Phương gì đó hả?” Vừa nhắc đế