XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341913

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1913 lượt.

.
Tu Dĩnh lẳng lặng kéo tay ba, kề tai ông thì thào: “Ba, con biết trong lòng ba kì thật đã chấp nhận Tiểu Hùng rồi… nhưng ba không thể ghen tị với Tiểu Hùng nha, bộ dạng ghen tị của ba rất xấu.”
Ông Tu trợn mắt phản bác: “Ai nói ba ghen… tị…” Hai chữ “ghen tị” càng nói càng nhỏ, cuối cùng lẩm bẩm cái gì chỉ có ông mới biết.
“Ba, người khác không hiểu ba, con còn không hiểu hay sao? Từ sau khi ba biết con có người yêu, sắc mặt ba có lúc nào dễ nhìn đâu. Đặc biệt là sau khi gặp Tiểu Hùng, mặt ba cứ như muốn hù chết cả đám người vậy, chua ơi là chua.”
“LÀm gì có, mắc gì ba phải ghen tị với thằng ranh này?” Trừng mắt nhìn Hùng Khải, mặt hơi hơi ửng hồng nhưng vẫn ra sức phủ nhận.
Tu Dĩnh sán lại gần ông: “Ba già, cha vợ mà ghen tị với con rể mất mặt lắm, ba còn không thừa nhận.”
“Ai thừa nhận nó là con rể ba.” Nói đến đây ông hung hăng lườm Hùng Khải một cái, giọng bất giác lớn hơn.
Nghe tiếng ông quát, Hùng Khải càng bất an, ánh mắt lo lắng liếc Tu Dĩnh, lưng không ngớt đổ mồ hôi lạnh.
“Ba già, ba còn vô lý như vậy, con không để ý ba thật đấy. Rõ ràng rất thích Tiểu Hùng còn giả bộ ghét bỏ, thật chịu không nổi ba luôn.” Tu Dĩnh nói đến đây cố tình lớn tiếng, một là tỏ vẻ tức giận thật sự, hai là để Tiểu Hùng yên tâm, ba cô giận không phải vì không vừa ý anh.
“Con gái như bát nước hắt ra ngoài. Con còn chưa lấy chồng đấy, trong mắt chỉ có nó không, con đặt ba chỗ nào hả?” Rốt cuộc, ông Tu ghen tức thốt lên.
Nói vừa dứt, mọi người không ai bảo ai đều phì cười. Vậy còn chưa rõ sao, ông đang ghen tị!
Tu Dĩnh đổ mồ hôi, mặt đen thui.






Muốn Ăn Thịt
Đại đội trưởng Tiếu và Mai Nhạc chờ hai cha con Tu Dĩnh và ông Tu cùng đi ăn cơm.
Bữa cơm này, nói thật Tu Dĩnh không muốn đi. Vì Hùng Khải bị thương không thể ra ngoài, cô chỉ muốn ở cùng với anh, thời gian hai người gặp nhau vốn dĩ đã không nhiều. Nếu đi ra ngoài ăn, chỉ có một mình Tiểu Hùng nằm trong phòng. Tu Dĩnh không nỡ, hơn nữa cô muốn cùng ăn với Tiểu Hùng, hai người có thêm chút thời gian dành cho nhau.
“Ba, ba và đại đội trưởng mọi người đi ăn đi, con muốn chờ trong phòng với Tiểu Hùng.” Tu Dĩnh nghĩ sao nói vậy.
Cho dù thế, cô biết quyết định của mình nhất định sẽ bị ba gạt đi, cô quá hiểu tính ba cô rồi. Quả nhiên, cô mới mở lời, ba đã gạt phắt đi: “Không được, ở bệnh viện thì ăn được cái gì? Theo ba ra ngoài ăn.”
Do mặt phù nề, Hùng Khải ăn rất khó khăn nhưng càng ăn anh lại càng thấy ngon.
“Ăn được không?” Tu Dĩnh đút cho anh một muỗng cháo.
Hùng Khải không được phép ăn đồ dầu mỡ nhưng món anh thích nhất lại là thịt kho tàu nên anh khá thèm thuồng.
“Anh muốn ăn thịt.” Hùng Khải ồn ào “Anh chỉ bị rắn cắn thôi, bụng rất tốt mà, đâu có yếu ớt lắm bệnh đâu, làm gì phải ăn nhẹ chứ.”
“Đâu được, bác sĩ nói anh ăn đồ ăn dễ tiêu một chút, thịt sau này ăn. Ngoan, há miệng.” Tu Dĩnh đút một muỗng canh.
Canh là canh trứng rong biển, bác sĩ nói canh này vừa nhuận tràng, lại có dinh dưỡng nhưng Hùng Khải không thích ăn rong biển.
Anh ngậm canh trong miệng, nhăn mặt lắc đầu liên tục muốn nhè ra, lại bị Tu Dĩnh cản lại: “Anh mà nhổ là em bắt ăn hết cả tô canh đấy.”
Hùng Khải không dám nhổ, mặt nhăn mày nhó nuốt canh xuống, lại ồn ào: “Anh muốn ăn thịt.”
“Không phải nói rồi à? Bây giờ anh không nên ăn đồ dầu mỡ, bữa khác ăn thịt, ngoan.” Tu Dĩnh dỗ anh như dỗ trẻ con.
“Không, anh muốn ăn thịt.” Nói rồi anh ôm choàng lấy eo Tu Dĩnh.
Tay Tu Dĩnh đang gắp rau bị anh ôm làm rau rớt xuống người, cô hờn dỗi: “Anh làm gì thế? Thấy rau rớt hết rồi không.”
“Không ăn rau, anh muốn ăn thịt.” Hùng Khải lại cứng đầu, nhất quyết không buông cô ra.
Lúc này Hùng Khải đặc biệt giống trẻ con, bộ dạng vô lại nhìn rất đáng yêu, Tu Dĩnh dở khóc dở cười.
“Rồi rồi, bữa chiều mua thịt cho anh ăn.”
“Không muốn, ăn bây giờ cơ.” Hùng Khải ôm càng chặt hơn.
Bấy giờ Tu Dĩnh mới phát hiện Hùng Khải bất thường. Hai mắt sáng ngời, nhìn cô đăm đăm, tay cũng không yên phận nhích dần từ eo cô lên, sau đó dừng lại trên ngực cô. Môi cũng không thành thật, hôn lần từ vành tai cô tới khóe môi, tiếng thở dốc khiến tim người ta giật thót.
“Tiểu Hùng, anh ôm em làm gì? Thế này làm sao ăn cơm?” Tu Dĩnh gạt bàn tay trên ngực mình ra, ai ngờ móng vuốt lại bổ nhào tới.
Biểu hiện của Hùng Khải quá rõ ràng, thịt trong miệng anh không phải thịt thật sự, cái anh muốn là thịt người thơm nức kia.
“Tiểu Tu…” Cửa đột nhiên bật mở, Mai Nhạc bước vào, giật mình khi thấy hai người đang ôm nhau.
Hùng Khải vội vàng buông Tu Dĩnh ra, lúc này da mặt Tu Dĩnh đã đỏ như quả táo, cúi đầu không dám nhìn vợ đại đội trưởng.
Mai Nhạc xem như không thấy, đặt mấy hộp đồ lên tủ đầu giường rồi nói “Cái này là ba em mua, sợ em không quen đồ ăn bệnh viện nên bảo quán cơm gói mấy món.”
Tu Dĩnh xấu hổ không dám ngẩng lên, hỏi: “Ba em ăn rồi à?”
“Chưa đâu, cùng nhậu với ông Tiếu rồi. Hai người đấy uống rượu gặp tri âm, hết ly này đến ly khác rồi.”
Mặt Tu Dĩn