Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341914

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1914 lượt.

?” Bà Tu ngồi bật dậy, nhìn ông.
Ông Tu lại nói: “Tôi biết gì đâu, chỉ là thấy mấy ngày nay Dĩnh Dĩnh buồn khổ như thế. Tôi không muốn con có áp lực lớn. Thật ra tôi cũng rất thích cậu Tiểu Phương đó, tính thành thật, lại có triển vọng nhưng hình như Dĩnh Dĩnh không thích cậu ta, nên…”
“Ông thì biết cái gì. Tình cảm có thể bồi dưỡng. Ngày mai tôi phải gọi điện thoại cho Tiểu Phương, bảo cậu ta năng đến nhà mình chơi với Dĩnh Dĩnh, phát triển tình cảm.” Có vẻ như bà Tu đã có chủ định, ai nói gì cũng vô dụng.
Ông Tu không nói nữa, thở dài nằm xuống ngủ tiếp song trong đầu lại hiện ra dáng vẻ kinh hoàng thất thố của Tu Dĩnh. Trước đó Tu Dĩnh nói với ông rất nhiều chuyện, nói cho ông biết chuyện cô và Tiểu Hùng, kể cả chuyện hai người làm sao quen biết. Từ giọng điệu của cô, còn có cảnh cô khóc lóc thảm thiết, ông biết tình cảm con ông dành cho chàng trai gọi là Tiểu Hùng kia, không ai thay thế được.
“Ba, con yêu Tiểu Hùng, con không thể mất đi anh ấy, đời này con chỉ biết có một mình anh ấy thôi.”
Bộ dạng con gái như vậy làm ông nhớ đến tình yêu của vợ chồng ông năm xưa. Lúc đó vợ ông cũng nói với ông như thế. Trải qua bao nhiều ghập ghềnh mưa gió, vợ vẫn luôn ở bên ông, vì thế tình cảm ông dành cho bà ngoài yêu còn có cảm kích.
“Yên tâm, ba đi cùng con. Không được từ chối ba, ba thật sự đau lòng cho con.” Chân con gái bị thương khiến ông không yên tâm để một mình cô chạy đến nơi xa xôi như vậy tìm Tiểu Hùng. Thế nên bất kể thế nào ông đều muốn đi chung với con, tiện thể nhìn xem con rể tương lai ra sao, người có thể khiến con gái ông chấm trúng.
Nói không ghen tị là giả. Con gái vẫn luôn là bảo bối tâm can của ông, tự dưng con trưởng thành, trong lòng có thêm một thằng đàn ông, ít nhiều gì ông không thích nghi được, mặc dù cuối cùng con gái cũng phải lấy chồng. Nên nhất định ông phải đi xem thử, cậu ta giỏi giang cỡ nào. Nếu thật sự là một chàng trai tài giỏi, vậy ông cũng yên tâm giao con cho cậu ta, bằng không, không đời nào ông gả con cho một người đàn ông gì cũng không được.
Cùng con đi thành phố X, chuyện này không thể để bà xã biết. Ông quá rành ý nghĩ muốn can thiệp chuyện hôn nhân của con gái của bà rồi nên chuyện này để ông quyết định là đủ. Giống như hôm qua con nói “Ba, con sợ mẹ sẽ ngăn cản con và Tiểu Hùng yêu nhau nên con mới không dám nói cho mẹ biết. Với quan điểm của mẹ, Tiểu Hùng không thích hợp mang lại hạnh phúc cho con.”
Thật ra ông rất muốn nói với con, mẹ nó năm đó cũng dũng cảm đi theo ông như thế. Chỉ là tuổi ngày càng lớn, đối với việc kén chồng cho con có lẽ hơi cực đoan nhưng xuất phát từ tấm lòng thương con mà ra.
“Ba, nếu mẹ biết có phải sẽ phản đối chúng ta đến thành phố X không?” Tu Dĩnh đã hỏi ông như thế.
Ông đã nói với con: “Ba sẽ không để mẹ con biết, lần này ba quyết định đứng về phe con.”
Ông nói thế và cũng làm như thế. Máy bay cất cánh hơn 7 giờ sáng nên hơn 6 giờ ông đã gọi con dậy đi. Lúc ra cửa bà Tu hỏi: “Đi đâu sớm vậy?”
“Anh có người bạn chữa bỏng rất giỏi nên muốn dẫn Dĩnh Dĩnh tới khám xem sao.”
Có ông Tu yểm trợ, Tu Dĩnh thuận lợi thoát khỏi camera bà Tu.
Trên máy bay, khoảng cách với thành phố X càng gần, Tu Dĩnh càng lo âu. Lòng cô sớm đã bay đến bên người Tiểu Hùng, vừa nghĩ đến thương tích của anh, chuyện anh hôn mê bất tỉnh là cô không cầm được nước mắt. Cô cứ siết chặt nắm tay, khống chế bản thân đừng lo lắng, liên tục cảnh cáo mình, đại đội trưởng lừa cô, Tiểu Hùng không bị thương nặng đến mức đó. Cho dù vậy tim cô vẫn không ngừng run rẩy, cô thật sự sợ hãi.
Lúc này, ông Tu lẳng lặng nắm lấy bàn tay đang siết chặt của con gái, nói khẽ: “Yên tâm đi, cậu ấy sẽ không sao. Con qua tới sẽ nhìn thấy Tiểu Hùng mạnh khỏe đón con.” Tuy an ủi con như vậy nhưng ông biết khả năng này không lớn.
Tu Dĩnh từ từ buông lỏng tay, nhìn ông Tu cười: “Ba, con nhất định sẽ kiên cường đối mặt, lần này tới con nhất định sẽ gọi anh ấy dậy.”
Có thể không? Thật sự có thể sao? Cô hỏi lòng mình hết lần này đến lần khác, thật sự cô có thể gọi Tiểu Hùng dậy được không? Cô không biết mình làm được đến mức đó không nhưng bây giờ cô lo âu nặng trĩu, trách nhiệm của cô không phải chỉ là đi thăm anh, mà còn phải đánh thức anh dậy.
Tiểu Hùng! Tiểu Hùng! Anh cảm nhận được không? Em tới thăm anh rồi, nhất định anh phải tỉnh lại nhé! Cô ở trong lòng thâm tình gọi khẽ.






Tình Kêu Gọi
Hai tiếng đồng hồ sau, cha con ông Tu đã đến sân bay Bạch Vân thành phố X, từ sân bay đến bệnh viện quân y địa phương còn phải đổi xe mấy lượt. Nghĩ đến chuyện tốn công sức đổi xe, chân mày ông Tu cứ nhăn tít lại, chỉ vì nhìn thấy Tu Dĩnh lo lắng nên ông mới không nói ra bất mãn trong lòng mà thôi.
Đến bệnh viện, mọi người đều sửng sốt. Không ai ngờ Tu Dĩnh đến thật, đặc biệt là khi nhìn thấy chân cô bị thương lại càng cảm động. Lúc đó ở bệnh viện, ngoài vợ chồng đại đội trưởng Tiếu còn có hai chiến sĩ, là đồng đội của Tiểu Hùng, thấy Tu Dĩnh đều kinh ngạc không để đâu cho hết.


Pair of Vintage Old School Fru