Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341912
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1912 lượt.
n họ Phương, Hùng Khải hận ngứa răng, nếu không phải tại gã đó, anh cũng không sơ sẩy cha vợ tương lai, đắc tội với cha vợ, thù này tính hết lên người thằng ranh ấy.
“Em lấy ai, bây giờ còn chưa nghĩ kỹ đâu.” Nhìn bộ dạng ghen tuông của anh, Tu Dĩnh cực kỳ vui sướng.
Hùng Khải nóng nảy, gương mặt sưng phù giật giật vì tức giận, anh ôm cô ngang ngạnh: “Em là của anh, ai cũng đừng hòng giành khỏi tay anh.”
“Vậy phải xem anh có thật lòng với em không. Nếu sau này anh phụ lòng em, hoặc là không tốt với em dù chỉ một chút, em đi lấy người khác.” Cô vui chết đi nhưng miệng vẫn chọc anh.
“Em dám! Em mà dám lấy người khác, anh… anh…” Hùng Khải nhe nanh múa vuốt.
“Anh làm sao?” Tu Dĩnh vặn lại.
Hùng Khải ôm cô chặt cứng, sau đó “hung dữ” nói: “Anh sẽ trói em trên giường, sau đó trừng phạt suốt ngày suốt đêm, đến khi nào em ngoan mới thôi.”
Đầu tiên Tu Dĩnh nhìn anh rất nghiêm trang, kế đó không nhịn được phì cười.
“Em cười cái gì? Nghiêm chỉnh chút coi, bây giờ anh đang nói chuyện đàng hoàng với em đó.”
Tu Dĩnh nhịn cười nói: “Được rồi, em nghiêm chỉnh lắng nghe, không cười.” Nhưng khóe miệng rúm ró đã bán đứng cô, cô nhịn cười khá vất vả.
Hùng Khải than nhỏ một tiếng: “Em thích cười thì cứ cười đi, anh nhìn em nhịn cười cũng đau lòng. Cục cưng, anh yêu em! Em xinh đẹp, lại giỏi giang như vậy, có người theo đuổi em cũng là chuyện bình thường. Anh không có khả năng ngăn cản người ta theo đuổi em được, nhưng… anh đau lòng, chỗ này rất đau, rất đau.” Hùng Khải chỉ vào ngực mình, nét mặt trở nên khổ sở.
Khoảnh khắc này, tình cảm nồng nàn trong lòng Tu Dĩnh cũng dâng trào, ôm lấy anh nói: “Em sẽ không rời khỏi anh, mặc kệ ai ngăn cản cũng không đi, trừ phi anh không cần em trước.”
“Sao anh có thể buông em ra, cả đời này anh thương em còn không hết.” Hùng Khải thề, không cần biết tương lai ra sao, chỉ cần làm theo cảm giác của mình.
Hai người cứ vậy mà ôm nhau, không ai nói chuyện, chỉ có nhịp đập của hai trái tim. Lúc ông Tu và đại đội trưởng Tiếu bước vào, hai người vẫn đang trong tư thế ôm nhau, không có động tác thân mật nào khác.
Thấy họ vào, cả hai theo phản xạ đẩy đối phương ra. Hùng Khải rất xấu hổ, ho khẽ mấy tiếng. Tu Dĩnh cúi đầu, mặt đỏ ửng, bộ dáng thẹn thùng làm người ta không nỡ chọc ghẹo cô.
Đại đội trưởng cười hề hề nói ăn cơm được rồi. Thật tình ông không muốn đi quấy rầy đôi tình nhân này nhưng sắp tới giữa trưa rồi, không thể không phá ngang được.
Ông Tu không thèm nói tiếng nào, lạnh lùng nhìn Tu Dĩnh và Hùng Khải. Sắc mặt rất khó coi, ai nhìn cũng không biết lúc này ông đang nghĩ gì.
Hùng Khải hết sức căng thẳng, thấy ông Tu xuất hiện anh không biết nên mở miệng thế nào, chỉ biết khẩn trương nắm lấy tay Tu Dĩnh, lòng bàn tay toàn mồ hôi, không tới một lát đã làm tay Tu Dĩnh ướt theo.
“Tiểu Hùng, đây là ba em, người đứng đầu gia đình, bộ trưởng tài chính.” Tu Dĩnh phát hiện Tiểu Hùng căng thẳng, còn đổ mồ hôi nên mới nói bằng cái giọng nhẹ nhàng bâng quơ như thế, hi vọng có thể giảm bớt lo lắng cho anh.
Hùng Khải đứng dậy nói “Chào chú, con là Hùng Khải, chú có thể gọi con là Tiểu Hùng. Con là bạn trai Dĩnh Dĩnh…” Anh cố gắng để giọng nói của mình có vẻ bình tĩnh song vẫn ngắc nga ngắc ngứ, để lộ cảm xúc bất an lo sợ của anh.
“Cậu cũng oai gớm nhỉ.” Ông Tu bỗng dưng buông một câu.
Hùng Khải ngây ra, không biết nên đáp sao lại nghe ông Tu nói: “Chân con gái tôi bị thương thế này, vì đi thăm cậu mà bất chấp cái chân đau, cậu có biết như vậy sẽ làm hỏng chân nó không?”
Ông Tu tức thật đấy. Con gái bất chấp tất cả nhất định đi thăm cậu chàng trước mặt, ông khuyên sao cũng không nghe. Vậy cũng được đi, nhưng thằng nhãi này còn làm Dĩnh Dĩnh khóc một đêm, dọc đường đi vừa khóc vừa lo lắng, cứ nghĩ thế là ông xót con, không thể tha thứ cho thằng nhãi này được.
“Không biết cậu giở trò gì để con gái tôi yêu cậu như thế nữa.” Ông Tu lại bồi thêm một câu, không lớn tiếng lắm nhưng cũng đủ để mọi người nghe được.
“Ba, ba nói gì thế? Ba mà nói bừa nữa, con giận đấy.” Tu Dĩnh tức giận thái độ của ba. Trước đó không phải nói được sao, nói sẽ chấp nhận Tiểu Hùng, nhưng sao nhìn thấy Tiểu Hùng thì lại phản pháo? “Đừng nói anh ấy là bạn trai con, cho dù chỉ là bạn bè bình thường, bị thương như vậy ba cũng nên quan tâm một chút mà.” Thật không chịu nổi cái giọng đó của ba.
Hùng Khải giật giật tay cô, lại nói với ông Tu: “Chú, là lỗi của cháu. Dĩnh Dĩnh bị thương như thế còn bắt cô ấy đi thăm, cháu thật có lỗi với Dĩnh Dĩnh, chú muốn mắng cứ mắng cháu, đừng trách Dĩnh Dĩnh.”
Cảnh này lọt hết vào mắt đại đội trưởng và Mai Nhạc, hai người cũng sốt ruột. Mai Nhạc vội nói: “Chú Tu, chuyện này đều trách ông Tiếu nhà cháu. Lúc đó Tiểu Hùng hôn mê, không biết gì hết, do ông Tiếu tự quyết định nói cho Tiểu Tu hay. Xin lỗi, chú Tu, muốn trách thì trách vợ chồng cháu.”
“Đúng đúng, tại tôi suy nghĩ không chu đáo, không ngờ Tiểu Tu cũng bị thương, chuyện này phải trách tôi.” Đại đội trưởng cũng nói.
Sắc mặt ông Tu vẫn khó coi nhưng không nói thêm nữa