Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341918

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1918 lượt.

i không kềm được mà bật khóc, cảm giác lạnh buốt từ trong ra ngoài, còn lo sợ thế này khiến cô không sao bình tĩnh suy nghĩ được.
Cô khóc nức nở trong phòng làm ba mẹ ở ngoài giật mình, ông Tu đi vào hỏi cô có chuyện gì? Chân đau còn chơi vi tính làm gì, Tu Dĩnh nhào vào lòng ba nói: “Ba, con làm sao bây giờ? Làm sao đây?”
“Sao vậy con? Ai chọc Dĩnh Dĩnh của ba đau lòng thế này?” Ông Tu hoảng hốt, ôm lấy cô vỗ về.
Tu Dĩnh gì cũng không nói, chỉ khóc nức nở, lúc này lòng cô rối như tơ vò, không lên tiếng được.
“Rốt cuộc là làm sao? Con nói xem nào?” Ông Tu nóng cả ruột.
“Anh ấy bị thương rồi, làm sao giờ?”
“Ai? Ai bị thương?”
“Tiểu Hùng, anh ấy bị rắn cắn, đại đội trưởng nói bị không nhẹ. Ba, con muốn đi thăm anh ấy.”
Phản ứng đầu tiên của ông Tu là ngăn cản: “Không được, chân con còn bị thương mà, ba không đồng ý.”
“Chân con bị không nặng, có thể đi được. Nhưng nếu Tiểu Hùng không tỉnh lại, cả đời này con sẽ hận bản thân mình. Ba, con muốn gặp anh ấy, nhất định phải gặp anh ấy.” Tu Dĩnh cũng rất kiên quyết, mắt sưng đỏ vì khóc.
Ông Tu nhíu mày nghĩ ngợi, lúc này mới đồng ý: “Được, sáng mai ba đưa con đi. Con đi một mình ba không yên tâm, không được cãi…”






Đi Thăm
Đại đội trưởng Tiếu gác điện thoại xuống, bất đắc dĩ thở dài. Ông không biết mình làm vậy đúng hay sai, bởi vì trong lòng ông không chắc chắn, liệu Tu Dĩnh có đến thăm Tiểu Hùng hay không.
“Anh nói với Tiểu Tu rồi?” Mai Nhạc nhích lại gần hỏi.
Đại đội trưởng Tiếu nhìn Tiểu Hùng hôn mê trên giường, lòng rất bất an. Người đàn ông hào sảng này, bây giờ mặt ủ mày ê, ông nói: “Chuyện này không thể không nói với Tiểu Tu. Mặc kệ kết quả có làm ảnh hưởng đến tình cảm của cả hai hay không, anh vẫn phải nói. Một là biết đâu gọi Tiểu Hùng tỉnh lại được, hai là cũng có thể thử thách tình cảm hai người một chút. Nếu cô ấy không đến, có lẽ tình cảm hai người đã đến hồi kết thúc.”
Mai Nhạc lại không đồng ý với cách nói của ông: “Chuyện này, thật sự anh không thể nói với Tiểu Tu. Em tin tình cảm Tiểu Tu dành cho Tiểu Hùng là thật, làm như thế sẽ khiến cô bé ngốc ấy lo lắng. Có lẽ sẽ đạt được mục đích anh nói nhưng em không hi vọng nhìn thấy cảnh Tiểu Tu khóc lóc đau khổ vì Tiểu Hùng.
“Bỏ anh đi, anh không hợp với em.” Tiểu Hùng nói lạnh như băng, không chút ấm áp.
Tu Dĩnh nhào qua ôm anh gào lên: “Không, em không muốn bỏ anh, anh không thể ác độc mà bỏ em như thế. Mặc kệ anh bị thương hay bị bệnh, em đều ở cạnh anh.”
Nhưng Tiểu Hùng lại muốn đẩy cô ra, chỉ nói một câu: “Anh phải đi rồi, đi tới một nơi rất xa, đừng tìm anh nữa…”
Nói gì Tu Dĩnh cũng không đồng ý, trong mơ khóc lóc không ngừng, nắm chắt lấy áo anh sống chết gì cũng không buông. Lúc này bên tai cô vang lên giọng nói: “Dĩnh Dĩnh, sao vậy, Dĩnh Dĩnh?”
Mở mắt, lại nhìn thấy mẹ bên cạnh, người cô ôm là bà, áp lực tâm lý khiến cô không kềm chế nổi, nhào vào lòng mẹ khóc rống lên.
Trên mặt Tu Dĩnh không rõ là nước mắt hay mồ hôi, ướt đẫm áo bà Tu. Bà lau nước mắt trên mặt cô, vừa lau vừa hỏi: “Có phải mơ thấy ác mộng không?
Tu Dĩnh gật đầu liên tục, cứ lặp đi lặp lại: “Mẹ, con sợ lắm, con sợ lắm…” Sợ gì thì cô không nói, chỉ có mỗi chữ sợ.
Đương nhiên bà Tu không biết con gái sợ cái gì, bà cho là cảnh trong mơ làm cô sợ hãi mà thôi bèn vỗ về: “Đừng sợ đừng sợ, chỉ là nằm mơ, nằm mơ mà thôi. Ngủ một giấc ngày mai dậy sẽ không có chuyện gì nữa.”
Nói rồi lau khô nước mắt, mồ hôi cho Tu Dĩnh, lại dém chăn lại cho cô, bà Tu nói: “Đừng nghĩ nhiều, ngủ một giấc. Mẹ ở cạnh con, ngày mai dậy con sẽ phát hiện chuyện gì cũng không có.
Tu Dĩnh không sao ngủ tiếp được, cô nhắm mắt nhưng đầu óc luôn quanh quẩn chuyện Tiểu Hùng hôn mê bất tỉnh. Bà Tu tưởng cô đã ngủ bèn đóng cửa đi ra, bà không biết con gái liền mở mắt ngay, mặt đầy âu lo, sợ hãi. Lại nhìn đồng hồ mới biết đã rạng sáng, cô mất ngủ cả đêm.
Bà Tu vừa về phòng, ông Tu cũng tỉnh lại hỏi bà: “Dĩnh Dĩnh làm sao thế?”
“Mơ thấy ác mộng, cứ khóc nói ‘đừng đi’, không biết con bé có chuyện gì nữa? Buổi chiều ông vào phòng nó, nó không nói gì với ông à?” Bà Tu nằm lại giường, hỏi chồng.
Sắc mặt ông Tu hơi lạ nhưng lập tức bình thường trở lại, nói: “Nào có chuyện gì, chắc là chân bị thương nên tâm tình nó bất ổn. Mấy ngày tới bà đừng có đi kích thích Dĩnh Dĩnh nữa. Áp lực tâm lý của con bé rất lớn, chúng ta làm cha mẹ cũng nên thông cảm con.”
Bà Tu lầu bầu: “Tôi cũng có làm gì nó, chẳng qua sốt ruột lo chuyện hôn nhân cho nó mà thôi. Không được, ngày mai tôi phải gọi điện cho Tiểu Phương, bảo nó quan tâm Dĩnh Dĩnh đàng hoàng. Thằng bé Tiểu Phương này rất được, tương lai nhất định sẽ tốt với Dĩnh Dĩnh.”
Ông Tu nghĩ không ra là chuyện gì, nhíu mày trầm tư cuối cùng khuyên vợ: “Bà cũng đừng quá nhọc lòng vì Dĩnh Dĩnh như thế. Con cháu tự có phúc của nó, làm cha mẹ tuy nói nên lo lắng nhưng con trẻ muốn gì chỉ có chúng mới biết.”
“Ông nói vậy là sao? Có phải nói gì với Dĩnh Dĩnh không? Hay là ông biết cái gì